Quyển 3 – Chương 51: Ảo giác

Theo bậc thang đi thẳng lên tầng trên, hai bên trái phải của tầng này chính là một loạt gian thờ tro cốt, chính giữa là một khoảng đất trống cực lớn, lát đá cẩm thạch, vô cùng bằng phẳng.

Lữ Minh Dương và Hàn Di đã nhanh chóng từ mộ huyệt của Hoắc Linh Linh lên đến mảnh đất trống này, ác linh vẫn như trước đảo qua đảo lại ở đằng xa, Hàn Di lập tức phóng tới trước một gian thờ, dùng tay đẩy cửa phòng ra, chuẩn bị đi vào bên trong, lúc này Lữ Minh Dương lại lấy tay giữ cô lại.

Lữ Minh Dương nhíu mày rất chặt, hắn đột nhiên cảm thấy có gì đó khác thường, hắn dùng đèn pin chiếu vào bên trong gian phòng.

Vẫn là những dãy hộc tủ đặt tro cốt như trước, dãy hộc tủ này có độ cao ước chừng đến hai mét, xếp gọn gàng thành hai hàng trái phải bên trong phòng, ở giữa là một khoảng trống nhỏ, đặt một cái hương đỉnh, để cho gia quyến dùng khi đốt giấy tiền vàng bạc. Trong phòng thực không có gì dị thường, cũng hoàn toàn giống với lần trước mình đến đây.

Lữ Minh Dương nâng cổ tay lên liếc nhìn đồng hồ emf, trị số cũng không cao, chỉ hơi cao hơn hoàn cảnh bình thường chút ít, điều này chứng minh thực tế trong này không tồn tại ác linh.

Lữ Minh Dương nhíu chặt chân mày, trong này nhất định có vấn đề gì đó, nhưng đến tột cùng là cái gì thì lại nhất thời quả thực nghĩ không ra. Ngay lúc này, đột nhiên có một cổ hàn khí vô cùng âm lãnh từ sau lưng tràn tới.

Lữ Minh Dương và Hàn Di quay phắt đầu lại nhìn, dưới ánh sáng của đèn pin chiếu rọi, nhìn thấy ác linh phía xa rõ ràng đã tập trung tất cả lại ở khoảng đất trống bên ngoài, liếc mắt nhìn sơ qua thì ít nhất cũng phải có đến hai mươi con, những đôi mắt lạnh lẽo ngoan độc trừng trừng nhìn hai người.

Một lúc đối phó với hơn hai mươi con ác linh là loại khái niệm gì? Có thể ví như người ta mang trong mình một khoản tiền lớn lại bị hơn hai mươi tên thổ phỉ chặn ở ngõ cụt vậy, Lữ Minh Dương hiện tại chính là đang có cái cảm giác này, tuy sau lưng là cửa vào gian thờ, nhưng chung quy hắn có một loại dự cảm tuyệt đối không thể đi vào, trên trán hắn lúc này đã ngưng đọng từng giọt mồ hôi lạnh.

Hàn Di sớm đã mất kiên nhẫn, nhấc chân liền tiến vào cửa miếu, Lữ Minh Dương đành phải đuổi theo, hắn hy vọng dự cảm của bản thân chỉ là một loại ảo giác.

Tiến vào phòng, Hàn Di tiện tay đóng cửa phòng lại. Cửa phòng là cửa gỗ giả cổ, nhưng khóa cửa lại là khóa hiện đại, cạch một tiếng cánh cửa đã khóa lại. Tiếp theo cô kiểm tra trái phải hai cái cửa sổ, cửa sổ cũng làm theo kiểu cổ, có song cửa gỗ chắn bên ngoài, ác linh cũng không thể dễ dàng phá cửa sổ mà vào, lúc này mới hơi thở phào một chút, quay đầu nhìn về phía Lữ Minh Dương.

Lữ Minh Dương như trước vẫn ngẩn người đứng ở cửa, nhíu mày quan sát khắp phòng, từ thời khắc cánh cửa kia khóa lại, hắn đột nhiên ý thức được trong căn phòng này có điểm gì bất thường.

“ Trong này không có quỷ hồn.” Lữ Minh Dương trầm giọng nói.

Hàn Di lập tức liền ý thức được vấn đề.

Trong này là phòng đặt tro cốt, bên ngoài chính là bãi tha ma, theo đạo lý mà nói loại địa phương thế này tuyệt đối không có khả năng không có đến một cái u linh quỷ hồn, ngày hôm qua lúc Lữ Minh Dương đến đây vẫn còn nhìn thấy vài cô hồn phất phơ trong này, nhưng hiện tại thì đến một bóng cũng không có.