Quyển 3 – Chương 5: Dạ Oanh

Hôm nay Thiển Thuỷ Thanh đang ở trong doanh trướng của mình xem bản đồ, nghiên cứu tin tức tình báo của tiền phương.

Có tin tức truyền đến rằng, cuộc chiến của đại quân Đế quốc Thiên Phong tấn công thành Kinh Viễn đã bắt đầu, hai bên giao chiến đã nhiều ngày, tổn thất nặng nề. Quả nhiên Bão Phi Tuyết từ thành Đại Lương vội vàng trở về, còn mang theo hơn một vạn quân tiếp viện, làm cho binh lực của quân thủ thành Kinh Viễn lên tới gần năm vạn người, gần như bằng với binh lực của phe công thành.

Bão Phi Tuyết đích thân ra tiền tuyến chỉ huy chiến đấu, nhờ vậy sĩ khí của quân đội không sút giảm chút nào, cho đến nay quân Đế quốc Thiên Phong vẫn chưa chiếm được một chút ưu thế nào cả.

Hơn nữa thành Kinh Viễn không phải là Bắc Môn quan, bản thân nó là một thành thị lớn, có số dân chúng bên trong là mười lăm vạn người.

Đám dân chúng trong thành cũng bị điều động vào trận chiến thủ thành này, liều chết chống lại quân Đế quốc Thiên Phong.

Thiển Thuỷ Thanh không biết số dân chúng ấy có phải là tự nguyện tham gia thủ thành hay không, nhưng hắn biết rằng thành Kinh Viễn có dân chúng làm cơ sở, đương nhiên lại càng khó đánh hơn Bắc Môn quan.

Đế quốc Chỉ Thuỷ đã tới gần bờ vực của diệt vong mất nước, tuy bọn họ không có biên giới kéo dài ngàn dặm, nhưng cũng không có dũng sĩ thiện chiến. Chinh chiến liên tục kéo dài trong nhiều năm đã sớm làm cho quốc lực của Đế quốc Chỉ Thuỷ trở nên điêu đứng, hiện tại trận đánh thành Kinh Viễn này chính là chất xúc tác đẩy nhanh sự sụp đổ của bọn họ mà thôi.

Tuy nhiên nếu như muốn đánh chiếm được thành Kinh Viễn, Đế quốc Thiên Phong vẫn cần phải trả một cái giá không nhỏ chút nào.

Lúc này đây thành Kinh Viễn sẽ không cho bất cứ kẻ nào cơ hội tập kích bất ngờ.

Trong lúc Thiển Thuỷ Thanh còn đang suy nghĩ xem làm thế nào đánh chiếm được thành Kinh Viễn, Cẩu Tử từ ngoài bước vào bẩm báo:

– Tướng quân, đội dự bị số Ba xảy ra chút phiền phức!

Cái gọi là đội dự bị số Ba, chính là cái tên mà Thiển Thuỷ Thanh đặt cho cánh quân thiếu gia kia, cũng chính là đội dự bị xếp hàng thứ ba. Nói trắng ra trừ phi Hữu Tự Doanh gặp phải hoạ diệt Doanh, nếu không thì đội dự bị số Ba này không có cơ hội ra chiến trường.

Thiển Thuỷ Thanh tiện tay nâng chung trà lên hớp một ngụm, loại trà Long Tuyền thượng hạng này cũng là nhờ phúc của đám thiếu gia kia, Thiển Thuỷ Thanh hắn mới có cơ hội uống:

– Đám thiếu gia lại gây ra chuyện gì sao?

Sắc mặt Cẩu Tử hơi có vẻ khó coi:

– Không phải bọn chúng gây chuyện…Tốt nhất ngài nên đích thân đi xem qua, phiền phức lần này…hơi đặc biệt một chút!

Thiển Thuỷ Thanh nhướng mày:

– Ngươi cứ việc nói thẳng ra, rốt cục là phiền phức gì vậy?

Cẩu Tử lấy hết can đảm la to:

– Phát hiện ra một nữ nhân trong đội dự bị số Ba…Chúng ta…chúng ta bắt lầm người rồi!

Phụt!

Hớp trà còn trong miệng Thiển Thuỷ Thanh đã chuyển vị trí qua mặt Cẩu Tử.

Lôi Hoả quả thật đang phát hoả.

Sáng sớm hôm nay hắn mang theo người ra bên ngoài, chỉ mang về được mười mấy tên thiếu gia. Hiện tại Hữu Tự Doanh tiếng xấu đồn xa, tất cả bọn nhà giàu nghe đến tin tức bọn họ lập tức nhanh chân chạy trốn, hắn vất vả cả ngày chỉ bắt được mười mấy tên chậm chân mà thôi.

Lôi Hoả tuyệt đối không thể nào ngờ được, không ngờ trong số mười mấy tên thiếu gia ấy lại lọt vào một nữ nhân.

Hiện tại cô nương này đang đứng trước mặt hắn, vẻ mặt giận dữ, miệng lớn tiếng kêu la:

– Ta không quay về, ta không quay về! Đánh chết ta cũng không về!

Lôi Hoả đang toát mồ hôi hột.

Lúc Thiển Thuỷ Thanh tới, tiểu cô nương kia vẫn còn kêu la không ngớt.

Thiển Thuỷ Thanh vui vẻ hỏi Lôi Hoả:

– Rốt cục sao lại như vậy?

Lôi Hoả đáp với giọng buồn bực:

– Tiểu cô nương này là con gái Bảo chủ Dạ gia bảo Dạ Thương Lan ở Lâm Thành, tên là Dạ Oanh, nàng còn một người anh tên là Dạ Không, vốn là anh em sinh đôi. Lúc chúng ta đi tới Dạ gia bảo, tiểu nha đầu này ăn mặc giống hệt nam nhân, hỏi ai là Dạ Không, nàng nói chính là nàng, sau đó…

– Sau đó các huynh đệ liền bắt nàng về đây phải không?

Ánh mắt Thiển Thuỷ Thanh không giấu được nét cười.

Lôi Hoả bất đắc dĩ gật đầu:

– Lúc phát quân trang bắt nàng thay, nàng dùng dằng không chịu, mới phát hiện thì ra nàng là nữ nhân, công phu rất khá, có một huynh đệ nhìn trộm liền bị nàng tung cước đá bị thương.

