Quyển 4 – Chương 27: Bài đạo

Editor: Yoo Chan

Beta: Thanh Du

~0O0~

Chúng tôi lập tức ào lên nhưng vẫn không kịp, chỗ Phan Tử ngã xuống đến cái bóng cũng không còn. Bên trong hang động khá lắt léo, đèn pin không thể chiếu đến đáy để xem tình hình bên trong thế nào, cũng không rõ Phan Tử còn sống hay đã chết.

Đầu tôi nóng lên, định nhảy xuống theo nhưng Bàn Tử đã nhanh hơn tôi một bước. Hắn kéo dây thừng buộc vào chân mình, rút mã tấu nhảy vào trong động, trượt vèo xuống dưới, nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu. Tôi vẫn muốn xông vào nhưng Hoa hòa thượng đã kéo lại, nói hang quá nhỏ, giờ cậu nhảy xuống chỉ tổ vướng víu tay chân, hại hắn không đánh nhau được. Nếu may mắn thì một mình Bàn Tử cũng có thể cứu người lên, bằng không cậu nhảy xuống cũng là đâm đầu tự sát.

Tôi ho một tiếng, thò đầu ngó vào trong động nhưng chẳng thấy gì cả, chỉ nghe tiếng Bàn Tử không ngừng trượt xuống, sợi dây thừng bên ngoài cũng nhanh chóng bị kéo sâu vào trong động, khiến lòng tôi nóng như lửa đốt.

Sau khoảng một phút đồng hồ, dây thừng bỗng dừng lại, tiếp đó từ đầu dây bên kia truyền đến chấn động, rồi đột nhiên có tiếng Bàn Tử vọng lên từ chỗ nào đó rất sâu trong hang: “Kéo dây mau!”

Chúng tôi vội vàng liều mạng kéo dây thừng lên, chẳng mấy chốc đã thấy Bàn Tử và Phan Tử xuất hiện. Phan Tử vẫn không ngừng đá đá chân, rõ ràng cái thi thai kia vẫn chưa chịu nhả ra.

Trần Bì A Tứ bảo chúng tôi mau tránh ra, nhíu mày một cái, móc một viên đạn sắt, nhắm thẳng mắt cá chân Phan Tử, đập mạnh vào cái đầu bự chảng của thi thai. Thi thai rít lên một tiếng rồi nhả Phan Tử ra, nhưng vừa nới lỏng một chút đã tính đường xông lên luôn.

Trần Bì A Tứ không cho nó cơ hội, lại bắn thêm một viên đạn sắt đánh nó ngã nhào. Thi thai xoay người định nhào lên lần nữa, lại lãnh thêm một viên đạn, viên này chính thức đánh cho nó lăn thẳng xuống động.

Chúng tôi thừa cô kéo hai người kia ra khỏi động rồi lập tức tránh xa cửa vào. Hoa hòa thượng lăm lăm xẻng công binh đứng chờ một bên, quả nhiên chỉ vài giây sau cái thi thai lại phóng vọt ra toan tháo chạy. Hoa hòa thượng “binh” một oánh cho nó rớt tuột xuống, kế đó chúng tôi nghe được một tiếng rít thảm thiết mất hút dần nơi đáy động.

Bàn Tử tái mặt, vừa thở dốc vừa nói với Phan Tử: “Thấy chưa, xem ra cô vợ của anh vẫn thích anh hơn.”

Phan Tử bị dọa cho hết hồn, khoát tay: “Thôi khỏi nói, chúng ta huề nhau.” Rồi lại hỏi Hoa hòa thượng: “Tổ sư nó, cái động này có phải hang ổ của thi thai không vậy? Nếu đúng là thế thì ông đây nổ tanh bành luôn cho nó sớm ngày đầu thai.”

Hoa hòa thượng xua tay: “Không không, thi thai không phải động vật, làm gì có hang ổ. Cái động này thực là quái gở, lúc nãy các cậu ngã xuống có thấy gì trong đó không?”

Bàn Tử nói: “Nãy không mang đèn pin nên không nhìn thấy gì cả, nhưng tôi có đụng phải mấy khối đá, cái động này hẳn là do con người đào ra.”

Do người đào sao? Hoa hòa thượng có vẻ lưu ý điểm này, tôi cũng liếc mắt về phía cái động thêm lần nữa.

Cửa động thoạt nhìn giống miệng giếng, lại sâu chết bỏ. Tôi đoán nó là một cái giếng hầm bỏ hoang, nhưng nhìn kĩ thì không phải, bởi vì miệng giếng hơi to, những cái giếng hầm xây vào thời ấy không thể to đến mức này. Bên mép giếng có dấu đục, chắc chắn không phải là lỗ phun dung nham hình thành tự nhiên. Chiếu đèn vào bên trong thì không thấy dấu vết thi thai đâu nữa, xem ra đã rơi xuống tới đáy rồi, không biết đã bị Hoa hòa thượng đập chết chưa. Thứ này tuy vẻ ngoài hơi đáng sợ nhưng thực ra cũng không quá lợi hại.