Quyển 3 – Chương 55: Phản phệ

hu Đình chậm rãi giơ bàn tay lên, máu tươi trong lồng ngực Lữ Minh Dương dọc theo bàn tay của cô từ từ chảy xuống, trườn qua những kẽ tay, chảy vào lòng bàn tay.

“ Chu Đình…” Lữ Minh Dương nén cơn đau nơi lồng ngực, thầm kêu nhỏ một tiếng, rồi chịu không nổi ho khan một trận, nơi khóe miệng của hắn bất giác chảy ra một dòng máu tươi.

Chu Đình tựa hồ thoáng ngừng lại, đôi mắt đỏ ngầu của cô tựa hồ xuất hiện một chút hoang mang…

Máu tươi vẫn tiếp tục từ bàn tay cô chảy xuống, chảy đến cổ tay cô, dọc theo cánh tay tiếp tục chảy xuống phía dưới…

Bất ngờ, Chu Đình đột nhiên xoay người, một chưởng chém thẳng về Hoắc Linh Linh đứng đằng sau.

Hoắc Linh Linh quá bất ngờ không có đề phòng liền bị Chu Đình một chưởng chém trúng. Ả tru lên một tiếng, thân ảnh lập tức lóe lên biến mất không còn bóng dáng.

“ Chu Đình!” Sự tình phát triển khiến người ta hoàn toàn bất ngờ không kịp chuẩn bị, Lữ Minh Dương vừa kinh vừa mừng kêu lên một tiếng.

Nhưng thân ảnh Chu Đình lại không hề ngừng lại, sau khi cô tung ra một đòn, lại không chút chậm trễ, phóng người đuổi theo thân ảnh mờ ảo kia của Hoắc Linh Linh. Tốc độ của cô thực tế không thể so với Hoắc Linh Linh, nhưng bộ pháp của cô ấy thì lại cực kỳ quỷ dị, mỗi lần chuyển thân đều là vừa vặn chắn ngay đường chạy của Hoắc Linh Linh, tuy không thể tấn công ả, nhưng cũng làm cho ả kẹt cứng tại trung tâm căn phòng.

Mà Hoắc Linh Linh lại có vẻ như vô cùng e ngại Chu Đình, quả thực không hề trả đòn chút nào, chỉ một mực tránh né, trong miệng thì không ngừng phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

Chẳng lẽ ả ta bị thương rồi?

Nhưng căn cứ vào lực lượng của Chu Đình, cho dù là thân phàm xác tục của Lữ Minh Dương vừa rồi chịu hết mấy chưởng của cô ấy, chẳng qua cũng chỉ là bị thương ngoài da một chút, chứ đừng nói đến Hoắc Linh Linh là một con quỷ mẫu, chẳng lẽ bị cô ấy chém nhẹ một nhát lại lập tức bị thương nặng sao chứ?

Đến tột cùng trong chuyện này còn có nguyên do gì?

Hàn Di dìu lấy Lữ Minh Dương đang chảy máu, nhíu chặt chân mày quan sát tình hình trong phòng, bỗng nhiên chân mày cô giãn ra, khóe miệng treo một nụ cười nhàn nhạt.

“ Chuyện này là sao?” Lữ Minh Dương lo lắng hỏi.

“ Ngươi nhìn tay Chu Đình.” Hàn Di lại cười nói.

Lữ Minh Dương nhíu mày nhìn kỹ, cánh tay phải mà Chu Đình đang giơ lên cao như một thanh đao đó có màu huyết hồng, cánh tay đó đúng là bị máu của chính hắn nhuộm đỏ. Chẳng lẽ máu của hắn chính là thứ làm cho Hoắc Linh Linh sợ hãi? Hắn đột nhiên nhớ lại thời điểm trong căn phòng biệt giam tại nhà lao, một ngụm máu lưỡi của hắn cũng khiến cho Hoắc Linh Linh sợ hãi chạy mất, đồng thời vẫn chỉ là máu lưỡi của hắn lại có thể lập tức tiêu diệt bốn con ác linh.

Chân mày hắn bỗng nhiên giãn ra, xem ra là viện quân đến rồi.

Sau khi ra khỏi nhà lao, hắn liền gọi điện thoại cho lão Mã, nhờ lão giúp hắn điều tra một chút lão tù nhân kia, hiệu suất làm việc của lão Mã lúc nào cũng rất nhanh, không ngờ hôm nay lại còn nhanh gấp bội. Chẳng qua lão tù nhân này sao cứ thích dùng máu của mình để thi triển pháp lực, đúng là khiến cho mình dở khóc dở cười.

Nhưng vẫn còn một vấn đề, Chu Đình sao lại không hề bị máu của mình làm tổn thương, hơn nữa rõ ràng là cô ấy bị Hoắc Linh Linh khống chế, sao đột nhiên lại có thể quay lại tấn công quỷ mẫu của mình chứ?