Dạ Thương Lan là đại hào nổi danh trong võ lâm, nhắc tới tuyệt chiêu Phong Vũ Đao của hắn người người đều biết, đương nhiên con gái của hắn cũng có tài thật sự.

Thiển Thuỷ Thanh hỏi:

– Vì sao nàng không chịu trở về?

Lôi Hoả than thở:

– Nàng không nói, làm sao chúng ta biết được? Bây giờ thì tốt rồi, đánh, đánh không được, đuổi, đuổi không đi, quả thật mời thần thì dễ mà tiễn thần thì khó!

Giọng nói của Lôi Hoả mang theo nỗi buồn vô hạn.

Theo trực giác, Thiển Thuỷ Thanh cảm thấy Lôi Hoả chưa chắc đã muốn đuổi tiểu cô nương kia trở về.

Lúc này hắn cẩn thận quan sát tiểu cô nương tên là Dạ Oanh kia, dưới ánh trăng trong trẻo, mái tóc tiểu cô nương xoã xuống rối tung, gương mặt nổi bật lên một vẻ cương quyết không lùi.

Tuy tuổi nàng còn nhỏ, nhưng xem ra cũng là một mỹ nhân.

Thiển Thuỷ Thanh hỏi nàng:

– Vì sao ngươi không chịu trở về?

Dạ Oanh nghiến răng đáp:

– Ta muốn nhập ngũ.

Đám tướng sĩ bên cạnh bật cười ha hả thật to, vô cùng phóng túng, trong giọng cười lộ ra vẻ khinh miệt.

Một tên binh sĩ cất tiếng kêu to:

– Cô nhỏ kia, đánh giặc là chuyện của nam nhân, nữ nhân nên ở nhà nhóm lửa nấu cơm cho con bú là hơn!

Tiếng cười càng vang to, lộ vẻ kiêu ngạo hơn khi trước.

Thiển Thuỷ Thanh giơ tay trái lên cao, tiếng cười lập tức ngưng bặt. Hữu Tự Doanh quân quy như núi, không ai dám nghịch ý Thiển Thuỷ Thanh. Nguồn tại http://

Lúc này Thiển Thuỷ Thanh trầm giọng nói:

– Chuyện này không thể được, trong quân chưa từng có tiền lệ nữ nhân nhập ngũ, ngươi nên về đi!

Trong mắt Dạ Oanh toát ra lửa giận bừng bừng:

– Vì sao nữ nhân không được gia nhập vào quân ngũ? Nữ nhân cũng là người, cũng có quyền tham gia quân ngũ! Thiển Thuỷ Thanh, ta kính ngươi là một anh hùng đã từng đánh chiếm hai quan Nam Bắc, ngươi lại dám không kiêng nể cả thiên hạ rộng lớn, ép buộc con cháu của bọn quý tộc làm binh sĩ. Ta tưởng rằng ngươi không giống như những người khác, cho nên mới đến đầu quân dưới trướng của ngươi, không ngờ ngươi lại khinh thường nữ nhân như vậy!

Thiển Thuỷ Thanh hơi sững sờ:

– Nói như vậy, ngươi đã biết trước chúng ta sắp tới, cho nên cố ý ở đó chờ người của ta sao?

Mặt Dạ Oanh hơi ửng đỏ nhưng không nói lời nào, hiển nhiên nhìn nhận lời Thiển Thuỷ Thanh là đúng.

Thiển Thuỷ Thanh thấy vẻ ngoài của Dạ Oanh càng lúc càng trở nên mê hoặc.

Rốt cục là nguyên nhân gì khiến cho một nữ nhân liều lĩnh đến tòng quân? Vì muốn đấu tranh cho nữ quyền sao? Đừng nói giỡn, Thiển Thuỷ Thanh tuyệt đối không tin lý do này!

Tuy nhiên hắn vẫn gật gật đầu:

– Ngươi nói rất đúng, quả thật ta có chút thế lực, ta không nên vì ngươi là một nữ nhân mà từ chối nguyện vọng tòng quân của ngươi, nhất là…còn vì đám huynh đệ khốn kiếp đui mù của ta đã bắt ngưoi về đây.

Xung quanh lại nổi lên tràng cười ha hả.

Ai biết được trước khi bọn họ bắt người, có nhận ra nàng là nữ nhân hay không? Rất có khả năng bọn Lôi Hoả đã nhận ra, nhưng vẫn giả vờ như không biết!

Thiển Thuỷ Thanh cười nói:

– Được rồi, ngươi đã khao khát nhập ngũ như vậy, ta đáp ứng với ngươi một lần cũng chẳng đáng gì!

– Thiển thiếu!

Lôi Hoả kêu to.

Thiển Thuỷ Thanh đưa cao tay cắt lời hắn:

– Để cho nàng vào đội dự bị số Ba đi, có lẽ qua hai ngày sau, phụ thân nàng sẽ đến đưa nàng trở về, lúc ấy muốn đi hay ở thì tuỳ nàng!

Lúc ấy không ai ngờ được, Dạ Oanh đột nhiên lắc đầu:

– Ta không muốn ở chung với một đám rác rưởi như vậy, ta muốn là một binh sĩ thật sự! Ta muốn giống như binh sĩ của Vệ số Ba vậy, ra sa trường xung phong giết địch!

Nàng đưa tay chỉ thẳng vào mặt Lôi Hoả, hét to:

– Giống như tên đại ngốc này vậy!

Ngóc tay trắng như bạch ngọc chỉ ngay vào chóp mũi Lôi Hoả hơi run rẩy, lập tức Lôi Hoả cảm thấy xúc động khó tả bằng lời.

Không ngờ nữ nhân này gọi hắn là đại ngốc!

Mấy tên binh sĩ thủ hạ của Lôi Hoả chung quanh cố nén cho khỏi bật cười, nhìn bề ngoài bọn chúng vô cùng mất tự nhiên, có vẻ rất là vất vả.

Thiển Thuỷ Thanh bật cười ha hả.

Hắn xoay người đi vào trong doanh, vừa đi vừa nói:

– Quả thật là một vị tiểu cô nương thú vị! Lôi Hoả, chúng ta đi uống một chén nào! Cẩu Tử, ngươi thử công phu của nàng, nếu như ngươi thắng, đưa nàng trở về cho ta, nếu như ngươi thua, tối hôm nay đứng ngoài doanh uống gió Tây Bắc tạm một đêm, cho nàng vào doanh uống rượu với chúng ta!

