Quyển 3 – Chương 56: Vĩ thanh

Lữ Minh Dương lẳng lặng nằm trên giường bệnh, hai mắt trân trân nhìn trần nhà.

Đại chiến ba hôm trước tuy làm hắn bị thương không nhẹ, nhưng may mắn đều chỉ là vết thương ngoài da, thực không có phạm vào gân cốt. Sở dĩ bây giờ hắn đang nằm trên giường bệnh, nguyên nhân chính là vì căn phòng bệnh này.

Đây chính là phòng bệnh đặc biệt của quân y viện, ba ngày trước Chu Đình chính là nằm tại phòng bệnh này, cũng chính tại phòng bệnh này mà rời khỏi nhân thế.

Lữ Minh Dương nằm lỳ trên giường ở đây ba ngày liên tục, nghĩ về Chu Đình. Vết thương trước ngực kia của hắn tuy đã kéo da non, nhưng vết thương trong lòng lại không chút thuyên giảm. Hắn nghĩ đến nụ cười câu nói hằng ngày của Chu Đình, hắn nghĩ đến sau khi cô trọng thương mà hắn lại không có khả năng ở bên cạnh bảo vệ cô, nghĩ đến ánh mắt của cô ấy trước khi lao vào Hoắc Linh Linh… Tuy mắt cô không nhỏ lệ, nhưng tim cô lại đang nhỏ máu.

“ Chu Đình kỳ thật chưa từng vượt qua tình trạng nguy hiểm, thương thế của cô ấy thật sự quá nặng, sau khi các người lên núi cô ấy đã tạ thế.” Lão Mã thở dài nói,” Lúc đó tôi nói cô ấy đã vượt qua tình trang nguy hiểm, là để các người yên tâm tra án, thật không ngờ… Haiz.”

“ Cũng bởi vì cô ấy qua đời, Trương đại sư lúc này mới mở kim khẩu, thừa nhận thân phận của mình, lại còn nói các người lên núi nhất định sẽ gặp nguy hiểm. Lúc này tôi và ông ấy liền lập tức đến viện trợ các người.” Lão Mã liếc nhìn một lão nhân vẫn mặc y phục tù nhân như trước.

“ Tiểu Lữ a, chú đoán xem cao nhân lần này chú tìm được có lai lịch gì? Trương đại sư chính là hậu duệ chính tông của gia tộc thiên sư đó a, ha ha, viện nghiên cứu tìm kiếm bấy lâu, lại không ngờ ông ấy lại trốn ở trong nhà giam.” Lão Mã ha ha cười nói.

“ Lão là người có tội.” Lão tù nhân Trương đại sư hờ hững nói. Nhìn ông lão lúc này, tuy vẫn đang mặc một bộ đồng phục trại giam, nhưng đã không còn sót lại chút nào dáng vẻ tù nhân lúc trước. Chiếc lưng khòm của lão lúc này lại thẳng tắp, gương mặt khô gầy giờ đây hồng nhuận đầy sức sống, nếu ông ấy có thêm một búi tóc bạc kết hợp với bộ râu dài, quả thực có thể xứng với mấy chữ tiên phong đạo cốt.

“ Đại sư đừng nói cái gì tội với không tội, cho dù ngài có tội, hiện tại ngài đã cứu được Hàn tiểu thư và tiểu Lữ, cũng có thể coi như lấy công bù tội rồi a, ha ha.” Lão Mã ha ha cười nói.

“ Lão là người có tội.” Trương đại sư vẫn như như trước bình thản ôn hoà nói ra một câu đó.

Lão Mã lắc đầu, thật sự là hết cách với ông già này. Ông ta đường đường là hậu duệ gia tộc thiên sư, tự nhiên lại đi giả làm phạm nhân ẩn thân trong nhà tù, ở đó một hơi hết ba mươi năm, nói ông ấy tâm lý bình thường chắc không ai tin.

Lần này ông ta đồng ý đi theo mình, vốn bản thân cũng hoàn toàn bất ngờ, phải biết rằng lấy năng lực của ông ta, nếu muốn bỏ đi nơi khác thì cho dù có mười người như mình cũng không thể cản được. Mà nhớ lại lúc ông ấy đặt điều kiện, thật khiến người ta không khỏi cười khổ — đó là được mặc đồng phục trại giam lên Bắc Kinh, thôi thì chiều miễn ông ta chịu ra khỏi đó là được.

Lão Mã thở dài một tiếng, lại nói:” Tiểu Lữ a, chuyện Chu tiểu thư tôi phải nhắc nhở chú, haìz, chú đừng suy nghĩ nhiều đến nó nữa, chuyện quá khứ cứ để nó chìm vào quá khứ đi, suy nghĩ nhiều cũng chẳng làm được gì.”