Quyển 3 – Chương 39: Góc nhìn khác

“ Chu Đình đã qua giai đoạn nguy hiểm.” Lữ Minh Dương ngắt điện thoại, leo lên xe, nhìn Hàn Di vừa cười vừa nói.

Hàn Di mỉm cười, nói:” Bước tiếp theo làm gì?”

Lữ Minh Dương vừa bật máy tính trên xe, vừa nói:” Cô cho là nên làm gì?”

Hàn Di giật mình thở dài, bản thân đơn thương độc mã đã từng phá không biết bao nhiêu vụ án, tiêu diệt vô số ác linh, không biết vì sao mà khi gặp được cái tên Lữ Minh Dương này rồi, bản thân đường đường là một chuyên gia do Bắc Kinh phái đến ngược lại không có một điểm chủ ý, lại muốn dựa dẫm vào hắn.

Hàn Di vừa suy nghĩ, vừa chậm rãi nói:” Hiện tại quan trọng nhất chính là phải nhanh chóng tìm được chỗ ẩn thân của đám quỷ này, tiếp theo mới có thể nghĩ đến việc tìm cách tiêu diệt hoàn toàn bọn chúng.”

“ Cô đúng.” Lữ Minh Dương nhàn nhạt nói,” Hiện tại tuy ca phẫu thuật của Chu Đình rất thành công, thoát khỏi nguy hiểm, nhưng mối đe dọa thực sự vẫn chưa được loại trừ. Nếu dây dưa với đám ác linh này quá lâu thì…”

Hắn khẽ thở dài, vừa thao tác trên máy tính, vừa nói:” Bây giờ phải gấp rút tra rõ chân tướng, mới có thể tìm được phương pháp khắc chế mấy con ác linh này.”

Hàn Di khẽ thở dài nói,” Nhưng mà hiện tại đầu mối duy nhất cũng bị cắt đứt.”

“ Cũng chưa hẳn.” Lữ Minh Dương nhàn nhạt nói,” Người sống tra không được, chúng ta vẫn có thể bắt tay tra từ người chết.”

“ Bắt tay tra từ người chết?” Hàn Di hiếu kỳ nhìn Lữ Minh Dương, hỏi.

“ Hầu Khánh Ba nói trước vụ tai nạn khoảng hai tuần, trên xe từng phát sinh qua chuyện cãi vả có liên quan đến một nữ nhân, mà sự tình này rõ ràng là mấu chốt của toàn bộ vụ án. Tất cả người bị hại nhất định đều có liên quan đến sự tình này.” Lữ Minh Dương vừa nhìn tư liệu của các nạn nhân lướt qua trên màn hình, vừa nói:” Trên đời này tuyệt đối không có bức tường nào mà gió không thể lọt qua, giữa hai sự kiện này có gần hai tuần thời gian, nói cách khác…”

“ Nói cách khác những nạn nhân này có thể đã nói qua sự tình này cho người nhà bọn họ biết!” Hàn Di tiếp lời nói.

Lữ Minh Dương ảm đạm cười, nói:” Đúng. Vậy cô cho là nên bắt đầu tra từ ai đây?”

Hàn Di thong thả nói:” Tục ngữ thường nói phụ nữ thích buôn chuyện, các thím thường thường thích đem những chuyện mới mẻ trong ngày mình gặp được kể lại cho người nhà nghe…”

“ Cô lại đúng.” Lữ Minh Dương a a cười nói,” Nhưng mà nếu là nữ nhân thì sẽ rất lắm lời, người nghe thường là sẽ cho lọt vào tai trái, rồi lại cho ra tai phải.”

“ Ý ngươi thì sao?” Hàn Di thở ra.

“ Nữ nhân không những thích nói, mà còn thích nghe. Nếu nam nhân đem một câu chuyện mới mẻ kể cho các chị em nghe, nhất định các cô sẽ ghi nhớ trong lòng.” Lữ Minh Dương nhàn nhạt nói,” Cho nên, chúng ta nên bắt đầu tra từ nam nhân, ai có khả năng kể lại chuyện này nhất, thì bắt tay tra từ người đó, tỷ như người này…”

Hàn Di liếc mắt nhìn tư liệu trên màn hình máy vi tính, Khâu Minh Quân, nhân viên trực thang máy. Người như thế công việc thường ngày cực kỳ buồn tẻ, bình thường về đến nhà tự nhiên sẽ không có chuyện gì để nói, như vậy chuyện này đương nhiên sẽ trở thành đề tài nói chuyện rồi.

Cô thầm thở dài một tiếng, ý nghĩ của Lữ Minh Dương quả nhiên khác người, cũng khó trách chính mình lại muốn nghe theo ý kiến của hắn.