Hắn lại nói tiếp:

– Dạ Oanh! Chỉ bằng vào hào khí lúc nãy ngươi nói chuyện, ta sẽ không vì ngươi là một nữ nhân mà khinh thường ngươi, cũng sẽ không vì ngươi là một nữ nhân mà từ chối yêu cầu của ngươi. Chỉ cần ngươi đánh thắng Cẩu Tử, ngươi sẽ là binh sĩ của ta…một binh sĩ thật sự!

Ánh mắt Dạ Oanh lập tức sáng ngời, tràn đầy hưng phấn.

Một phút sau, Dạ Oanh đã xuất hiện trước mặt Thiển Thuỷ Thanh.

Thấy ánh mắt kinh ngạc của mọi người đang nhìn mình chăm chú, nàng cầm một vò rượu giơ lên uống ừng ực.

Ném vò rượu sang một góc doanh khiến cho nó vỡ tan tành, nàng nói với giọng tràn đầy hào khí:

– Binh sĩ Dạ Oanh, báo danh với Thiển Tướng quân!

– Ngồi đi!

Thiển Thuỷ Thanh hờ hững nói:

– Nhớ kỹ, ngươi cũng không cần làm ra vẻ giống như một nam nhân để chứng minh rằng ngươi anh dũng khí khái. Ta muốn binh sĩ của ta chỉ cần có thể chiến đấu, tuân theo mệnh lệnh là đủ, bộ dạng bên ngoài là nam hay nữ cũng không quan trọng. Hôm nay coi như ngươi qua được một cửa này, nhưng không có nghĩa là ngươi sẽ vô sự, ngươi còn phải học cách cùng ăn cùng ở với mọi người, khi cần thì cùng nhau tắm rửa, làm sao để không ảnh hưởng đến nếp sống của mọi người, kể cả việc tư tình nhi nữ!

Mặt Dạ Oanh trong nháy mắt đỏ bừng.

– Cuối cùng ta phải nhắc nhở ngươi, vào quân ngũ coi như chỉ mới bắt đầu thử thách, con đường về sau còn rất dài!

Thiển Thuỷ Thanh nhìn nàng, nói với giọng đầy thâm ý, sau đó ực hết một chung rượu lớn.

Lúc trăng đã lên cao, hai nhóm người của Phương Hổ và Mộc Huyết cũng đã trở lại.

Xa xa, Phương Hổ thấy Thiển Thuỷ Thanh liền đứng nghiêm ngoài mảnh đất trống trước cửa doanh trình báo:

– Báo Tướng quân, đã chiêu mộ được thêm hai mươi sáu tân binh, mời Tướng quân nghiệm thu!

Đang nói bỗng ngưng bặt, Phương Hổ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào phía sau Thiển Thuỷ Thanh.

Dạ Oanh thân mặc quân trang, đang uy phong lẫm lẫm đứng ở phía sau Thiển Thuỷ Thanh. Trời sinh nàng có một gương mặt xinh đẹp quyến rũ, cho dù là kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra đó là một mỹ nhân.

Giờ phút này Phương Hổ vừa thấy Dạ Oanh, hồn vía đã bay đi đâu mất.

– Cô…cô bé này là ai?

Phương Hổ lắp bắp hỏi, không ít binh sĩ xông lên.

– Đây là binh sĩ ta vừa mới thu nhận, đang muốn giới thiệu cho cácngươi!

Thiển Thuỷ Thanh mỉm cười nói.

Mặt Phương Hổ lập tức sa sầm:

– Thiển thiếu, ngươi có ý gì vậy? Nữ nhân sao thể tham gia vào quân ngũ chứ?

Dạ Oanh bước tới một bước:

– Vì sao nữ nhân lại không thể tham gia quân ngũ?

Phương Hổ hừ lạnh:

– Buồn cười, nếu nữ nhân có thể tham gia quân ngũ, vậy nam nhân trong thiên hạ làm gì? Ngươi chỉ là một tiểu cô nương miệng còn hôi sữa, lại không chịu ở nhà học tập đạo làm vợ làm mẹ, sau này giúp chồng dạy con, lại chạy đến lăn lộn một chỗ với bọn nam nhân, thật sự là chuyện hết sức buồn cười trong thiên hạ. Nữ nhân vốn ôn nhu như nước, nếu phát huy tính dẻo dai mềm mại còn có thể trăm trận trăm thắng, nhưng chỉ cần ngươi cầm lấy đao thương, lúc ấy địch nhân sẽ bất kể ngươi là nam hay nữ. Nếu như ngươi muốn giết địch lập công, tốt nhất nên cởi quần áo lên

Giường làm chuyện ấy, vậy còn có thể giết được, nếu không chỉ sợ chưa ra tới chiến trường, ngươi đã bị sát khí ngập trời làm cho sợ hãi mà chết!

Lại một tên binh sĩ bên cạnh cười hăng hắc:

– Nếu không đổi lại làm một kỹ nữ đi theo quân ta cũng được! Đại quân chiến đấu luôn luôn thiếu nữ nhân điều tiết, có một tiểu cô nương đẹp xinh phơi phới như vậy bên cạnh, vậy thì còn gì bằng!

Đám binh sĩ cất tiếng cười như điên như cuồng.

Nỗi nhục nhã như mũi tên sắc nhọn hung hăng cắm ngập vào tim Dạ Oanh.

Thiển Thuỷ Thanh lại chẳng quan tâm, hắn chắp hai tay sau lưng ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, không thèm để ý đến những lời vừa rồi của thuộc hạ mình.

– Thiển Thuỷ Thanh! Ngươi để mặc cho bọn chúng làm nhục ta như vậy sao?

Dạ Oanh hét to.

Ánh mắt Thiển Thuỷ Thanh rốt cục cũng thu về từ khoảng không bao la vô tận, quay sang nhìn Dạ Oanh, hắn nở nụ cười khẽ, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng:

– Dạ Oanh, quả thật ta đã đáp ứng với ngươi, chỉ cần ngươi có thể đánh thắng Cẩu Tử, ta sẽ thu nhận ngươi làm binh sĩ. Nhưng ngươi có hiểu binh sĩ là gì không?

Dạ Oanh sững sờ kinh ngạc.

