Quyển 3 – Chương 62: Chạy trốn – P1

Mỗi một món trang sức đắt giá người thiết kế đều sẽ đặt một cái tên riêng cho nó, mà cái tên của sợi dây chuyền này lại được gọi là:

Sự quyến rũ của ma quỷ.

Tô Noãn Noãn bị cái tên này làm hoảng sợ, trong tim ngấm ngầm nổi lên nỗi bất an.

Anh ta như người đứng đầu một trò chơi.

Mà trong trò chơi này, đối với cô, đã không còn đường để lùi.

Còn đối với anh ta, mới chỉ là bắt đầu.

“Lúc nào em cũng phải đeo nó đấy nhé, biết không? Tôi thích nhìn người phụ nữ của tôi đeo đồ mà tôi tặng.”

Mấy chữ

“ người phụ nữ của tôi”

anh ta cố ý nhấn mạnh lên, lời vừa hết, anh ta đã cúi người xuống, nụ hôn tinh tế rơi trên môi cô, hơi thở thơm mát mang theo chút lạnh lẽo.

Lưỡi của anh ta vẽ theo khuôn môi cô, nhẹ nhàng kéo dài, cám dỗ mở hàm răng của cô ra, hút lấy sự ngọt ngào của cô.

Cô rất hoảng loạn, không còn tâm tình đâu mà chống lại sự cưỡng đoạt này, nụ hôn nhẹ nhàng như vậy, lại làm cho trái tim thầm lặng của cô, có chút rung động.

Cô nhắm mắt lại, đón nhận cảm giác mà anh ta đem lại, trong đầu, lại đem anh nghĩ thành một người khác.

Nụ hôn kéo dài, cứ tiếp tục, Ninh Nam cảm nhận được lông mi của cô dính trên mặt mình, ngưa ngứa, làm anh có chút run nhẹ.

Chậm rãi cởi áo ngoài của cô ra, song hơi thở có chút hỗn loạn kia đã làm cô đột nhiên tỉnh lại.

Cô mở mắt, có chút sợ hãi nhìn anh ta, đôi mắt của anh ta như ánh trăng không gợn chút sóng nào, làm người khác không nhìn ra được cảm xúc trong đó.

“Em không đồng ý? “

Anh ta thử hỏi, tiếp đó lại biến thành nụ cười tươi, cánh tay đang ôm eo cô cũng buông ra.

“Trước đây tôi đối với em như vậy, làm em sợ tôi rồi?”

“Ân.”

Tô Noãn Noãn rất thành thật gật đầu.

Nói không sợ đều là lừa dối, cứ nghĩ tới những gì phải chịu đựng ngày hôm đó, nỗi hận của cô đối với Ninh Nam lại càng tăng thêm.

“Được, tôi không miễn cưỡng em, để em có thời gian thích ứng. Nhưng! Đừng để tôi chờ lâu quá.”

Anh ta sủng nịnh ôm lấy đầu cô đặt lên vầng trán kia một nụ hôn nhẹ, trong lời nói lại là giọng điệu ép buộc dịu dàng.

“Ân.”

Tô Noãn Noãn thuận theo gật đầu,

“Vậy tôi về phòng nghỉ trước nhé.”

“Tôi muốn ôm em ngủ.”

Anh ta ngăn cô lại.

Tô Noãn Noãn cúi đầu, không lập tức đáp ứng.

Cô biết, anh ta rất nguy hiểm.

“Yên tâm, tôi sẽ không cưỡng ép em.”

Ngữ khí ôn nhu của anh ta vang lên bên tai cô.

Tô Noãn Noãn rơi vào trong suy tưởng, cô nghĩ, chỉ cần nhẫn nhịn một ngày nữa thôi, chỉ cần ngày mai cùng Ninh Manh ra ngoài có thể tìm được cơ hội chạy trốn, cô đã có thể rời xa thế giới của anh ta.

Mà hiện giờ, chỉ cần thuận theo anh ta, mới có thể có được sự tin tưởng của anh ta.

“Ân.”

Cô nhẹ nhàng gật gật đầu biểu thị đồng ý.

*** *** *** *** *** ***

Đêm khuya, không hề có dự báo trước, đổ xuống một trận mưa rào.

Ninh Nam nhìn Noãn Noãn nằm trong lòng, cô ấy như một con mèo nhỏ vòng tay ôm lấy ngực, cuộn lại trong lòng anh.

Tư thế phòng bị đó, đến trong lúc đã ngủ say, đầu lông mày vẫn dính lại một chỗ.

Có những lúc, anh thật sự cảm thấy cô đúng là một người phụ nữ bí ẩn. Cô ấy dường như rất nhẹ nhàng rơi vào trong thế giới của anh, thực ra lại là đã được cố ý sắp xếp trước.

Nếu như cô ấy thật sự là Tô Noãn Noãn, vậy tại sao Hàn Cảnh Thìn lại đưa cô ấy đến bên anh, bọn họ không phải rất ân ái sao?

Hay là nỗi hận của Hàn gia đối với anh, đã vượt qua tất cả, cho nên mới không quan tâm đến người con gái này nữa.

Anh tuyệt vọng muốn biết câu trả lời, song lại không thể nào không nhẫn nại chờ đợi.

“Ầm “

một tiếng sấm to nổi lên, inh tai nhức óc, Ninh Nam cảm nhận thấy Noãn Noãn trong lòng hoảng sợ rúc sâu vào lòng anh, miệng nhẹ kêu một tiếng.

Mặc dù giọng nói của cô rất ngắn và nhẹ nhàng, song anh vẫn nghe rất rõ ràng.

Cô ấy gọi tên một người đàn ông:

Hàn Cảnh Thìn