Quyển 3 – Chương 14: Mồi câu

“ Chỗ tôi chỉ có mì ăn liền và bánh quy.” Lữ Minh Dương vừa nói vừa mở tủ lạnh, đầu tiên là lấy ra hai lon nước ném qua cho Chu Đình và Hồ Dĩnh, sau đó lại mở một ngăn khác lấy ra một đống thức ăn nhanh, trong đó nhiều nhất vẫn là mấy cái bánh quy dùng để ăn vặt.

Chu Đình thở dài một tiếng, nói:” Bây giờ còn có tâm tình ăn uống gì chứ.”

“ Không ăn nhiều cũng phải ăn một ít.” Lữ Minh Dương vừa xé một gói bánh quy, vừa nói,” Đêm còn dài đó, buổi tối hôm nay chỉ sợ sẽ không thảnh thơi đâu, không ăn cái gì sẽ không có đủ thể lực, sẽ là chuyện rất nguy hiểm đó.”

“ Anh là nói…cái thứ ‘quỷ’ đó buổi tối nay sẽ tới à?” Thanh âm Hồ Dĩnh có chút run run, khó khăn nói ra một chữ quỷ kia

Lữ Minh Dương cười nhạt nói:” Tôi không dám khẳng định nó khi nào sẽ tới, chẳng qua một khi nó tới đây, cái bụng trống rỗng thì e là khí lực để chạy trốn cũng không có.”

Hắn vừa nói, vừa nhai một cái bánh trong miệng, nhìn thấy bộ dáng ăn uống như hổ đói của hắn, hai vị mỹ nữ bất đắc dĩ cũng phải miễn cưỡng ăn một ít.

Lữ Minh Dương ăn no rồi thì vỗ hai tay, nói:” Tốt rồi, buổi tối hôm nay chúng ta sẽ thay phiên nhau canh gác, hai người các cô gác ca đầu, bây giờ là 11h10’, đến 2h thì các cô kêu tôi dậy.”

Hai vị mỹ nữ nhất thời ngoác miệng trừng mắt nhìn Lữ Minh Dương, chẳng lẽ tiểu tử này chuẩn bị đi ngủ thật?

Lữ Minh Dương mỉm cười, lập tức đi đến một cái ghế nằm để sát tường ngồi xuống, lại nói:” Các cô có thể xem phim, bất quá mở tiếng nhỏ một chút là được. Ừ, còn nữa, không được ra khỏi căn phòng này, nếu có phát hiện sự tình dị thường thì lập tức đánh thức tôi.”

Hai vị mỹ nữ trao đổi ánh mắt, Lữ Minh Dương rõ ràng đã thư thái nằm xuống, nhắm mắt lại. Tiểu tử này vậy mà lại có thể để hai vị mỹ nữ trước mặt bị ác linh từ trong bóng tối nhòm ngó như vậy mà vui vẻ đi ngủ, thật sự không rõ trong thâm tâm hắn đang nghĩ cái gì. Nói dễ nghe thì là hắn lâm trận mà tâm lý vững vàng, còn nói khó nghe thì đơn giản hắn không có tính người.

Chu Đình bất đắc dĩ nhìn Hồ Dĩnh nhẹ mỉm cười, tương đối mà nói, chính mình so với Hồ Dĩnh thì có kinh nghiệm hơn trong mấy cái chuyện ma quỷ này, hơn nữa trong mắt Hồ Dĩnh chỉ sợ chính mình cùng Lữ Minh Dương hoàn toàn chính là một loại người, cô chỉ có thể cố chống đỡ tinh thần mở cái màn hình lớn TV LCD, tìm một cái đĩa DVD bật lên.

Ban đêm ngoại ô cực kỳ yên tĩnh, loại yên tĩnh này so với lúc ở Tam Hà thôn cũng không giống. Ở đây không có tiếng côn trùng kêu hay tiếng chim, mà chỉ thỉnh thoảng có một tiếng gió hú thổi qua, trong TV đang chiếu một bộ phim tình cảm lãng mạn, Chu Đình lại không có tâm tình để xem, miên man nghĩ đến những chuyện trải qua gần đây, chợt có cảm giác không chân thật, tựa hồ chính mình đang ở trong một giấc mộng, hoặc nói là đang tham gia đóng một bộ phim điện ảnh…

Bỗng nhiên Hồ Dĩnh đụng đụng Chu Đình, Chu Đình a một tiếng khôi phục tinh thần. Hồ Dĩnh nói nhỏ:” Hết phim rồi.” Đôi mắt cô ấy đỏ đỏ, tựa hồ là bị một màn tình yêu lãng mạng trong phim làm cho xúc động.

Chu Đình nhìn cái TV, bất tri bất giác một bộ phim đã chiếu hết rồi, may mắn chính mình lại là miên man nghĩ đến xuất thần, không thì chắc cũng ngủ gật rồi. Cô vươn người đứng lên, lần này đặc biệt đổi một bộ phim hành động dữ dội, hy vọng tình tiết khẩn trương có thể làm cho mình tập trung tinh thần.