Thiển Thuỷ Thanh chậm rãi xoay người nhìn thẳng Dạ Oanh, giọng hắn như gió thổi ngang qua núi băng, toát ra khí lạnh vô kể:

– Binh sĩ là vũ khí sắc bén của quốc gia, là thanh kiếm trong tay Quân chủ, là lá thuẫn che chắn bảo vệ cho đất nước yên bình, nhưng không phải bất cứ ai cũng có thể trở thành một binh sĩ thật sự. Một binh sĩ thật sự, ngoài chuyện phải có những phẩm chất cơ bản như lòng dũng cảm không sợ chết, thân trải trăm trận, dám hy sinh vì nước không hề hối hận, lớp trước ngã xuống, lớp sau tiến lên, chỉ biết cầu thắng, còn phải có một phẩm chất khác vô cùng quan trọng, đó là ý thức đoàn đội.

-…Một binh sĩ giỏi vĩnh viễn không bao giờ dùng vũ lực để khoe tài, cô lập chính bản thân mình với những người khác, bởi vì làm như vậy chính là tìm chết! Ngươi thân là nữ nhân, không hợp với nam nhân là chuyện rất bình thường, Thiển Thuỷ Thanh ta có thể hài lòng về ngươi, cho ngươi tham gia vào quân ngũ, nhưng không có nghĩa là thủ hạ của ta cũng phải hài lòng về ngươi, tin tưởng ngươi. Nếu như bọn họ đã không tin tưởng ngươi, chắc chắn không thể nào kề vai sát cánh chiến đấu với ngươi…Bởi vì không ai muốn giao lưng của mình cho một người mà mình không tin tưởng!

Thiển Thuỷ Thanh nhìn Dạ Oanh chằm chằm:

– Dạ Oanh, làm nhục chính là một cách thể hiện sự không tin tưởng với ngươi mà thôi. Nếu như ngươi vì những lời nói đó mà cảm thấy đau lòng, mất đi ý chí chiến đấu, thậm chí chỉ biết đi tìm cấp trên khóc lóc kể lể, vậy ngươi không có tư cách gì tham gia vào quân ngũ! Nhớ kỹ, binh sĩ vĩnh viễn chỉ bội phục kẻ mạnh mà thôi, cho nên nếu ta là ngươi, sau khi bị đối phương dùng lời lẽ làm nhục, cách đối phó tốt nhất là dùng quyền đánh lại. Phải làm cho bọn họ hiểu được, nữ nhân cũng có thể rất là đáng sợ, chỉ cần ngươi có thể đánh thắng bọn họ, bọn họ tự nhiên sẽ tin tưởng ngươi, chấp nhận ngươi!

– A!

Thiển Thuỷ Thanh vừa dứt lời, một tiếng thét dài như phượng gáy vang cuối chân trời, một luồng khí kình mạnh mẽ như dời non lấp biển đột ngột đánh về phía Phương Hổ.

Một quyền hung hãn ấy đã đánh trúng vào bụng Phương Hổ, sau đó lại là một cước, đá hắn bay thẳng lên không.

Phương Hổ kêu thảm từ trên không trung rớt xuống, Dạ Oanh đã thu quyền về, lạnh lùng hỏi:

– Còn ai không phục, bước ra đây!

Cả bọn binh sĩ nhìn Dạ Oanh với ánh mắt ngây dại.

Tiểu cô nương này nhìn qua thanh tú yếu ớt, không ngờ lúc ra tay vừa nhanh vừa độc, hơn nữa phản ứng của nàng cũng vô cùng mau lẹ, Thiển Thuỷ Thanh vừa dứt lời, nàng đã lập tức làm theo.

Phương Hổ rên rỉ đứng dậy, miệng hộc ra một ngụm máu tươi, hắn nheo mắt nhìn Dạ Oanh:

– Nha đầu chết tiệt kia, chưa nói năng gì đã ra tay!

Dạ Oanh hừ lạnh:

– Trên chiến trường, chẳng lẽ ngươi cũng chờ địch nhân báo trước rồi mới ra tay động thủ hay sao?

Vài tên binh sĩ cười hăng hắc, Phương Hổ đưa tay vỗ vỗ trán:

– Thiển thiếu, ngươi thu được một hảo binh, quả thật nàng học hỏi rất nhanh. Tuy nhiên đáng tiếc rằng một nữ nhân, cho dù lợi hại đến đâu cũng có nhược điểm như thường!

Hắn nghênh ngang đi đến bên cạnh Dạ Oanh, bật cười rộ lên với vẻ tinh quái:

– Binh sĩ Dạ Oanh, ngươi bất kính với cấp trên, dám đánh cấp trên là vô lễ, tuy nhiên may mắn là bản quan vốn rộng lượng hơn người, không muốn so đo tính toán với ngươi làm gì. Như vầy đi, ta và ngươi đấu tay đôi với nhau một trận, ta cá rằng chỉ cần dùng một chiêu có thể đánh bại ngươi, nếu ta thua, bảo đảm là từ nay về sau không còn binh sĩ nào của Hữu Tự Doanh dám khinh thường ngươi nữa. Tuy nhiên nếu ngươi thua…hắc hắc, tối hôm nay ngươi tiếp đại gia một đêm đi thôi!

Những lời của Phương Hổ làm cho Dạ Oanh cảm thấy nhục nhã ê chề, vì vậy mà lửa giận trong lòng nàng càng thêm rực cháy.

Ngọn lửa ấy lúc này phun ra theo ánh mắt Dạ Oanh:

– Sửa điều kiện lại một chút, nếu ta thua, ta sẽ giao mạng này cho ngươi, còn nếu như ngươi thua, về sau ngươi gặp mặt ta phải gọi ta bằng bà nội!

Phương Hổ cười như điên cuồng:

– Quả nhiên là cô bé lanh lợi, dưới tình huống này lại có thể không đánh mất lý trí, khá lắm, khá lắm! Đáng tiếc ngươi không mắc mưu, tuy nhiên cũng không quan trọng, hôm nay đại gia ta cho ngươi thấy nam nhân của Vệ số Ba chúng ta anh dũng như thế nào!

Sau đó, hắn quay đầu lại gào to:

– Các huynh đệ, còn chờ gì nữa? Cho nữ nhân này thấy vốn quý của nam nhân chúng ta đi!

– Rống!

Tất cả binh sĩ đồng thanh gầm lên.

Bọn họ cùng làm một động tác, cởi hết quần áo toàn thân mình ra, cứ loã lồ như vậy trắng trợn đứng trước mặt Dạ Oanh.

