Quyển 3 – Chương 11: Cảnh sát tra án

Tình báo của lão Mã cho biết người nữ công sở kia tên là Hồ Dĩnh, ở số 402 lầu 4 lô 10 khu chung cư Hoa Sơn.

Xe Jeep của Lữ Minh Dương đã dừng ở khu chu cư Hoa Sơn, hắn và Chu Đình đã xuống xe hướng lô 10 đi tới. Thời gian đã không còn sớm, sắc trời đã chuyển tối, bên trong chung cư Hoa Sơn đã vắng bóng người, thông qua cửa sổ có thể thấy trong phòng 402 đang sáng đèn.

Lữ Minh Dương đang muốn thở phào một hơi, lại bỗng nhiên cảm thấy ớn lạnh cả người, rờn rợn, tựa hồ có gì đó không bình thường, trị số trên thiết bị emf đang chậm rãi tăng lên.

“ Không hay, chẳng lẽ lại đến chậm một bước?” Lữ Minh Dương trong lòng thầm nhủ một tiếng, đôi chân nhất thời lo lắng bước nhanh. Hắn bước mỗi bước ba bậc thang xông lên lầu bốn, dùng sức gõ mạnh cửa căn hộ 402.

Không ai hồi âm.

“ Chuyện gì xảy ra vậy?” Chu Đình rốt cục hổn hển đuổi lên tới, lo lắng hỏi.

Lữ Minh Dương cũng không trả lời, tay rút từ trong túi áo ra một chùm chìa khóa, so sánh một chút với khóa cửa, lấy ra một cái, xoay hai ba vòng liền mở được cửa ra.

Chu Đình trừng to con mắt, cô thật sự có điểm hoài nghi Lữ Minh Dương đến tột cùng là cảnh sát hay đạo chích, cái này rõ ràng là một cái khóa cửa chống trộm khiến ai nhìn qua cũng phải an tâm vậy mà dưới tay của hắn chỉ cần vặn hai ba cái là phá khóa.

Theo Lữ Minh Dương nhẹ nhàng đi vào trong nhà, quan sát khắp căn hộ. Căn hộ cũng không lớn, thiết kế đơn giản hai phòng ngủ một phòng khách, trang trí thì vô cùng ấm cúng, một căn hộ điển hình của con gái độc thân.

Đèn trong phòng khách sáng choang, nhưng không có ai.

Lữ Minh Dương lại không có tâm tình thưởng thức hình thức trang trí của căn phòng, hắn vội vàng chạy đi mở tung từng cái cửa phòng, hai cái phòng ngủ, phòng vệ sinh, phòng bếp, nhưng trong phòng nào cũng không có người, cũng không có gì dị thường.

Lữ Minh Dương gắt gao nhíu mày, Hồ Dĩnh không có ở nhà, nhưng trị số trên thiết bị Emf rõ ràng cho thấy chỗ này có dấu vết ác linh từng xuất hiện, chẳng lẽ Hồ Dĩnh đã bị ác linh bắt đi, cô ta đã bị hại?

Hoặc cũng có thể là ác linh này cũng đang tìm kiếm Hồ Dĩnh, tuy nó đã sớm một bước đến chỗ này, nhưng nó lại phát hiện Hồ Dĩnh không có ở nhà, nên đã rời đi.

Nếu nói như vậy, thì chẳng lẽ ác linh kia đã biết hiện tại Hồ Dĩnh ở nơi nào, có phải nó đã đi tìm cô ta?

“ Anh xem em đã phát hiện được gì?” Chu Đình phe phẩy một tờ giấy trên tay nói.

Tiếp nhận tờ giấy, Lữ Minh Dương nhàn nhạt cười, đây là một tấm thiệp mời, trên thiệp ghi 8 giờ tối ngày 11 tháng 10, tại Minh Châu KTV tổ chức họp mặt bạn học cũ.

Nhưng ngay sau đó Lữ Minh Dương lại khẽ nhíu mày, bởi vì hắn bỗng nhiên phát hiện trị số của thiết bị emf trên cổ tay mình đột nhiên tăng lên một chút, cái này chứng minh trên tấm thiệp mời này có hơi thở của ác linh – nó nhất định cũng phát hiện tấm thiệp mời này

***

Họp mặt đồng học đối với Lữ Minh Dương mà nói tuyệt đối là một danh từ lạ lẫm, bởi vì cho tới bây giờ hắn cũng chưa có tham gia qua cuộc họp mặt nào như vậy, bởi vì căn bản là hắn không có đồng học – nếu miễn cưỡng xem những đứa trẻ ở Học Viện Linh Dị Trung Quốc là đồng học, thì bọn họ cũng tuyệt đối không được tự do tùy ý tổ chức cái gì mà họp mặt đồng học.