Quyển 5 – Chương 12: Bạch thử hắc miêu đấu thần viên (chuột bạch mèo đen đấu với vượn thần)

Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường, dẫn theo Bao Duyên và Bàng Dục cùng đi đến thành tây Khai Phong, tìm “miếu trạng nguyên trên Quỷ Sơn” trong truyền thuyết, hy vọng có thể tìm ra được bí ẩn bên trong.

“Bằng hữu của ngươi nói ở đây có người bán bút của quỷ trạng nguyên, công khai vậy sao?” Bao Duyên vừa đi vừa hỏi Bàng Dục.

“Nghe nói là người có duyên mới mua được.” Bàng Dục gãi đầu: “Các bằng hữu ta gặp đều không có duyên, rốt cuộc có ai mua được, người ngoài không ai biết, người mua được có lẽ cũng sẽ không nói.”

“Vì sao lại không nói?” Triển Chiêu không hiểu lắm.

“À, nghe nói bọn họ đi mười người một nhóm, đi vào nội điện của miếu trạng nguyên, sau đó tọa thiền tĩnh tâm. Người có duyên sẽ được quỷ trạng nguyên ưu ái, sau đó sẽ có được bút trạng nguyên.”

“Vậy sao lại nói bỏ năm mươi lượng mua một cây bút?” Bạch Ngọc Đường không hiểu.

“À, người vào tọa thiền phải đưa cho miếu trạng nguyên năm mươi lượng.” Bàng Dục thuận miệng đáp lời.

“Không phải chứ!” Bao Duyên giật mình: “Vậy mỗi lần tọa thiền dài bao lâu?”

“Dường như là nửa canh giờ.” Bàng Dục vỗ trán.

“Nửa canh giờ?” Bao Duyên suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Mười người là năm trăm lượng, vậy mỗi canh giờ có thể kiếm được một ngàn lượng, một ngày mười hai canh giờ ít nhất cũng kiếm được tám ngàn lượng, đúng là phát tài.”

“Đúng vậy! Nghe nói nhang khói ở đó rất vượng, một ngày mười hai canh giờ lúc nào cũng có người dâng hương.”

“Cũng đúng, thí sinh dự thi có hơn mười nghìn người, chỉ còn cách mấy ngày nữa là đến ngày thi, nhất định là rất sốt ruột, nói không chừng còn có rất nhiều người xếp hàng chờ.” Triển Chiêu gật đầu.

“Miếu trạng nguyên này có trụ trì hay gì đó không?” Bạch Ngọc Đường thắc mắc: “Thu nhiều bạc như vậy giao cho ai?”

“Vàng bạc châu báu trước nay luôn là mục đích cuối cùng để người ta liều mạng.” Triển Chiêu cười lạnh: “Cần tiền thì tốt! Tìm được người cần tiền rồi, nhất định sẽ có manh mối.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu đồng ý.

.

.

Bàng Dục vừa ngáp vừa kéo Bao Duyên đang đi giữa đám cỏ lại: “Màn thầu ngu ngốc nhà ngươi, muỗi mùa thu rất độc, bây giờ trời còn chưa lạnh, trên mặt đất đầy rắn rết, con mọt sách đi giữa đường cho ta.”

Bao Duyên lườm hắn một cái: “Hung dữ cái gì, sự thật là, từ nhỏ ta lớn lên giữa nơi hoang dã, không được nâng niu chiều chuộng như tiểu hầu gia.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đi phía sau, nhìn hai người phía trước cãi nhau ầm ĩ như tiểu hài tử. Bàng Dục lúc thì kéo tóc Bao Duyên, lúc thì cầm lá cây to đuổi muỗi cho Bao Duyên. Bao Duyên luôn miệng mắng hắn, cãi nhau hoặc là đá hắn một cái, bận rộn đến mức không có thời gian nhìn hai người phía sau.

Triển Chiêu nhìn nhìn Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường cũng nhìn nhìn Triển Chiêu.

Hai người sóng vai mà đi, đường rất hẹp, cho nên rất gần nhau. Tay áo sượt qua sượt lại, mu bàn tay cũng sượt qua sượt lại… Trong một khắc trong đầu hai người đều nảy ra ý nghĩa, chỉ cần mình lật nhẹ tay lại, là có thể nắm tay đối phương.

“Ai, Tiểu Màn Thầu đừng có nhúc nhích, trên đầu có con sâu róm.”

“A!” Bao Duyên giật mình vỗ đầu liên tục: “Thật không?”

“A! Rớt vào cổ áo rồi.” Bàng Dục thấy Bao Duyên sợ sâu thì lại càng ghẹo, Bao Duyên vung vạt áo liên tục.

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn Triển Chiêu, cúi đầu khụ một cái: “Ừm, Miêu Nhi, trên vai ngươi có con sâu.”

Triển Chiêu buồn bực nhìn Bạch Ngọc Đường một cái: “Ngươi nghĩ ta là Tiểu Màn Thầu? Ai sợ sâu chứ… Hổ còn không sợ.”