Quyển 3 – Chương 88: Tuyệt vọng – p4

“Cảnh Thìn, anh sao thế?”

Tô Noãn Noãn phát giác ra trên mặt anh xuất hiện hai đốm hồng kì lạ.

“Em mau đi đi!”

“Cảnh Thìn, anh rốt cuộc sao thế? Bọn họ có làm hại anh không?”

Tô Noãn Noãn thương tâm nhìn anh, lại bị anh mẫn cảm đẩy ra!

“Em đi mau, ở đây nguy hiểm lắm!”

Anh ta đã có chút mất khống chế, tác dụng thuốc đến nhanh quá, anh không muốn làm ra việc đáng hổ thẹn với cô, hơn nữa Lạc Phong lại còn đang ở đây.

Tô Noãn Noãn nhìn anh đang phát điên, ôm chặt lấy eo anh, phủ lên ngực anh khóc.

“Đừng đuổi em đi, em phải khó khăn lắm mới gặp được anh, Cảnh Thìn, anh rốt cuộc sao thế này?”

“Anh không sao! Em đừng đụng vào anh … “

Anh ta gầm lên như một con thú bị nhốt, một tay đẩy cô ra trên sàn.

Tô Noãn Noãn ngã ra trên sàn, thương tâm nhìn Hàn Cảnh Thìn, không hiểu nổi tại sao anh lại kháng cự lại cô thế này.

“Cảnh Thìn, anh không còn yêu em nữa sao?”

Yêu? Hàn Cảnh Thìn ngây ra, nhìn cô đang ngã trên nền nhà mà vạn phần thương tâm.

Người đã không còn khống chế được ý thức của bản thân nữa rồi, liệu còn tư cách yêu không?

“Cảnh Thìn bảo cô đi, cô có thể đi rồi.”

Lạc Phong bước tới, lạnh lùng nhìn cô.

Tô Noãn Noãn không nhìn hắn ta, bò dậy muốn tiếp tục tiến đến bên Hàn Cảnh Thìn, lại bị Lạc Phong tiến tới dùng hai tay giữ lại.

“Mời cô ta ra.”

Lạc Phong ra lệnh.

Giây tiếp theo, Tô Noãn Noãn đã bị hai thủ hạ của Lạc Phong giữ lấy.

“Đừng có hại cô ấy! Đừng có ép tôi phải hận anh!”

Hàn Cảnh Thìn đột nhiên hét lên với Lạc Phong.

“Tôi sẽ không làm hại cô ta đâu.”

Đáy mắt Lạc Phong lướt qua một tia tổn thương, lại phân phó hai thuộc hạ,

“Cẩn thận mời cô ta ra ngoài.”

Hai người thủ hạ hiểu ý, mỗi người nắm một bên tay cô đưa cô ra ngoài.

Tô Noãn Noãn tuyệt vọng nhìn theo Hàn Cảnh Thìn, anh ấy thực sự không quan tâm cô nữa.

Cô không tin, anh đã không còn yêu mình nữa.

Hai người thủ hạ chỉ đưa cô đến cửa, Hàn Dật Thìn lập tức đi đến, Tô Noãn Noãn lại leo lên cửa sổ, cô phát hiện, ở đây lại hoàn toàn trong suốt, có thể nhìn thấy rõ tình hình bên trong.

Lạc Phong thấy Tô Noãn Noãn đã bò lên cửa sổ, tà mị cười một cái, quay lại nói với Hàn Cảnh Thìn,

“ Cô ấy đang nhìn chúng ta đấy.”

Hàn Cảnh Thìn nhìn về phía cửa sổ, đột nhiên hiểu ra được dụng ý của anh ta.

“Đồ ma quỷ nhà anh, đồ điên!”

Anh không tài nào chịu được, cơ bản là không thể nào tưởng tượng được cô nhìn thấy anh và một người đàn ông, sẽ như thế nào!

“Tôi cứ muốn cô ta thấy anh mất kiểm soát, thấy chúng ta …!”