Quyển 3 – Chương 20: Biệt giam

Một mạng người sắp mất ngay trước mắt, không cho phép Lữ Minh Dương có nửa điểm do dự. Hắn vừa nhanh chóng hướng phía Hầu Khánh Ba phóng tới, vừa hung hăng cắn rách ngón giữa tay trái, điểm tới mi tâm của ác linh.

Trên thân thể người thứ trừ tà hiệu quả nhất chính là máu ngón giữa và máu đầu lưỡi, ác linh liếc mắt nhìn lại, lập tức cực kỳ nhanh nhẹn lắc mình từ trên người Hầu Khánh Ba nhảy tránh, thật chật vật mới né được cái ngón giữa tươm máu của Lữ Minh Dương.

Hầu Khánh Ba bất động nằm trên mặt đất, cũng không biết chết sống thế nào. Lữ Minh Dương cũng không kịp quan tâm đến vấn đề này, trước mắt nếu không nhanh đem tiểu quỷ này tiêu diệt hoặc đuổi đi, thì trong tình huống không vũ khí trong tay thế này, thì tình cảnh chính mình và Chu Đình cũng là vô cùng hung hiểm

Hắn một bước nhảy qua thân thể Hầu Khánh Ba, ngón giữa tay trái đưa lên, nhắm thẳng hướng tiểu quỷ điểm tới.

Tiểu quỷ vừa vô thanh gào về phía Lữ Minh Dương, vừa nhanh nhẹn nhảy lên, lấy một loại tốc độ quỷ dị trong nháy mắt đã thoát ra ngoài mấy mét.

Nhắm chuẩn vị trí nó đáp xuống, Lữ Minh Dương không chút chậm trễ gập đầu ngón tay lại rồi búng ra, lập tức một giọt máu tươi từ ngón giữa của hắn bay ra, đáng tiếc lại không bắn trúng mi tâm của nó, chỉ là dính vào mặt thôi. Một trận tiếng nổ li ti lách tách vang lên, tiểu quỷ ngửa mặt lên trời há lớn miệng, nhưng lại không có vang lên tiếng tru nào.

Vô thanh tru hống tựa hồ thống khổ tột cùng, nó oán độc trừng mắt nhìn Lữ Minh Dương, thân hình quỷ dị cấp tốc hướng phía cửa sổ phóng tới, thông qua song cửa hẹp mà thoát ra ngoài.

Lữ Minh Dương thở phào một hơi, may mắn đây chỉ là một tiểu quỷ có năng lượng tương đối yếu, một giọt máu ở ngón giữa đã có thể chế trụ được nó, bằng không chỉ sợ lần này thật là có chút dữ nhiều lành ít.

“ Mau, anh ta không còn thở nữa!” Chu Đình đã chạy đến bên cạnh Hầu Khánh Ba, nhìn thấy Lữ Minh Dương đã ngừng lại, liền vội vàng hoảng hốt kêu lên.

Lữ Minh Dương vội vàng quay lại, Hầu Khánh Ba sắc mặt đã tím bầm, hiển nhiên đây là biểu hiện của việc thiếu dưỡng khí nghiêm trọng. Hắn vội vàng dùng sức ấn lên ngực Hầu Khánh Ba, liên tục ấn vài lần rốt cục cũng làm cho Hầu Khánh Ba phát ra mấy tiếng ho khan kịch liệt, đồng thời cũng từ trong tay tử thần trốn trở về.

“ Chuyện gì xảy ra thế này?” Sau một lát thì Hầu Khánh Ba rốt cục cũng tỉnh lại, choáng váng chóng mặt hỏi. Hiển nhiên thời điểm anh ta dùng tay bóp cổ chính mình, ý thức cũng không thanh tỉnh.

“ Không có gì, anh không cẩn thận bị ngã, ngất một lát thôi.” Lữ Minh Dương đứng lên nhẹ nhàng sửa lại cổ áo của mình, hắn cũng không muốn một lát cai ngục đến nhìn thấy cảnh này, lại buộc tội hắn có ý đồ giết chết phạm nhân.

Bên ngoài chuông báo động đã ngưng, một lát sau hai gã cai ngục rốt cục đã trở lại.

Cai ngục phụ trách tiếp khách ngượng ngùng cười một cái, nói:” Hai phạm nhân gây lộn đánh nhau, làm hết hồn, thời điểm tôi chạy đến thì bên đó đã giải quyết xong, làm tôi chạy không một chuyến, con bà nó, đem bọn chúng biệt giam một tuần trước rồi nói sau. A a, đồng chí phóng viên, anh xem chuyện này…”

Lữ Minh Dương mỉm cười nói:” Tôi đến để làm chuyên đề hậu quả say rượu lái xe, mấy chuyện khác không quan hệ gì với tôi.”

Cai ngục kia nhất thời thở phào nhẹ nhõm một hơi, việc này nếu truyền ra ngoài, nói trại giam quản lý yếu kém, phạm nhân trong này thường xuyên gây sự đánh nhau gì đó, chỉ sợ các sếp bên trên sẽ không được dễ chịu gì, mấy sếp còn không được dễ chịu thì chắc chắn một tên cai ngục phụ trách tiếp khách như mình càng là không được dễ chịu a.