Quyển 3 – Chương 25: Hiện trường tử vong

Bốn cây nhang đàn hương xòe hình cánh quạt cắm bên trong khối gạch thẻ, lay động theo từng cơn gió đêm, đốm lửa nhỏ lập lòe lúc sáng lúc tối, tản mát ra một làn khói màu lam nhạt, nhẹ nhàng quyện vào nhau bay lên, trong thoáng chốc lại bị gió thổi lan ra xung quanh, rồi tan biến không dấu vết trong bóng đêm đen kịt…

Ngoại ô ban đêm vốn đã lạnh hơn so với nội thành, bây giờ lại bất chợt nổi lên một trận gió lạnh, hơn nữa còn nhanh chóng xuyên qua áo khoác, khiến cho toàn thân phát lạnh.

Chu Đình siết thật chặt áo khoác, lại bỗng nhiên phát hiện cơn gió lạnh lẽo này vậy mà nhẹ nhàng xoay tròn xung quanh bốn cây nhang kia, dần dần có hình thể, giống như một cái lốc xoáy không lớn cũng không nhỏ, đem đám khói kia vây ở trung tâm, đám khói nhẹ nhàng bị cái lốc xoáy đó hút vào bên trong…

Chẳng lẽ…

Đèn đường xung quanh bỗng nhiên nhấp nháy, tựa hồ đang nói cho người ta biết có sự tình khủng bố sắp sửa phát sinh. Chu Đình không khỏi lạnh run trong lòng, không khỏi ôm chặt lấy cánh tay Lữ Minh Dương.

Lữ Minh Dương dùng tay vỗ nhè nhẹ vào lưng của cô, ý nói cô không cần phải sợ, ánh mắt lại trực điện nhìn thẳng vào cổ lốc xoáy kia. Lúc này cổ lốc xoáy này lại có biến hóa, không biết có phải là do hấp thụ đám khói kia hay không, nó càng lúc càng dày, càng lúc càng lớn, trong chốc lát đã đạt đến độ cao một con người.

“ Chào lão.” Lữ Minh Dương thản nhiên nhìn cái lốc xoáy nói.

Lốc xoáy chậm rãi giảm tốc độ, tiêu tán, lộ ra một bóng người, hơn sáu mươi tuổi, nụ cười hiền lành, khóe mắt dày đặc vết chân chim – đúng là lão quỷ kia rồi.

Lão quỷ nhìn Lữ Minh Dương và Chu Đình, chỉ nở nụ cười hiền lành, nhưng lại không nói câu nào.

Chu Đình gắt gao ôm lấy cánh tay Lữ Minh Dương, ở khoảng cách gần như vậy, lại nhìn thấy “quỹ” thật rõ ràng như vậy đối với cô mà nói tuyệt đối là lần đầu tiên, chẳng qua trải nghiệm “lần đầu tiên” này đối với cô thật sự không phải chuyện tốt lành gì. Cô chỉ cảm thấy trên người lão quỷ đang tản mát ra một cơn gió nhẹ mà âm trầm, bay táp vào hai gò má mình, làm cho người ta có chút hô hấp khó khăn.

Lữ Minh Dương nhẹ nhàng vỗ nhẹ bàn tay Chu Đình, nhìn lão quỷ thản nhiên nói:” Tôi nghĩ lão biết tôi tìm lão là vì chuyện gì.”

Lão quỷ vẫn mỉm cười hiền lành như trước, nhưng lại vẫn không nói được lời nào.

Cũng không phải quỷ nào cũng có thể phát ra thanh âm, chỉ khi có được một mức năng lượng nhất định thì quỷ mới có khả năng làm cho người ta “nghe” được nó nói gì, rõ ràng lão quỷ này thực không có năng lực cường đại như vậy.

Lữ Minh Dương ung dung nhìn lão quỷ, muốn trao đổi cũng không nhất thiết phải dùng đến ngôn ngữ mới được.

Lão quỷ cúi đầu tham lam hít một hơi, nhất thời làn khói bay lên từ bốn cây nhang đàn hương trong chốc lát liền bị lão quỷ hít toàn bộ vào trong mũi. Lão khoan khoái thở ra, giống như vừa uống cạn một ly rượu ngon. Lão quay lại mỉm cười với Lữ Minh Dương, lại xoay người lại, hướng giữa đường đi tới.

Lữ Minh Dương khẽ nhíu mày, xem bộ dáng của lão quỷ tựa hồ là muốn nói cho mình biết cái gì đây.

Bỗng nhiên hoàn cảnh xung quanh có chút biến hóa, một trận dao động điện từ mãnh liệt làm cho mấy ngọn đèn đường đang nhấp nháy bỗng nhiên tắt ngúm, một cổ hàn ý không biết từ đâu tới tràn ngập trong không gian, cơ hồ chỉ hít thở một chút cũng hít phải âm khí. Chẳng lẽ lão quỷ đến việc hiện thân cũng rất khó khăn này bây giờ lại bỗng nhiên có được năng lượng lớn như vậy?