Quyển 5 – Chương 103: Độc mưu hồ kế

Lâm Dạ Hỏa vừa nói xong, xung quanh liền trầm mặc.

Triển Chiêu đào đào cái lỗ tai, nhỏ giọng hỏi Bạch Ngọc Đường bên người, “Hắn muốn ngươi thừa nhận cái gì?”

Bạch Ngọc Đường đỡ đỡ cái trán, mở miệng, “Đã nói rồi, ta không có quen biết hắn!”

Triển Chiêu quay trở lại nhìn một chút Lâm Dạ Hỏa đang nhảy loi choi bên kia để chứng minh mình đẹp trai hơn Bạch Ngọc Đường rất nhiều, đột nhiên hiểu được nguyên nhân mà Bạch Ngọc Đường một mực tránh gặp mặt hắn —– Lâm Dạ Hỏa này thật đúng là …….

Nhìn lại đám môn nhân của Hỏa Phụng đường một chút, người nào người nấy đều mặt đỏ như gấc chín mà cúi đầu, đúng là, có một lão đại như vậy, thật quá mất mặt rồi.

“Triển Chiêu, Triển Chiêu.”

Lâm Dạ Hỏa ngược lại tự mình thân thiết gọi, đứng ở đỉnh xe ngựa mà nghiêm túc hỏi Triển Chiêu, chỉ chỉ mình, lại chỉ chỉ Bạch Ngọc Đường, nói “Ta với hắn, người nào đẹp trai hơn?”

Triển Chiêu khóe miệng rút rút, sờ cằm, ngẩng mặt lên nhìn trời, “Cái này sao……..”

Lâm Dạ Hỏa thiêu mi một cái. Bạch Ngọc Đường nhỏ giọng nói với Triển Chiêu, “Nhanh nói hắn đẹp trai, hắn thù rất dai, ngươi nếu như nói hắn không đẹp trai, hắn sẽ cả đời tìm ngươi gây phiền toái.”

Triển Chiêu cả kinh.

Lâm Dạ Hỏa chỉ chỉ Bạch Ngọc Đường, “ngươi không phải là nói không quen biết ta sao!”

Bạch Ngọc Đường nhìn sang nơi khác, ý là —— Đúng là không quen biết!

“Trên đời này ai là người đẹp trai nhất?” Lâm Dạ Hỏa đột nhiên hỏi đông đảo đồ tử đồ tôn Hỏa Phụng đường ở dưới mã xa.

Chỉ thấy đám giáo đồ hồng y ấy, lớn có đến bảy tám mươi tuổi, nhỏ ít nhất cũng đã mười mấy tuổi, hơn nữa phần lớn đều là võ lâm cao thủ, danh môn chính phái, cũng đành bất đắc dĩ mà hô to khẩu hiệu, “Đường chủ diễm tuyệt thiên hạ, đẹp trai đến mắt chó cũng phải mù, là thiên hạ đệ nhất mỹ nam!”

Lâm Dạ Hỏa hài lòng gật đầu.

Đồng thời quần hùng giang hồ tại chỗ đều đầy trán đổ mồ hôi lạnh, tất cả đều có chung một cảm giác ——– Tiền đồ của Hỏa Phụng đường này có chút đáng lo ngại a, Đại đương gia có vẻ đầu óc không được bình thường cho lắm!

Tiểu Tứ Tử ôm Tiểu hồ ly há toa miệng, “Oa, lại có cả cách nói đẹp trai mù mắt chó a…..”

Lúc này, Lâm Dạ Hỏa cũng đã nhìn thấy Tiểu Tứ Tử, híp mắt nhìn nhìn, đột nhiên lại sờ cằm, ngoẹo đầu liền nhìn bé chăm chăm, “Di?’

Tiểu Tứ Tử thấy hắn nhìn mình, cũng không phải là cảm thấy sợ, ca ca này tuổi tác không sai biệt lắm với Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, dáng dấp cũng thật không tệ, hơn nữa lại có vẻ rất có hòa khí, bất quá, Bạch Ngọc Đường vẫn đẹp mắt hơn một chút.

“Tiểu đoàn tử.” Lâm Dạ Hỏa cùng Tiểu Tứ Tử chào hỏi.

Mặt Tiểu Tứ Tử liền xị xuống —— Rõ ràng là Bạch Ngọc Đường đẹp mắt hơn!

“Ta với Bạch Ngọc Đường ai đẹp trai hơn?” Lâm Dạ Hỏa chỉ chỉ mũi mình hỏi Tiểu Tứ Tử.

Tiểu Tứ Tử phồng má, xoay mặt nói, “Cha ta đẹp trai nhất!”

Lâm Dạ Hỏa kinh ngạc há to miệng, hỏi “Cha ngươi là thần thánh phương nào? Hắn so với Bạch Ngọc Đường còn đẹp trai hơn?”

Tiểu Tứ Tử nghiêm túc gật đầu, “Đúng nha! Trên đời này cha ta là người đẹp trai nhất.”

Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường đỡ trán, Tiểu Tứ Tử chính là đang gây thù chuốc oán cho Công Tôn a.

“Ai là cha ngươi?” Lâm Dạ Hỏa buồn bực, có nhi tử bằng tuổi Tiểu Tứ Tử, ít nhất cũng phải ba mươi mấy đi, đẹp trai thế nào?