Một đám đùi trắng nõn nhung nhúc thịt bày ra dưới ánh trăng làm cho người ta phải váng đầu hoa mắt, một đám lão Nhị hiên ngang ngẩng cao đầu, mang theo tiếng gào thét từ sâu thẳm tận đáy lòng. Bọn họ cùng cười to, đập mạnh hai tay vào nhau, ngẩng đầu ưỡn ngực, đường hoàng bày ra bầu máu nóng đầy bản sắc nam nhi cùng với sự điên cuồng không biết kiêng nể gì cả trên thế gian này.

– A!

Dạ Oanh hét to, lấy hai tay che mặt lại.

Ngay lập tức, một quyền vô cùng mạnh mẽ của Phương Hổ hung hăng như cơn sóng dữ xô bờ, đánh Dạ Oanh bay về phía sau.

Thân hình Dạ Oanh bay giữa trời đêm rồi rơi xuống đất, nàng còn nghe thấy thanh âm rống giận của Phương Hổ vang lên, trong nháy mắt trở thành lạnh lùng tàn khốc:

– Ngươi thua rồi! Từ giờ trở đi, ngươi thiếu ta một mạng!

Cơn đau giày vò trong giấc mộng chập chờn, trước mắt nàng là một mảng vô cùng đen tối.

Linh hồn phiêu lãng cuối cùng cũng quay trở lại, một bàn tay rất to đột ngột xuất hiện, xé rách mảng không gian tối đen kia, giúp đỡ nàng thoát ra khỏi địa ngục tối đen u ám.

Dạ Oanh rên rỉ, từ trong mê man tỉnh lại.

Nàng đang nằm trên mảnh đất trống trải hoang vu, không ngờ sau khi té xuống, nàng vẫn nằm nguyên chỗ cũ, chẳng ai đến quan tâm ngó ngàng gì cả.

Trước cửa doanh, các binh sĩ vẫn ung dung nói cười lớn tiếng, ngay cả nhìn cũng không thèm liếc mắt nhìn nàng lấy một lần.

– Ngươi có sao không?

Gương mặt cười cợt của Thiển Thuỷ Thanh đột nhiên hiện lên trước mắt nàng.

– Ta thua.

Nàng nói, trong lòng vô cùng buồn bã.

– Chuyện này không có gì đáng ngạc nhiên.

– Ngươi sớm biết sẽ có kết quả này sao?

Thiển Thuỷ Thanh cười cười:

– Các binh sĩ ở chung với nhau đã lâu ngày, cùng ăn cùng ở, cùng nhau nhậu nhẹt, cùng nhau say sưa, cùng nhau sống chết, đã sớm vô cùng hiểu ý nhau, có một số việc dù không nói ra miệng, những người khác cũng sẽ lập tức hiểu được. Ngươi có thể cảm thấy chiêu của Hổ Tử là đê tiện hạ lưu, nhưng ngươi không thể phủ nhận rằng, sau này trên chốn sa trường, không có chuyện tên địch nào cũng mặc khôi giáp chỉnh tề cùng ngươi chiến đấu. Ngoài chuyện này ra, trên chiến trường luôn có rất nhiều tình huống đồng đội bị thương, các binh sĩ phải cấp cứu cho nhau, muốn trị thương phải cởi quần áo. Còn có chuyện này, đôi khi binh sĩ phải hành quân trên một quãng đường dài, lúc thời gian cấp bách thường là đi liên tục không nghỉ. Một khi tới địa điểm dừng chân bắt đầu nghỉ ngơi, mọi người vì quá mệt sẽ ngã lăn ra ngủ, nằm gối đầu lên nhau bừa bãi cùng một chỗ là chuyện thường tình. Đại quân ra ngoài, tóm lại sẽ có rất nhiều điều bất tiện, nếu muốn tắm rửa, không có chuyện xếp hàng chờ trước phòng tắm, chỉ là đi tìm một con sông nhỏ, cả bọn cởi sạch áo quần ra nhảy ùm xuống, chuyện giúp huynh đệ kỳ cọ bùn đất trên người cũng rất bình thường.

-…Những chuyện này là những chuyện mà binh sĩ Đế quốc Thiên Phong phải đối mặt hàng ngày, mà ngươi gần như không thể làm được chuyện nào cả!

Dạ Oanh cắn chặt môi, không thể nói được một lời.

Thiển Thuỷ Thanh nhìn Dạ Oanh:

– Một quyền ấy Hổ Tử đã dùng toàn lực, hắn không giống như ngươi, học võ công theo đường lối chính thống đàng hoàng. Hắn chỉ học mỗi một chiêu, là do sa trường đào luyện mà thành, đơn giản nhưng vô cùng thực dụng. Ngươi tung một quyền đánh bay hắn, hắn có thể đứng dậy ngay lập tức, nhưng hắn tung một quyền đánh bay ngươi, ngươi lại lập tức hôn mê! Nếu như đấu tay đôi với nhau, có lẽ hắn không phải là đối thủ của ngươi, nhưng nếu liều mạng đánh nhau cho đến chết, người chết nhất định là ngươi!

-…Cho nên bất kể như thế nào, ngươi cũng không thích hợp làm một binh sĩ, đương nhiên, ta cũng không chủ động yêu cầu ngươi rời khỏi, nhưng nếu ngươi muốn đi, ta cũng không giữ!

Thiển Thuỷ Thanh nói như vậy, dứt lời, hắn mỉm cười.

Dạ Oanh nhìn Thiển Thuỷ Thanh, nụ cười của đối phương thật nhẹ nhàng, thật thoải mái.

Nàng cố gắng đứng lên, Thiển Thuỷ Thanh đưa tay ra đỡ lại bị nàng gạt phắt:

– Ta không cần ngươi đỡ!

Nước mắt đã tuôn như suối trên gương mặt yêu kiều, tiểu cô nương đã bắt đầu nức nở. Nàng tức giận tháo khôi giáp ra ném xuống đất, sau đó đi về phía xa xa.

Thiển Thuỷ Thanh nghĩ rằng nàng muốn rời khỏi, nhưng thật ra nàng chỉ chạy tới bờ một con sông nhỏ gần đó, soi bóng mình dưới dòng sông.

