Quyển 5 – Chương 182

Ngoài Noãn Noãn bị khó ngủ ra, còn có cả Hàn Cảnh Thìn và Lạc Phong.

Trước khi đi ngủ, bác sĩ đã xử lý vết thương của Hàn Cảnh Thìn thêm một lần nữa.

Trạng thái hồi phục rất tốt, Lạc Phong cũng được an tâm một chút.

Trên chiếc giường mềm mại kia, Hàn Cảnh Thìn quay lưng về phía hắn ta mà nằm, để lại cho hắn một cái lưng lạnh lẽo.

“Cảnh Thìn … …anh còn giận tôi sao?” Lạc Phong cẩn thận dò hỏi.

“Không có.” Hàn Cảnh Thìn lạnh lùng đáp lại.

“Tôi biết, anh là trách tôi hôm nay định giết Tô Noãn Noãn.” Tay của hắn ta từ đằng sau vòng qua ôm lấy eo anh, để thân thể mình dính chặt lấy lưng anh, làn da mịn màng tinh tế kia nhẹ cọ xát trên lưng anh, dường như muốn dùng thân thể để đổi lấy chút hảo cảm của anh.

“Đừng có đụng vào tôi … … ” Anh bực mình gắt một tiếng, cái thân thể này dưới sự dạy bảo của hắn, đã biến thành vô cùng mẫn cảm rồi.

“Cảnh Thìn … … Tôi là vì quá lo sợ sẽ mất anh, anh biết được sự tồn tại của cô ta, đối với tôi là một sự uy hiếp.” Động tác của hắn vẫn tiếp tục như cũ, giọng nói mềm mại kia nỉ non bên tai anh.

Hàn Cảnh Thìn quay người lại, nhìn Lạc Phong.

“Cô ấy làm sao uy hiếp được anh, ngược lại chính là anh. Nếu như anh làm hại đến cô ấy, cô ấy mới thực sự uy hiếp đến anh, bởi vì tôi sẽ thấy có lỗi với cô ấy cả đời, cho nên, đừng làm hại cô ấy.”

Trong mắt Lạc Phong đong đầy sầu muộn, dù cho như thế này, anh ấy vẫn chỉ bảo vệ duy nhất cô ta, còn bản thân dù có bỏ ra bao nhiêu, anh cũng vẫn chẳng hề cảm động.

“Tôi biết rồi … … Tôi sẽ không làm hại cô ta … … ” Hắn ta cúi đầu hạ tầm mắt xuống, lớp lông mi dài kia dường như muốn che đi cảm xúc nào đó.

Thời khắc đó, Hàn Cảnh Thìn rõ ràng nhìn thấy sự bi ai của hắn ta, còn có những thứ được cất giấu sâu trong mắt kia, làm người ta không thể nào nắm bắt được.

“Lạc Phong … … “ Anh vốn dĩ là người đàn ông mềm yếu, cảm giác tội lỗi lúc này, biểu tình như vậy của Lạc Phong, làm anh không cách nào chống đỡ được.

“Ừm … … ” Lạc Phong ngước mắt, ánh mắt rời rạc nhìn anh, cuối cùng đều tập trung vào vết thương trên ngực anh kia.

“Ở đây, còn đau không?” Hắn giơ tay, dùng lực nhẹ nhàng xoa xoa nơi vết thương đó, cuối cùng lại đưa đầu qua, dùng môi hôn lên vết thương của anh.

Hàn Cảnh Thìn cảm nhận được hơi thở ấm nóng làm vết thương anh thấy ngưa ngứa, song lại thoải mái vô cùng, sau đó, không hề phòng bị, lại cảm nhận được một giọt nước mắt lạnh lẽo trên ngực mình.

Lạc Phong, không ngờ lại rơi lệ.

Ngốc quá, Hàn Cảnh Thìn thầm mắng trong tim, hắn càng tốt với anh, càng thương anh bao nhiêu, anh lại càng cảm thấy có tội, thậm chí trong tim đối với kế hoạch của chính mình cũng đã có chút dao động.

