Quyển 3 – Chương 35: Một cánh tay

Lữ Minh Dương trầm ngâm một chút, lại nói:” trước tiên anh đem toàn bộ sự tình ngày hôm đó cẩn thận thuật lại lần nữa, một điểm cũng không được bỏ sót.”

“ Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, còn có gì để nói chứ.” Hầu Khánh Ba buồn bực nói.

“ Kêu anh nói, thì nói, đừng lảm nhảm mấy từ vô nghĩa!”

Hầu Khánh Ba hốt hoảng, liếm liếm môi, lắp bắp nói:” Được, được, tôi nói. À, tôi nhìn cậu không giống phóng viên, có vẻ giống cảnh sát hơn.”

Hàn Di bên cạnh cười thầm, Lữ Minh Dương không khỏi cười khổ một tiếng, ánh mắt của Hầu Khánh Ba này cũng xem như lợi hại. Hắn đổi lại một vẻ mặt bình thản, thấp giọng nói:” Anh biết là được rồi, đừng ở chỗ khác nói lung tung.”

Hầu Khánh Ba nhất thời sắc mặc sáng rỡ, kềm chế kích động thấp giọng nói:” Tôi biết mà, hắc hắc, làm thế nào phóng viên lại có thể vào được chỗ này. Cậu là muốn giúp tôi lật lại vụ án này à?”

Lữ Minh Dương cười khổ trong lòng, ngoài mặt thì lại nghiêm trang nói:” Cái gì cũng không cần hỏi, nhất nhất thuật lại những gì anh biết cho tôi là được.”

Hầu Khánh Ba nhất thời mừng như điên, gật đầu như gà con mổ thóc, nói:” Được, được, tôi nhất định phối hợp. Ha ha, lần trước lúc cậu đến tôi lập tức đoán là cậu muốn giúp tôi kháng án, quả nhiên đúng là như vậy, ha ha.”

“ Được rồi, đầu tiên là nói về chuyện của anh đi.” Hàn Di ở bên cạnh nhìn thấy mà buồn cười, bất quá cô lại không có tâm tư đi trêu chọc bọn họ.

“ Vâng, tôi nói ngay đây.” Hầu Khánh Ba xếp lại hai chân, ngồi ngay ngắn lên rồi bắt đầu nói,” Ngày hôm đó tôi không có ca, xế chiều lúc khoảng năm sáu giờ, chính là thời điểm chuyển ca, tôi đang cùng hai đồng nghiệp dùng cơm trong một quán ăn, vẫn chưa gọi rượu uống – thật, chúng tôi chỉ vừa mới vào quán, thật là vẫn chưa có gọi rượu – vừa mới vào trong quán, Hồ Đại Chí gọi vào điện thoại của tôi, nó nói bị kẹt xe ở ngoại ô phía bắc, không về kịp để nhận ca, nhờ tôi chạy thế nó một ca. Cho nên buổi tối hôm đó tôi thực không có uống rượu…”

Lữ Minh Dương nhìn anh ta phất phất tay, ý bảo anh ta tiếp tục nói.

Hầu Khánh Ba nói tiếp:” Tôi ăn một chút cơm rồi vội vàng chạy đến nhận ca. Một ca chúng tôi chạy bốn chuyến, mấy chuyến đầu cũng không có chuyện gì, đến chuyến cuối cùng lúc trở về thì, tôi thấy có cái gì đó không đúng…”

“ Cái gì không đúng?” Lữ Minh Dương ngắt lời hỏi.

“ Tôi cũng không biết nói sao.” Hầu Khánh Ba nhíu mày nhớ lại nói,” Dường như xe chạy không được mượt lắm, vô lăng tựa hồ có chút nặng, nhưng cũng không tính là hư hỏng gì, lúc đầu tôi cũng không để ý, dù sao đây cũng là chuyến cuối cùng, hơn nữa đã nửa đêm, trên đường cũng không nhiều xe, nên nghĩ về đến công ty rồi kiểm tra sau, ai biết chạy tới cầu vượt thì lại xảy ra tai nạn chết người thế này…”

“ Đến tột cùng thì tình huống lúc đó là thế nào, anh cẩn thận thuật lại thật chi tiết, không được bỏ sót bất cứ điểm nào.” Lữ Minh Dương nhìn Hầu Khánh Ba đang ngừng kể, lại nói.

“Lúc chạy vào khúc quanh dẫn lên cầu vẫn còn rất tốt, đến khi vòng lên cầu, vô lăng lại bất động, thắng xe cũng mất linh, sau đó thì đụng văng lan can cầu, lao xuống dưới.”

Lữ Minh Dương khẽ nhíu mày quan sát ánh mắt Hầu Khánh Ba, nói:” Lúc đó anh có cảm thấy tinh thần của mình không được tỉnh táo không?”