Trên gương mặt nõn nà của Dạ Oanh lúc này loang lổ từng vệt nước mắt, vẻ ngoài như cánh hoa sau cơn bão táp khiến cho bất cứ ai trông thấy nàng cũng phải động lòng thương xót…

Dưới nước hiện thêm một bóng người.

Thiển Thuỷ Thanh đã đứng sau lưng nàng.

Dạ Oanh nghẹn ngào nức nở:

– Ta tưởng ngươi là một anh hùng, sẽ không khinh thường nữ nhân…

– Ta không khinh thường bất cứ kẻ nào, đúng vậy, ta chỉ cần nói một câu, bọn họ sẽ lập tức dừng tay, cũng sẽ tuyệt đối không làm ra chuyện quá đáng như vậy. Nhưng ta muốn ngươi hiểu được chuyện này, có những chuyện sớm muộn gì ngươi cũng phải đối mặt với nó, có muốn trốn tránh cũng không được! Ta có thể giúp được ngươi một lần, nhưng không thể giúp được ngươi suốt đời, ngươi đã muốn làm binh sĩ, vậy ngươi phải chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất.

Dạ Oanh thở hắt ra một hơi thật dài:

– Có phải ngươi đang muốn ta trở về không?

Thiển Thuỷ Thanh tỏ vẻ do dự:

– Nếu như ngươi đi, ta sẽ cảm thấy thất vọng về ngươi, nếu ngươi ở lại, ta sẽ khổ sở vì ngươi! Bởi vì bất cứ lựa chọn nào đối với ngươi cũng không phải là một kết quả tốt, hoặc là lý tưởng của ngươi tan vỡ, hoặc là tương lai ngươi vô cùng gian khổ.

Câu trả lời này làm cho Dạ Oanh hơi sửng sốt.

Ngồi trên bãi cỏ ven sông, Dạ Oanh ngẩn ngơ nhìn về phía xa xa, suy nghĩ một hồi lâu mới nói:

– Thật ra ta vào quân ngũ, chính là do phụ thân ta bày mưu đặt kế.

Thiển Thuỷ Thanh nghe vậy sững sờ, sao có thể như vậy được? Bảo chủ Dạ gia bảo Dạ Thương Lan bắt con gái mình tham gia quân ngũ sao? Chuyện này quả thật rất khó tin!

Dạ Oanh chậm rãi nói:

– Mấy ngày nay Hữu Tự Doanh các ngươi có động tĩnh, phụ thân ta đã biết, ông ấy bảo ta cải trang thành ca ca, sau đó chờ các ngươi tới.

Thiển Thuỷ Thanh bỗng nhiên tỉnh ngộ:

– Phụ thân ngươi muốn dùng con gái thay thế cho con trai có phải không?

Trên gương mặt xinh đẹp nhu mì của Dạ Oanh lộ ra một vẻ không cam lòng, nàng nói tiếp với giọng bất đắc dĩ:

– Phụ thân ta chỉ có một đứa con trai duy nhất, ông ấy không muốn cho con mình nhập ngũ, lại không dám chống đối với quân Đế quốc Thiên Phong. Thiển Tướng quân đánh hạ hai quan Nam Bắc, trên người có huân chương Tử Tâm, uy danh vô cùng hiển hách, ngay cả các Thành chủ đại nhân, Tướng quân cũng không xem ra gì. Thậm chí ngay cả Hoàng đế cũng hạ chiếu thư khen ngợi, muốn đối phó với ngươi, bằng vào một Dạ gia bảo nho nhỏ cũng như lấy trứng chọi đá mà thôi. Hữu Tự Doanh có bốn ngàn binh sĩ, một cái Dạ gia bảo nho nhỏ không thể nào chống nổi, cho nên biện pháp duy nhất chính là hy sinh con gái của mình. Thiển Tướng quân được con gái của ông ấy rồi…thiết nghĩ sẽ không bắt con trai nữa!

Thiển Thuỷ Thanh tức giận hừ một tiếng:

– Chẳng lẽ ông ấy không nghĩ ngươi tới đây sẽ có hậu quả gì sao? Vậy sao ngươi còn đồng ý?

Dạ Oanh nhìn hắn:

– Ta bắt buộc phải đồng ý, vì nếu ta từ chối, ông ấy sẽ gả ta cho Mã gia ở phía Nam thành. Người chồng tương lai của ta là một nho sinh nghèo, ngoài chuyện ngâm nga thơ phú ra thì không biết làm gì cả. Phụ thân biết ta tâm cao khí ngạo, gả ta cho một nam nhân như vậy còn khổ sở hơn là giết chết ta. Cho nên, ta thà rằng tới đây tham gia vào quân ngũ, chứ không chịu đi lấy một tên vô dụng rác rưởi như vậy. Còn về phụ thân ta…Ta đi rồi, có lẽ ông ấy rất đau buồn, nhưng vậy thì đã sao? Đây là vận mệnh đau khổ của bọn nữ nhân chúng ta, hơn nữa vốn ý đồ của phụ thân để cho ta đến đây cũng không phải là để cho ta chịu khổ!

Thiển Thuỷ Thanh lập tức hiểu ra.

Hắn giận quá hoá cười:

– Giỏi cho Dạ gia bảo, giỏi cho Dạ Thương Lan, đường đường là võ lâm đại hào, không ngờ dâng hiến con gái mình để cầu toàn. Ta thật là phục ông ta, ông ta bảo ngươi đến để làm nữ nhân của ta phải không?

Dạ Thương Lan quả nhiên có tâm kế vô cùng sâu rộng, đưa con gái của mình vào đây chẳng những có thể tránh cho con trai không bị bắt vào quân ngũ, còn có cơ hội để lấy lòng Thiển Thuỷ Thanh.

Hiện tại Thiển Thuỷ Thanh danh vọng cao ngất, thế lực bao trùm, tương lai sẽ thăng quan tiến chức vô cùng nhanh chóng, tự nhiên lúc ấy không thể thiếu phần ích lợi của Dạ Thương Lan. Cho dù sau này Thiển Thuỷ Thanh gây thù kết oán với thiên hạ, rơi vào tình cảnh khó khăn, Dạ Thương Lan hắn cũng chỉ là một ‘nạn nhân’ có con gái bị bắt đi mà thôi, không thể nào hứng chịu khó khăn như Thiển Thuỷ Thanh. Vụ đổi chác này bất kể ra sao, Dạ Thương Lan cũng không bị thiệt thòi.

