Quyển 4 – Chương 83: Sâu trong rừng tối

Đám người Triển Chiêu đại nạn không chết, bò từ dưới đất dậy vỗ tuyết trên người, mỗi người đều tự mình kiểm tra, cũng không có ai bị thương tích gì.

Triệu Phổ đem Vân trung đao rút ra từ trong vách đá, một đạo hàn quang lóa lên, thân đao thì lại một chút cũng không hề bị sứt mẻ, nhưng trên vách đá lại bị đứt một đường dài từ đỉnh núi kéo xuống, hắn cũng không nhịn được mà than thở một câu, “Hảo đao !”

Bạch Ngọc Đường nhận đao, tra đao vào vỏ, nhìn bốn bên một chút.

“Chắc là rất nhanh sẽ có người đến cứu chúng ta đi ?” Công Tôn hỏi.

“Để ròng sợi dây xuống xem ra cũng phải mất một chút thời gian.” Triệu Phổ sờ sờ trên người, không có mang pháo liên lạc cùng tên lệnh, mọi người cũng sờ sờ tìm kiếm nhưng cũng không có mang.

Công Tôn đem Tiểu Tứ Tử ôm đến, sờ một vòng, trong hà bao chỉ có một túi hạt thông đường lớn.

Mọi người mặt đối mặt nhìn nhau một chút.

“Muốn lên núi cũng có chút khó khăn.” Triển Chiêu ngẩng mặt nhìn lên quan sát, căn bản là không có thấy được đỉnh, hơn nữa bốn bên đều là vách đá, trời lại lạnh, những nơi bị đóng băng cũng không có ít, chỉ có một mảnh băng lãnh giữa trời không, nhìn cũng có chút rợn người.

“Chưa chắc sẽ có người đến cứu chúng ta a.” Triệu Phổ đột nhiên nói.

Mọi người lại hai mặt nhìn nhau một cái……..

“Nếu như người nọ thật sự là muốn chúng ta chết…..” Triển Chiêu lạnh giọng nói, “có thể sẽ cho nổ tung toàn bộ đỉnh núi……”

“Chỗ chúng ta đứng vừa rồi là ngoại biên đỉnh núi, nếu như là bị nnổ tung, căn bản sẽ không thể phân biệt được rõ phương hướng. Cho dù mấy nha dịch có đi gọi người tới, nơi này địa thế hiểm trở, cũng không dễ dàng tìm được .”

“Thật ra thì tất cả những điều này đều không phải là trọng điểm.”

“ chưa chắc sẽ có người tới cứu chúng ta . ” triệu phổ đột nhiên nói .

Công Tôn đột nhiên mở miệng, mọi người đều quay đầu lại nhìn hắn.

Công Tôn chỉ bầu trời đang đầy âm trầm, nói, “Xem ra rất nhanh sẽ có bão tuyết a !”

Mọi người cùng nhau ngẩng mặt lên, trời thực sự có vẻ sẽ đổ bão tuyết ngay, cái này không bị chôn dưới bão tuyết mới lạ đó.

“Ngao ô…….”

Mọi người còn đang lo lắng, Tiểu ngũ đột nhiên kêu lên một tiếng.

Mọi người đều nhìn nó, chỉ thấy nó đã đứng ở rừng cây bên trên, quay đầu hướng mọi người ngoắc ngoắc cái đuôi.

Tiểu Tứ Tử một ngón tay chỉ nó, “Đi theo Tiểu ngũ đi, nói không chừng nó biết đường a !’

“Con xác định ?” Công Tôn hỏi Tiểu Tứ Tử .

Tiểu Tứ Tử nhìn một vòng mọi người, ý là ——— chẳng lẽ mọi người lại biết đường a, Tiểu ngũ thế nhưng là chúa sơn lâm a, các người hiểu hơn nó a ?

Mọi người ngược lại cũng cảm thấy để Tiểu ngũ dẫn đường còn hơn tất cả mọi người.

Vì vậy, mọi người cũng đạp lên tuyết mà đi theo Tiểu ngũ.

Sau khi tiến vào rừng cây, chỉ thấy Tiểu ngũ đi càng nhàn nhã, một lát rẽ hướng đông lại một lát rẽ hướng tây mà đi.

“Nó thật sự giống như là biết đường a.” Triệu Phổ nói.

Triển Chiêu cũng gật đầu, “ Hình như còn là biết rất rõ nữa.”

Sau đó , Triệu Phổ ôm Tiểu Tứ Tử , một tay thì kéo Công Tôn , đi ở phía sau Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường , theo Tiểu ngũ đi thẳng, lại đi thẳng ….

Cũng không biết đã đi bao lâu, chỉ thấy có những mảng lớn tuyết rơi xuống.

Đám người Triển Chiêu theo Tiểu ngũ, đi vào một rừng cây tùng rậm rạp.