Quyển 4 – Chương 13: Quật mộ

Cả thôn trang đã hoàn toàn thức tỉnh, tất cả thôn dân đều vì tang sự của Ngưu Nhị Xuyên mà tất bật công việc.

Nhìn ai nấy đều bận rộn chạy tới chạy lui, đám con nít cũng vui vẻ chạy loạn khắp nơi, Lữ Minh Dương cười khổ một tiếng, thế này dường như không giống như có tang sự, mà giống như là ăn mừng năm mới vậy.

Hai người trở về bên trong căn nhà nhỏ kia, đốt lại đống lửa, vừa nhìn những bông hoa tuyết nhỏ bên ngoài, vừa âm thầm lo lắng.

Lúc mới đầu nơi này chẳng qua chỉ có gia súc bị sát hại, tình huống cũng không tính là quá nghiêm trọng, nhưng giờ đã có người mất mạng, hơn nữa thi thể Lưu Thúy Hoa cũng biến mất tăm, ai biết được lúc nào lại có thêm người chết đây? Hơi thở của tử thần đã bao phủ cả thôn trang.

“ Nơi mà Lưu Thúy Hoa có khả năng ẩn nấp nhất là nơi nào?” Lữ Minh Dương cau mày nhìn tấm bản đồ Vọng Thủy thôn ở trước mặt, đây là bản đồ do nhóm người Lưu đội trưởng tự vẽ lấy.

“ Cương thi thì sẽ núp ở mộ phần.” Hàn Di cau mày nói, “Nhưng tình hình của Lưu Thúy Hoa sợ rằng không giống. Nếu đúng là ác linh nhập xác biến thành cương thi, thì ngoài nơi ẩn nấp có khả năng cao nhất là mộ phần ra, thì còn có địa phương mà cô ta quen thuộc nhất nữa.”

“ Cô ta sẽ không trốn ở nhà của Ngưu Nhị Xuyên đâu.” Lữ Minh Dương cau mày trầm tư nói, “Cô nói xem có khi nào cô ta trốn về nhà mẹ không?”

Lưu Thúy Hoa và Ngưu Nhị Xuyên kết hôn mới hơn hai năm, đối với cô ta mà nói, địa phương quen thuộc nhất e rằng chính là nhà mẹ đẻ của mình mới đúng.

Hàn Di nhẹ thở dài một tiếng, nói:” Hiện tại sợ nhất chính là cái kết quả này, nếu như cô ta thật sự trở về nhà mẹ, như vậy vấn đề sẽ nghiêm trọng hơn nhiều.”

Đối với đặc công bắt ma mà nói, khó khăn nhất chính là khống chế phạm vi truyền thuyết linh dị. Một khi tin đồn lan rộng, vậy thì rất khó che dấu.

Hàn Di lấy từ trong ba lô trên lưng ra một chiếc điện thoại, gọi cho Lưu đội trưởng, yêu cầu bọn họ tra giúp một số thông tin về gia đình Lưu Thúy Hoa, sau đó phái người đi tới đó giám thị một cái, xem có phát sinh tình huống gì không.

“ Hiện tại hai chúng ta phải làm gì?” Lữ Minh Dương nói.

Hàn Di cầm lấy bản đồ trong tay Lữ Minh Dương, chỉ vào nói:” Ngươi xem, địa hình của Vọng Thủy thôn, phía đông là bãi tha ma, phía đông bãi tha ma lại là một sườn núi dốc đứng, theo thế tuyết bây giờ, nhất định là không có cách nào đi được, phía tây là thác nước và hẽm núi, còn ở thôn sau lại là một vách núi, thôn trước là con đường duy nhất có thể xuống núi. Nếu cương thi không có xuống núi, thì cũng chỉ có thể ở đâu đó trong phạm vi này. Nói cách khác cô ta không ẩn nấp ở trong nhà thôn dân, thì cũng chỉ còn một chỗ có thể ẩn thân.”

“ Bãi tha ma.” Lữ Minh Dương cười khổ một tiếng, mới vừa rồi chuẩn bị đi bãi tha ma điều tra, nhưng không ngờ vừa tới nơi đó lại đụng phải bọn người Ngưu Tam gia, xem ra lại phải đến đó thêm một chuyến rồi.

Trong thôn vẫn truyền tới những tiếng ồn ào huyên náo, nhưng không nghe thấy tiếng khóc nào, nhìn thế nào cũng không giống đang làm tang sự. Nhưng bất kể nói thế nào, hiện tại cả thôn đúng là đang bận rộn làm việc, hiện tại đúng là cơ hội tốt để đi thăm dò một chuyến.