Quyển 3 – Chương 49: Zombie

Lữ Minh Dương đang đứng đối diện với Hàn Di, xuyên qua một cái tròng kiếng trên mắt, nhìn thấy một cái bóng xám thừa dịp Hàn Di một thoáng mất tập trung mà bất ngờ tập kích, vội vàng la to một tiếng:” Nằm xuống!”

Hàn Di nghe thấy Lữ Minh Dương kêu lên, lập tức cúi người, may mắn tránh thoát một đòn của bóng xám kia, bóng xám từ trên cao rơi xuống đất, khẩu súng huyết tương của Lữ Minh Dương đã bắn ra, huyết tương thiêu đốt thân thể ác linh, phát ra tiếng nổ lốp ba lốp bốp, nó nhất thời ngoác lớn miệng, biểu tình vô cùng thống khổ, xoay người lập tức chạy trốn.

Hàn Di sao có thể để nó chạy dễ dàng như vậy? Một mũi tên bạc bắn ra, đâm từ sau ót ra trước mi tâm của ác linh, ác linh nhất thời té ngã trên mặt đất, run rẩy kịch liệt.

Hàn Di bắn ngã ác linh, lại không chút chậm trễ kéo dây nạp tên, nhưng cô vẫn chưa kịp nạp xong tên, đã lại có một bóng xám bay tới, Hàn Di lập tức dậm chân lùi về sau, trong lòng hy vọng Lữ Minh Dương có thể bồi tiếp một phát huyết tương, chặn con ác linh này lại một chút, nhưng lần này động tác của Lữ Minh Dương tựa hồ lại quá chậm, Hàn Di thực không nhận được sự hỗ trợ như mong muốn.

Hàn Di phóng người thối lui, vừa nạp tên, vừa nhìn lướt qua Lữ Minh Dương đằng sau, thì thấy Lữ Minh Dương cũng không có rãnh tay, bên người hắn có ít nhất ba con ác linh đang vây lấy.

Lữ Minh Dương cầm khẩu huyết tương, trái một phát phải một phát bắn không ngừng, nhưng mấy con ác linh này tựa hồ sớm đã có phòng bị, thân hình biến ảo không ngừng bay nhảy nhanh như điện, cho dù Lữ Minh Dương có bắn nhanh hơn nữa, thì cũng không bắt kịp tốc độ của đám ác linh này, hơn nữa tựa hồ mục đích của bọn nó cũng không phải là công kích Lữ Minh Dương, chẳng qua là ở đằng xa đảo qua đảo lại vây lấy hắn, cầm chân hắn ở bên trong.

Hàn Di đã nạp xong tên, thân mình cũng đã thối lui đến bên cạnh Lữ Minh Dương, cô giương tiểu nỏ nhắm vào thân ảnh ác linh, nhưng lại không có bắn ra. Dù sao nỏ tiễn có hạn, mà bốn con ác linh này lại không ngừng bay nhảy như điên, căn bản là không đủ thời gian để Hàn Di nhắm bắn.

Lữ Minh Dương cũng phát bực, hắn tức giận lại bắn ra một phát, nhưng không có chút kết quả gì, lần nữa bắn vào khoảng không, hắn dùng một tay hạ súng huyết tương xuống, tay kia rút từ bên hông ra một trái “lựu đạn”, rút chốt bảo hiểm rồi ném ra ngoài, tiếp theo lại giơ khẩu huyết tương lên hướng một con ác linh bắn tới.

Thân hình ác linh không ngừng di chuyển, vẫn như trước rất nhanh né được phát huyết tương của Lữ Minh Dương, nhưng đột nhiên một tiếng nổ mạnh trầm muộn truyền đến, nhất thời có hai ác linh bị chậm lại, Lữ Minh Dương phát ra một tiếng cười ha ha thật lớn, huyết tương không sai không lệch bắn trúng một con trong đó, một trận tiếng nổ lốp ba lốp bốp truyền đến, ác linh kia nhất thời bỏ chạy vào bóng đêm đằng xa.

Hàn Di cũng không nương tay, nỏ tiễn nhất thời găm thẳng vào mi tâm một con ác linh khác.

Hai con ác linh khác vừa thấy thế trận không ổn, cũng đã sớm lẫn vào trong bóng đêm trốn mất.

Lữ Minh Dương khoan khoái ha ha cười lớn, Hàn Di cũng không thể không mỉm cười, nói:” Lựu đạn này do chính tay ngươi chế tạo sao?”

Lữ Minh Dương đắc ý nói:” Đây là một trong các phát minh vĩ đại của tôi, mới được đưa vào sử dụng gần đây thôi, ha ha.”