Đương nhiên trong mắt hắn, Dạ Oanh chỉ là con chốt thí không đáng một đồng.

Trong thế giới này, gần như không có chỗ cho nữ nhân lên tiếng.

Mặt Dạ Oanh hơi ửng đỏ, nàng cất cao giọng nói:

– Với ta mà nói, đây cũng là một cơ hội, từ nhỏ ta đã trải qua học tập tam tùng tứ đức, đã chịu đựng quá đủ rồi, bằng vào cái gì mà nữ nhân phải giữ gìn tam tùng tứ đức với nam nhân! Bằng vào cái gì mà nữ nhân lại phải chung tình, trong khi nam nhân lại được quyền năm thê bảy thiếp? Bằng vào cái gì mà nữ nhân sinh ra là phải phục tùng nam nhân, xuất giá tùng phu, phu tử tùng tử? Không phải là vì nam nhân các ngươi có sức lực mạnh mẽ hơn, cho nên có quyền đặt ra quy củ với nữ nhân chúng ta sao?

-…Phụ thân để cho ta tới đây hiến thân cầu vinh, ta lại muốn đường đường chính chính làm một binh sĩ!

-…Chỉ cần ta đủ mạnh, ta sẽ không cần phải phụ thuộc vào nam nhân. Phụ thân đã bắt ta đến đây, coi như ta đã trả xong ân tình cho ông ấy, về sau cũng không còn thiếu nợ ông ấy nữa! Ta đến đây sẽ cố gắng làm một hảo binh, ra sa trường giết địch, chứ không muốn làm một tên thiếu gia binh, tiếp tục sống nhờ vào cha mẹ. Nếu ông trời thương ta, giúp ta lập được chiến công, ta cũng có thể làm cho tổ tông nở mày nở mặt, hơn nữa sau này cũng không cần buồn phiền vì chuyện cãi lệnh mẹ cha. Ta có thể tìm nam nhân mà ta thích, muốn yêu thì yêu, muốn hận thì hận, vậy có gì là không tốt?

-…Ta biết bất cứ nam nhân nào nghe ta nói như vậy đều khinh thường ta, phỉ nhổ ta, nhưng vậy thì đã sao? Nữ nhân chúng ta từ khi sinh ra cũng đã bị thiên hạ chối bỏ, một khi đã như vậy, ta cần gì phải quan tâm ánh mắt của bọn người thế tục? Mặc cho bọn họ nhìn nhận đánh giá như thế nào, ta chỉ làm theo ý muốn của ta, ta không chỉ muốn làm binh sĩ, ta còn muốn làm Tướng quân, giống như ngươi vậy, làm một Tướng quân uy phong lẫm lẫm! Làm vị nữ Tướng quân đầu tiên của Đế quốc Thiên Phong!

-…Trời bỏ mặc ta, ta tuyệt đối không bỏ mặc bản thân mình!

Nàng gào thật to, trút ra hết áp lực và khát vọng đè nặng trong lòng.

Dạ Oanh nói một hơi, thật sự đã làm Thiển Thuỷ Thanh phải động lòng.

Hắn nhìn Dạ Oanh, sâu trong đáy mắt nàng toát ra ý chí chiến đấu tuyệt không khuất phục, không cam lòng, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi vận mệnh của mình. Trong đôi mắt trong như đầm nước kia, dường như hắn thấy được hình bóng Vân Nghê đang nhảy múa trên thảo nguyên ngày trước…

Các nàng đều là nữ nhân có nội tâm kiên cường, vĩnh viễn không chịu cúi đầu khuất phục trước vận mệnh khó khăn.

Không, thậm chí Dạ Oanh còn mạnh mẽ hơn cả Vân Nghê!

Đây là nữ nhân đầu tiên mà hắn gặp có tư tưởng như vậy từ sau khi hắn tới thế giới này.

Cho dù Vân Nghê là một nữ nhân tính tình cương liệt, lại thương yêu hắn đến như vậy, nhưng nàng cũng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện ra mặt chống lại tư tưởng trọng nam khinh nữ, chống lại cuộc hôn nhân mà gia tộc đã sắp xếp sẵn cho nàng. Thế nhưng hiện tại lại có một nữ nhân nói cho hắn, nàng bằng lòng từ bỏ tất cả, chỉ theo đuổi quyền lợi của bản thân mình.

Hắn là người từng trải, hắn biết chuyện đó không dễ chút nào.

Mà hắn chính là người duy nhất có thể hiểu được quyền lợi và ý nghĩa của chuyện này, dù sao về mặt tư tưởng, hắn đi trước thời đại này rất xa.

Thiển Thuỷ Thanh nhìn vào mắt Dạ Oanh, có vẻ vui. Hắn chậm rãi nói:

– Ngươi nói rất đúng, cho dù là nữ nhân cũng có quyền tự do của riêng mình, cho dù là nữ nhân, cũng có quyền tòng quân, cho dù là nữ nhân, cũng có quyền lựa chọn tình yêu!

Nghe thấy câu ‘nữ nhân có quyền lựa chọn tình yêu’, toàn thân Dạ Oanh run lên nhè nhẹ.

Nàng thật không ngờ Thiển Thuỷ Thanh lại ủng hộ nàng. Trong thế giới mà nam nhân là trên hết, không ngờ lại có một người xác nhận rằng nàng đúng!

Giây phút ấy, mắt nàng đã rưng rưng lệ.

Thiển Thuỷ Thanh thoáng động trong lòng.

Hắn nói với giọng rất chân thành:

– Chức Doanh Chủ ta vừa mới nhận không được bao lâu, vẫn đang thiếu quân cận vệ bên cạnh để làm trợ thủ, ngươi có hứng thú hay không?

Dạ Oanh nghiêm mặt:

– Ta muốn làm một binh sĩ ra sa trường chinh chiến, không muốn làm một tên binh sĩ sợ chết đi theo núp bóng Tướng quân!

Thiển Thuỷ Thanh mỉm cười:

– Ai nói quân cận vệ không được ra chiến trường? Tuy rằng tướng lĩnh cấp Doanh Chủ trở lên là không cần phải ra chiến trường, chỉ cần chỉ huy ở phía sau, tuy nhiên ta không hề muốn làm như vậy!