“Nếu như cô ấy còn đến Yêu Kiều tìm tôi nữa, anh không được phản đối đấy.”Anh điều chỉnh lại cảm xúc trong tim, không muốn lại để bản thân mình phải tiếp tục dây dưa với người đàn ông này nữa.

Thân thể Lạc Phong hơi hơi cứng lại, tiếp đó rời khỏi thân thể anh, “Không làm cô ta bị thương đã là giới hạn cuối cùng của tôi rồi, anh còn muốn tôi đồng ý để hai người gặp gỡ, Cảnh Thìn, anh có nghĩ đến cảm nhận của tôi không?”

“Lúc trước khi anh tiêm thuốc cho tôi, cũng đâu có nghĩ đến cảm nhận của tôi.”Anh đột nhiên nhắc lại sự việc quan trọng nhất luôn ngăn cách quan hệ của hai người.

Hàn Cảnh Thìn đối với việc này, mãi mãi là một bóng đen, đây là việc anh hận nhất trong những việc mà Lạc Phong đã hành hạ anh.

“Cảnh Thìn … … “ Lạc Phong cũng rất sợ khi nhắc đến chuyện này, hắn cảm thấy thái độ của Hàn Cảnh Thìn đối với mình luôn không lạnh lùng cũng không nhẫn nhịn, đều là có quan hệ rất lớn đến chuyện này.

“Nếu anh không muốn để tôi bị thương nữa, thì đáp ứng tôi.” Anh đang cố ý thách thức với sự kiên nhẫn của hắn.

Kết quả lại uy hiếp đến hắn ta như thế này, hoặc là hắn phải thỏa hiệp, hoặc lại là một lần bạo hành khác của hắn.

Mà cuối cùng, Lạc Phong lại đáp ứng, “Tính mệnh của anh, quan trọng hơn cảm nhận của tôi … … “

Lời nói của hắn làm Hàn Cảnh Thìn trong tim thắt lại, cái tên ác quỷ này, ngày mai là hắn phải nhận lấy báo ứng rồi, nhưng, đó đúng là việc mà anh muốn sao?

+++ +++ +++ +++ +++

Yêu kiều vào buổi sáng luôn yên tĩnh đến kỳ lạ… …

Tấn Tịch cùng Noãn Noãn lại lần nữa đặt chân đến nơi này, lại cùng cực kỳ mà cẩn thận.

Vẫn là phải đợi được thông báo, lần này, chưa được bao lâu, Lạc Phong và Hàn Cảnh Thìn đã cùng xuất hiện trước mặt họ.

Hàn Cảnh Thìn khoác tay hắn ta, hai người họ nhìn ra lại giống như một bức họa đẹp đẽ, không có nửa điểm không phù hợp.

Noãn Noãn trong tim trầm xuống một cái, nhẽ ra, giờ này bọn họ phải đang ngủ mới đùng, tại sao hôm nay lại bất thường như vậy.

“Tô tiểu thư … …lại gặp nhau rồi.” Đôi môi mỏng của Lạc Phong nhếch lên thành ý cười lạnh lẽo.

“Cảm ơn ông chủ Lạc đã đồng ý cho chúng tôi gặp mặt.” Noãn Noãn tôn trọng trả lời, ánh mắt lại chuyển qua nhìn Hàn Cảnh Thìn, ánh mắt manh theo ý tứ, cô đã chuẩn bị đồ xong rồi.

“Hàn Cảnh Thìn dùng tính mạng để đe dọa, không đáp ứng, anh ấy sẽ lại tự để mình chịu mấy nhát dao, tôi còn có cách gì để ngăn cản hai người.” Ngữ khí của Lạc Phong bình tĩnh, song Hàn Cảnh Thìn vẫn nghe ra được sự bi ai trong đó.

“Mọi người nói chuyện trước, hôm nay để tôi được thể hiện lòng hiếu khách một lần, đợi một lát nữa cùng ăn cơm trưa.”

Thái độ hôm nay của hắn ta, dường như đã đổi thành một người khác vậy, Hàn Cảnh Thìn thấy thế trong tim ngấm ngầm có chút bất an.

Tất cả, thuận lợi quá.

