Quyển 3 – Chương 30: Di họa không ngừng

Lữ Minh Dương bất đắc dĩ cười khổ, chỉ nghe nói người ta cho vay thì bắt con nợ phải thế chấp nhà, không ngờ còn có chuyện cứu người xong lại bắt người ta thế chấp cái mạng, phong cách Hàn Di quả nhiên đặc biệt khác người.

Hàn Di hướng Lữ Minh Dương nhẹ ngoắc ngoắc tay, vừa nhanh nhẹn lắp một mũi tên mới lên nỏ, vừa rụt người vào trong xe.

Lữ Minh Dương vừa âm thầm lắc đầu, vừa kéo Chu Đình chạy nhanh đến chiếc BMW. Mới vừa đi được hai bước, bỗng nhiên một trận gió âm lãnh quét tới, một cái đĩa sắt khổng lồ vèo vèo bay trong không khí, đang trực chỉ Chu Đình bắn tới.

Lữ Minh Dương thầm tiếc hận, cái đĩa sắt này chính là cái bánh xe sắt của máy tập gym tối ngày hôm qua bị con ác linh kia dùng để tập kích Hồ Dĩnh đây mà, vốn tưởng sự tình ngày hôm qua coi như xong, từ từ dọn dẹp bãi chiến trường cũng được, không ngờ hôm nay lại tiếp tục bị ác linh tận dụng.

Hắn lập tức dùng sức kéo mạnh, đem Chu Đình gọn gàng cuốn vào trong lòng, tiếp theo lộn một vòng dưới đất, né thoát đòn tập kích của bánh xe sắt.

Nhưng hắn còn chưa kịp ổn định thân mình, vẫn chưa kịp đứng lên, cái bánh xe sắt từ phía bên trái bắn qua, vậy mà lại có thể từ bên phải bắn ngược trở về.

Lập tức hắn ý thức được đòn tấn công này tuyệt đối có nhiều hơn một con ác linh, chỉ không ngờ là mấy con ác linh này vậy mà lại có thể phối hợp cẩn mật kín kẽ như vậy. Lữ Minh Dương nhanh chóng ôm Chu Đình lộn tiếp một vòng dưới đất, tránh thoát công kích của bánh xe sắt trong gang tấc. Bánh xe sắt đập mạnh xuống mặt đất, đột ngột lại bay ngược lên, hiểm ác nhắm ngay gáy Chu Đình bay tới.

Lữ Minh Dương không hề chậm trễ, nâng khẩu súng huyết tương trong tay lên nhắm thẳng bánh xe sắt đang bay giữa không trung bắn tới tấp, bánh xe sắt bị trúng huyết tương nhất thời vô lực rơi xuống đất.

Lữ Minh Dương lập tức đứng dậy, vẫn chưa kịp kéo Chu Đình đứng lên, lại cảm thấy có một bóng người màu xám từ bên hông mình nhào thẳng tới.

Bóng người màu xám trước ngực có một vệt nám đen, tựa hồ chính là bóng người lúc đầu bị mình bắn trúng. Nó lấy một loại thân pháp cực kỳ quỷ dị nhắm chính mình lao tới, Lữ Minh Dương lập tức nâng khẩu súng huyết tương lên, nhưng vẫn chưa kịp nhắm trúng bóng người kia, thì nó đã vọt đến trước mặt.

Lữ Minh Dương chỉ cảm thấy lồng ngực đột nhiên bị ép lại, thân mình đã lập tức bay lên, giống như một con diều đứt dây, bay ra ngoài tới mấy mét, đập thật mạnh xuống mặt đất.

Lữ Minh Dương bất chấp lồng ngực và cái lưng đau nhức, ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy một đạo ngân quang lấp lánh, một mũi tên bạc chính xác găm trúng con ác linh màu xám kia, đáng tiếc lại không găm trúng mi tâm, chỉ bắn trúng ngực thôi.

Ác linh mở toác miệng, nhưng lại không có thanh âm tru hống nào phát ra, nó run rẩy ôm lấy ngực, bỏ chạy ra xa. Hàn Di đã nhảy từ trong xe ra, chớp mắt đã xuất hiện bên này, một tay nâng Chu Đình đang hốt hoảng đứng lên, vừa lắp tên lên nỏ, vừa thối lui về phía chiếc BMW.

Lữ Minh Dương thầm thở phào một cái, lồm cồm đứng dậy, vừa chạy về phía hai cô gái, vừa nâng khẩu súng huyết tương trong tay lên bắn ra một phát, xa xa ngay sau lưng Hàn Di một bóng quỷ đã bị bức lui.

“ Tổng cộng có bao nhiêu?” Lữ Minh Dương la lên.

“Tám, giết hai.” Hàn Di đã lắp xong tên, vừa cảnh giác quan sát chung quanh, vừa la lên.