Hắn nhìn Dạ Oanh:

– Ngươi cũng biết nam nhân rất vô tâm, không giỏi chuyện quan tâm chăm sóc người khác. Những huynh đệ của ta ra trận thì không hề sợ chết, nhưng bắt bọn họ làm những việc tỉ mỉ tinh tế còn khó hơn lên trời. Làm cận vệ của ta chưa chắc đã không tốt, bởi vì con người ta tuy hay bắt bẻ, nhưng vẫn có một vài điểm tốt. Thí dụ như…

Hắn nhẹ giọng nói tiếp:

– Thí dụ như có một chút đặc quyền, không cần phải ngủ chung với một đám nam nhân thô lỗ trên một kháng*, có thể sử dụng đại trướng của Doanh Chủ để tắm rửa, bình thường đi theo bên cạnh Doanh Chủ, cũng không sợ các nam nhân khác quấy rầy…

(*Kháng: Phương Bắc khí hậu giá rét, phải xây bục ở trên, trong bục có đốt lửa cho ấm mà ngủ gọi là kháng.)

Mắt Dạ Oanh lập tức sáng ngời:

– Đa tạ Tướng quân thành toàn, Dạ Oanh nguyện đi theo Tướng quân làm tuỳ tùng, quên mình chốn sa trường!

Thiển Thuỷ Thanh cười ha hả, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng:

– Tốt lắm, hoan nghênh ngươi, binh sĩ Dạ Oanh, từ bây giờ trở đi, ngươi là thành viên chính thức của Hữu Tự Doanh ta. Ngươi sẽ cùng với toàn thể binh sĩ của Hữu Tự Doanh đối mặt với tất cả địch nhân, đối mặt với sự giết chóc vô tận rất có thể sẽ xảy đến!

Dạ Oanh cung kính thi lễ với Thiển Thuỷ Thanh.

Lúc Dạ Oanh theo Thiển Thuỷ Thanh trở lại trước doanh, ánh mắt của Phương Hổ nhìn nàng có vài phần ngạc nhiên pha lẫn vài phần kính phục.

Một nữ nhân sau khi trải qua thất bại như vậy vẫn có thể kiên trì đứng vững không sụp đổ, đây cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Thiển Thuỷ Thanh lạnh nhạt nói:

– Từ bây giờ trở đi, Dạ Oanh sẽ chính thức trở thành một thành viên của Hữu Tự Doanh chúng ta. Tất cả các binh sĩ chú ý, quản lý chặt chẽ vật trong quần các ngươi, vật của ai mà xuất hiện trong trường hợp không nên xuất hiện, vậy ta sẽ cắt, để các ngươi không phải dùng đến nó trong quãng đời còn lại.

– Dạ!

Tất cả đám binh sĩ đáp lớn. Lúc Thiển Thuỷ Thanh còn chưa hạ lệnh, bọn họ có thể không kiêng nể, nhưng chỉ cần Thiển Thuỷ Thanh hạ lệnh, bọn họ cũng sẽ tuân theo không hề do dự, huống chi Dạ Oanh cũng đã chứng tỏ tư cách đáng được mọi người tôn trọng.

– Thiển Tướng quân!

Một tiếng kêu rõ to vang lên, đến từ đội ngũ vốn yên lặng từ lâu.

Thiển Thuỷ Thanh nghe tiếng quay đầu lại, chỉ thấy trong đội dự bị số Ba có một thiếu niên bề ngoài anh tuấn hiên ngang đang đứng phía trước đội ngũ.

Hắn đứng tách rời ra khỏi đội dự bị số Ba, đang nhìn Thiển Thuỷ Thanh chăm chú.

Thiển Thuỷ Thanh nheo mắt hỏi:

– Có chuyện gì sao?

– Ta cũng muốn tham gia quân ngũ!

Thiếu niên kia kêu to.

Thiển Thuỷ Thanh bật cười:

– Chẳng lẽ hiện tại ngươi không phải là một binh sĩ sao?

Thiếu niên mặt đỏ bừng lên vô cùng kích động:

– Ta muốn làm một binh sĩ thật sự, giống như nàng vậy!

Hắn đưa tay chỉ Dạ Oanh.

Thiển Thuỷ Thanh hơi sửng sốt.

Hắn quay nhìn Dạ Oanh phía sau, nàng vẫn thản nhiên như thường, giọng ung dung:

– Ta không biết hắn.

– Ngươi tên là gì?

Thiển Thuỷ Thanh hỏi tên thiếu niên.

– Ta tên là Lâm Dược.

Mộc Huyết lập tức bước lên nói:

– Hắn là con trai của Hội trưởng liên minh Diêm gia ở Lĩnh Nam Lâm Tử Thông. Ba ngày trước bị chúng ta đưa về đây, tuy nhiên là do hắn tự nguyện, phụ thân hắn vì sợ con mình chịu khổ nên đưa năm ngàn lượng bạc, sau đó cứ mỗi ba ngày lại đưa đến một con gà, một con vịt, nửa con heo và một bao bột mì.

Thiển Thuỷ Thanh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Hắn lại nhìn Lâm Dược, trầm giọng nói:

– Ngươi cũng muốn bắt chước nàng sao?

Lâm Dược lớn tiếng kêu:

– Dạ! Tướng quân, ta biết ngài xem thường chúng ta, nhưng đám con cháu nhà giàu chúng ta cũng không phải đều là người vô dụng. Chúng ta quả thật xuất thân từ nơi quyền quý, nhưng đó không có nghĩa là chúng ta không có lý tưởng của mình! Không có nghĩa là vào lúc quốc gia cần tới, chúng ta đều co vòi rụt cổ! Ít nhất Lâm Dược ta không phải là người như

Vậy!

Hắn nhìn Dạ Oanh, lại hét to:

– Ta muốn tham gia quân ngũ, làm một binh sĩ thật sự, một binh sĩ bước ra sa trường chiến đấu, đổ máu vì nước vì nhà! Ta không muốn làm một tên binh sĩ phú quý chỉ để mang tiền bạc về cho Hữu Tự Doanh! Một nữ nhân của nàng còn có thể làm nên chuyện, một nam nhân như ta cũng có thể làm được! Ta không muốn sống một cuộc sống còn thua cả một nữ nhân như nàng! Ta là nam nhân, ta cũng có sự tôn nghiêm và kiêu ngạo của nam nhân chúng ta!

Giây phút ấy, máu trông người hắn đã sôi trào tới đỉnh.

Những lời của Dạ Oanh đã làm cho hắn vô cùng đau đớn!