Lạc Phong quay về một căn phòng khác, nhìn hình ảnh căn phòng khách kia qua máy camera, Tô Noãn Noãn và Tấn Tịch vừa vào cửa, liền nhanh chóng đưa cho Hàn Cảnh Thìn một gói đồ.

Đó nhất định là phấn hoa, Lạc Phong trong tâm hiểu rõ.

Nhiều phấn hoa như vậy, là thứ hắn sợ hãi nhất, nếu như bệnh hen suyễn lại tái phát, có lẽ sẽ mất mạng!

Lạc Phong không muốn tin vào những việc này, hắn vẫn luôn ôm lấy một hi vọng nhỏ nhoi.

Hàn Cảnh Thìn, thực sự muốn mạng của hắn sao? Hắn không tin sự ôn nhu đôi khi lộ ra trong mắt anh kia là giả tạo, hắn muốn cược một lần, Hàn Cảnh Thìn đã dùng tính mệnh của bản thân để bảo vệ Tô Noãn Noãn, vậy hắn sẽ dùng tính mệnh của mình, để cược trái tim của Hàn Cảnh Thìn.

Ba người trong phòng khách kia chỉ có thể dùng khoảng thời gian ngắn nhất để thương lượng kế sách, sự an bài không có chút nghi ngờ gì vừa rồi của Lạc Phong đã đưa cho bọn họ một cơ hội tốt.

“Đợi lát nữa lúc ăn cơm, tôi sẽ nói với Lạc Phong, chỉ có mấy người chúng ta thôi, không muốn để những thủ hạ kia của hắn làm phiền chúng ta, sau đó tôi sẽ tìm cơ hội ra tay, hai người chỉ cần giữ cửa cho tốt, đừng để thủ hạ của hắn đi vào là được.”

Hàn Cảnh Thìn trong tim đã lên kế hoạch rõ ràng.

“Nhưng nếu như chúng ta giết hắn ta, hoặc là đem hắn ra mà uy hiếp, chúng ta cũng sẽ khó mà an toàn đi ra khỏi Yêu Kiều được, những thủ hạ của hắn ta, không dễ đối phó thế đâu.” Tấn Tịch trực tiếp nói vào trọng điểm, anh ta căn bản là không hiểu được, làm sao có thể dễ dàng cứu Hàn Cảnh Thìn ra như vậy.

Hàn Cảnh Thìn cười lãnh đạm một cái, “Yêu Kiều có quy định, ra vào bất cứ nơi quan trọng nào, đều phải có dấu vân tay của Lạc Phong, hơn nữa kẻ đứng đầu Yêu Kiều này, không phải là Lạc Phong, mà là chiếc nhẫn trong tay hắn ta. Đây là quy định đã được truyền lại từ rất sớm, cho nên thủ hạ của Lạc Phong, chỉ nhận nhẫn, mà không nhận người. Còn nữa, nếu như chúng ta đồng thời có được dấu vân tay và nhẫn của hắn ta, vậy thì thủ hạ của hắn sẽ không nghi ngờ gì nữa.”

Lời của anh, lập tức làm Tấn Tịch và Noãn Noãn nhìn thấy được hi vọng.

Nếu như đúng là như vậy, vậy thì toàn bộ kế hoạch sẽ dễ làm hơn rồi.

Ba người họ đợi ở phòng khách cho đến khi Lạc Phong cho người đến mời, mới đi ra.

Căn phòng ăn sang trọng chuyên dụng của Lạc Phong, đèn chùm trang trí hoa lệ tỏa ra một ánh sáng nhàn nhạt, trên mặt bàn đã được bày đầy thức ăn cùng rượu vang.

Toàn bộ căn phòng ăn ngoài Lạc Phong ra thì không còn ai nữa.

“Ngồi đi.” Lạc Phong đứng dậy tiếp đón, “Tôi sợ mọi người cảm thấy không tự nhiên, cho nên đã cho tất cả những người khác lui ra rồi.”

Ba người họ đều cùng ngây ra, đây … …tất cả những việc này thuận lợi đến làm người ta bất an … …