Quyển 3 – Chương 54: Sống hay Chết

Gương mặt của Chu Đình vẫn bình thản như trước, ánh lửa lập lòe chiếu rọi gương mặt cô ấy, lại càng thêm vài phần xinh đẹp khác thường.

“ Năng lượng của cô ta hiện giờ vẫn chưa được ổn định, chỉ cần ngươi dùng khẩu súng huyết tương của mình bắn vài phát, mọi chuyện đều kết thúc.” Thanh âm êm dịu của Hoắc Linh Linh nhẹ nhàng mà đầy quyến rũ nói,” Chỉ cần ngươi giết cô nàng, ta sẽ để ngươi chạy, ha ha…”

Lữ Minh Dương lại giống như không hề nghe thấy những lời nói của Hoắc Linh Linh, chỉ lẳng lặng nhìn Chu Đình, nhúc nhích một chút cũng không, thậm chí khẩu súng huyết tương cầm trong tay cũng đã dần dần buông lỏng.

Có lẽ bản thân mình đã sai rồi, sai ngay từ lúc ban đầu. Ngay từ đầu mình đã rất rõ ràng, bản thân không nên thân thiết một chỗ với cô ấy, mình sẽ chỉ đem lại phiền toái và tai họa cho cô ấy, ngay từ ban đầu mình đã biết trước kết quả ngày hôm nay, nhưng chung quy bản thân vẫn không chịu an phận — Là mình đã hại cô ấy.

Bây giờ cô ấy đã chết, mình sao có thể vì cầu một con đường sống, mà lần nữa thương tổn đến cô ấy, làm cho cô ấy hồn phi phách tán?

Sống hay chết, đa tình hay vô tình, nếu là một người bình thường thì có lẽ cũng không quá khó để lựa chọn.

Lữ Minh Dương bình thản thở dài, chậm rãi nhìn về phía Hoắc Linh Linh. Đó là một ánh mắt bất cần, pha chút khinh thường, lại có một chút tang thương.

Hoắc Linh Linh vừa nhíu mày lại, liền lập tức giãn trở ra, buông một tiếng thở dài, thanh âm ngọt ngào lại vang lên:” Ngươi đúng là một gã đa tình, ha ha ha, nếu ngươi đã không muốn giết ả, thì để ta khiến ả giết ngươi vậy.”

Lời ả ta vừa dứt, ánh mắt Chu Đình lập tức chuyển sang màu đỏ, gương mặt bình thản đột nhiên trở nên đanh ác, cô ấy khép tay làm đao, giơ tay lên đã chém thẳng tới Lữ Minh Dương.

Lữ Minh Dương vẫn như trước lặng yên bất động, tùy ý để Chu Đình chém mạnh xuống bả vai mình. Cơn đau kịch liệt truyền đến, Lữ Minh Dương không khỏi phải nhíu chân mày, khóe miệng cũng đồng thời lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ.

“ Chẳng lẽ ngươi muốn chết thật sao?” trong giọng nói của Hoắc Linh Linh lộ ra một chút tức giận.

Lữ Minh Dương ảm đạm cười, cũng không thèm để ý đến tiếng gào của Hoắc Linh Linh, vẫn ôn nhu nhìn Chu Đình như trước. Nhưng Chu Đình trước mắt đã không còn là mỹ nhân bình thản như lúc nãy nữa rồi. Giờ phút này đôi mắt đã đỏ ngầu, gương mặt đanh ác, khép tay thành đao đứng ở đây, sẵn sàng chờ đợi mệnh lệnh, sẵn sàng vung tay chém chết hai kẻ trước mắt này.

“ Hừ! Muốn chết cũng không thể dễ dàng như vậy!” Hoắc Linh Linh hừ lạnh một tiếng, sau chốc lát lại cười quyến rũ, nói:” Ta lại muốn xem thử trong mắt ngươi, là ả chết rồi này quan trọng, hay là ả đang sống này quan trọng.” Sóng mắt ả lưu chuyển, liếc nhìn về phía Hàn Di.

Lúc Hoắc Linh Linh siết chặt tay giữa hư không cũng là lúc Hàn Di cảm thấy trái tim mình như bị cái gì đó nghiền nát, từng trận co thắt đau đớn truyền đến, làm cả người cô mềm như cọng bún, không còn một chút sức lực nào.

Cô trơ mắt nhìn Chu Đình một chưởng chém xuống vai Lữ Minh Dương, nhưng căn bản là vô lực cứu trợ, mà đáng giận hơn chính là Lữ Minh Dương lại đứng đực ra chịu chém, cô không khỏi thở dài một tiếng trong lòng.

Hiện tại Hoắc Linh Linh rõ ràng rất thâm độc khi muốn Chu Đình quay sang tấn công mình! Thật là quá chủ quan, không ngờ buổi sáng ả mới xuyên tường mà buổi chiều đã phục hồi lại hoàn toàn năng lực, hơn nữa rõ ràng đã kết sổ 9 người lần thứ ba, trở thành quỷ mẫu thực thụ!