Quyển 4 – Chương 82: Suýt nữa bỏ mạng

Tiểu ngũ cắn y phục của Triển Chiêu thì ra không phải là vì chơi rất vui, cũng không phải là nghịch ngợm mà là vì rất thích mùi vị mà vương trên y phục của hắn.

Xem ra đổi thành món y phục khác thì nó sẽ không cắn nữa đâu.

Mặc dù đều cảm thây thật kỳ quái nhưng là mọi người cũng không phải là người để ý mấy chuyện tiểu tiết, chỉ cần là không liên quan đến chuyện lớn thì đều không để ở trong lòng.

“Uy, lão Bao, làm gì bây đây ?”

Lúc này, Triệu Phổ đi vào, phái binh mã tìm tòi khắp toàn thành, còn để cho Trâu Lương đem quân phong tỏa tất cả các quan đạo.

Triển Chiêu suy nghĩ một lát, “Nga —– đại nhân đại khái nghĩ đến phủ để điều tra a.”

“Ngươi nói là, dứt khoát điều tra kỹ chuyện con đường buôn bán Vong ưu tán của Phan húc a ?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Phải a…” Triển Chiêu vừa định nói tiếp thì Triệu Hổ đi vào, “Triển đại nhân, bên ngoài có người cầu kiến.”

“Người nào vậy ?” Triển Chiêu buồn bực, ở đây hắn cũng không có người quen a.

“Tần Lê Thanh”

Tất cả mọi người đều ngẩn người.

“Ân….” Triển Chiêu nhẹ nhàng sờ sờ cằm, “Chẳng lẽ là thay bạch quỷ sơn trang đến đòi người a.”

“Phan húc kia đem trách nhiệm đẩy đi hết không còn một mống, rất khó giữ hắn lại.” Âu Dương Thiếu Chinh nói , “Tiểu tử này làm việc rất sạch sẽ không lưu lại chút manh mối nào.”

Triển Chiêu cười lạnh một tiếng, “để hắn trở về mới càng dễ dàng tìm xem hắn giở trò quỷ gì.”

“vậy Tần Lê Thanh kia vì sao không có việc gì hết lần này đến lần khác cứ muốn gặp ngươi a ?” Triệu Phổ có chút ngạc nhiên hỏi.

Triển Chiêu khoát tay, “Có trời mới biết, bất quá ta cũng không sợ hắn tới mang phiền phức.”

Công Tôn sờ sờ lỗ mũi, “Người tới bất thiện , chi bằng ……..”

“Cái đó……” Triệu Hổ bổ sung thêm một câu, “Tần Lê Thanh là muốn gặp riêng Triển đại nhân.”

Bạch Ngọc Đường khẽ cau mày.

Triển Chiêu vỗ vỗ Tiểu ngũ bên chân mình ý là có thể mang theo nó hay không a.

Triệu Hổ cười cười, đoán chừng là có thể đi.

“Ân……… dẫn hắn đến hậu viện phía sau đi, tĩnh lặng chút rất thích hợp gặp riêng a.” Triển Chiêu nói xong đi thay một bộ quan phục, còn lo sợ đi được nửa đường không biết có lại bị Tiểu ngũ cắn rách không đây.

Triển Chiêu mang theo Tiểu ngũ đi đến hậu viện gặp Tần Lê Thanh .

Bạch Ngọc Đường đứng ở trong sân nhìn hắn đi ra ngoài cửa cũng không có lên tiếng.

“Ai…..” Triệu Phổ đến bên cạnh Bạch Ngọc Đường hỏi hắn, “Ngươi có tò mò chút nào không a ?”

Bạch Ngọc Đường vẫn như cũ không có phản ứng, chẳng qua chỉ là nhìn Triệu Phổ một cái.

Triệu Phổ ôm cánh tay, “Triển Chiêu đối mặt với Tần Lê Thanh dường như rất đáng xem a.”

Bạch Ngọc Đường trầm mặc trong chốc lát, xoay người cũng ra cửa.

Triệu Phổ cảm thấy không bằng cũng đi theo Triển Chiêu đi , Công Tôn liền một tay nhanh kéo hắn lại, “Uy, ngươi chớ có thêm loạn a.”

“Ta mà thêm loạn cái gì ?” Bên còn chưng cái khuôn mặt ra cười hì hì với Công Tôn , “ Ngươi không muốn đi nhìn xem, Triển Chiêu cái bụng đầy chủ ý xấu, còn Tần Lê Thanh cũng không phải là ngọn đèn cạn dầu, hai người bọn họ thật ra rất giống nhau a.”

Công Tôn nhìn hắn một chút, “Có cái điểm gì giống nhau ?”

“Thì là nhìn bên ngoài đều là người thật thà đó.” Triệu Phổ cười hì hì.

Công Tôn có chút kỳ quái mà nhìn hắn —— Ngươi vui vẻ vậy làm cái gì ?