Quyển 5 – Chương 219: Trò chơi tàn khốc – p2

“Cá ngón tay cô ấy vậy, vẫn chơi ba ván tính thắng hai ván, anh thắng rồi thì đưa cô ấy đi, tôi thắng thì sẽ cắt một ngón tay của cô ấy, rồi sẽ chơi tiếp vòng sau.”

Hàn Dật Thìn nói nhẹ nhàng như không, còn Ninh Nam thì lại đang âm thầm nắm chặt bàn tay lại thành quyền.

Cắt đứt ngón tay, vậy chẳng phải là thành tàn phế rồi sao.

Hàn Dật Thìn bày ra đây là vòng quay Roulette kiểu Mĩ, gồm 1 bàn quay tròn cùng 1 trái bong trắng nhỏ bằng ngà voi tạo thành.

Vòng quay này quay xung quanh 1 trục nằm ở chính giữa, hơn nữa đĩa quay còn đc phân thành 38 rãnh nhỏ, trong đó có 36 rãnh đc đánh số từ 1 đến 36, 1 nửa là màu đen và 1 nửa là màu đỏ. Còn lại 2 rãnh màu xanh lá cây được đánh số 0 và 00.

Trong kiểu chơi Roulette của Mĩ, người chơi có thể chỉ mua 1 số hoặc là cá cược 1 tập hợp số trên bàn, sau khi tất cả người chơi đã đặt cửa xong, nhà cái sẽ thả trái bóng trắng nhỏ vào, cuối cùng trái bóng trắng nhỏ đó dừng lại ở rãnh số nào thì đó chính là kết quả cuối cùng.

Trò chơi này, Ninh Nam đã từng rất thích chơi, cho nên anh trong tim cũng hiểu rõ, xác suất trái bóng trắng nhỏ rơi vào con số cuối cùng, màu đỏ và đen, số chẵn và số lẻ đều có xác suất cao nhất bằng nhau; còn kết quả cuối cùng thì tập hợp 6 chữ số 5 và tập hợp 4 chữ số 8 là có xác suất cao nhất.

Đang cẩn thận để tim mình trấn tĩnh lại, nhìn kỹ những con số trên bàn chơi kia, lúc chuẩn bị đặt cược, Hàn Dật Thìn bỗng bảo anh dừng lại.

“Đợi đã…… Tôi còn chưa giải thích luật chơi mà.”

Giọng nói của anh ta rất lãnh đạm cũng rất bình tĩnh, mang theo cả vẻ như nhìn xuyên thấu rõ ràng mọi việc.

“Luật chơi gì nữa?” Ninh Nam cau mày, trực giác cho anh biết Hàn Dật Thìn lại đang muốn chơi trò gì đây.

“Vòng chơi Roulette vốn dĩ phải nhiều người chơi mới hay, hiện giờ chỉ có 2 người chúng ta, xác suất rơi trúng vào số nào đó cũng rất nhỏ, vì vậy, chúng ta sẽ chơi đơn giản thôi, số của ai gần vs kết quả cuối nhất, thì người đó thắng.”

Ninh Nam hiểu ý của anh ta song quy tắc mà càng đơn giản thì cũng có nghĩa là lại càng nguy hiểm hơn.

Nếu như chỉ cần dựa vào con số gần nhất vs con số kết quả để quyết định thắng bại, vậy thì những điều anh tổng kết về xác suất của vòng chơi Roulette đã hoàn toàn k còn tác dụng nữa.

Cuối cùng, do k có nhà cái, quyền chủ động đương nhiên thuộc về người đang cầm trên tay trái bóng trắng nhỏ – chính là Hàn Dật Thìn. Đặt cược, Ninh Nam đặt con số 5, nghiêng về giá trị nhỏ (cửa tiểu). Còn Hàn Dật Thìn đặt số 32, nghiêng về giá trị lớn (cửa đại).

Âm thanh tích tích của vòng quay chuyển động, trái cầu nhỏ bằng ngà voi đang xoay tròn trên đĩa quay kia, tất cả những con số trên đó đều như đang bóp chặt lấy tim 2 người họ.

Dần dần, tốc độ của trái cầu nhỏ cũng chậm dần lại, từ 7 sang 28 sang đến 12 (do trên vòng quay Roulette các con số k hề đc xếp theo thứ tự), cuối cùng dừng lại trên rãnh số 35, rơi xuống đó.

Số 35 gần vs 32 hơn, vì vậy ván này, Hàn Dật Thìn đương nhiên thắng.

Hàn Dật Thìn khinh miệt nhìn anh, khoé miệng nhếch lên thành nụ cười tà mị, “Anh thua rồi.”

“Vẫn còn 2 ván nữa……” Anh theo thói quen mà nhướn nhướn mày, ánh mắt bình tĩnh kia lại mang theo khí thế khó mà gọi tên đc.

Đúng! Vẫn còn 2 ván nữa, nhất định phải bình tĩnh.

“Được lắm……” Hàn Dật Thìn hếch hếch cằm lên, ý bảo anh đặt cược.

“Anh đặt trước……” Giọng nói của Ninh Nam bình tĩnh như mặt nước hồ vậy.

“Oh……? Được.” Trong mắt Hàn Dật Thìn quét qua 1 tia ngạc nhiên, cầm lấy thẻ, đặt xuống giữa trên giá trị 23.

Ninh Nam thấy anh ta đã chọn xong, mới cầm lấy thẻ, đặt xuống giá trị 21 gần đó.

Hàn Dật Thìn có chút thán phục mà nhìn anh 1 cái, đặt ở con số gần vs số của anh ta như vậy, thế này mặc dù cơ hội thắng k nhiều, nhưng đã giảm đc rất nhiều khả năng bị thua.

Ninh Nam hiện giờ là đang gặp bất lợi, làm như vậy, là để đảm bảo cho ván này, đợi đến ván cuối cùng anh sẽ dung khoảng cách để lấy lại.

Vòng quay lại xoay chuyển lần nữa, cũng như số mệnh con người vậy, k biết cuối cùng sẽ rơi vào đâu.

Không khí căng thẳng đến mức như có chút ngột ngạt, đôi mắt Ninh Nam vẫn luôn dán theo trái cầu nhỏ kia, cuối cùng, lại dừng lại trên vị trí giá trị điểm 22.

Vì vậy ván này, hòa. ~

Hòa, đối với Ninh Nam mà nói tuyệt đối chính là một kết quả rất tốt, ít nhất, vẫn còn có một cơ hội nữa.

Nỗ lực để khống chế bản thân không nhìn đến Noãn Noãn nữa, bởi vì anh sợ nhìn cô, anh sẽ bị phân tâm mất.

“Ván này, lại đến lượt anh đặt cược trước … … “ Hàn Dật Thìn cười quỷ mị.

Trong lúc đó, Ninh Nam cũng đột nhiên có một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, khi anh vừa hạ thẻ xuống giá trị 16, thì Hàn Dật Thìn cũng lập tức hạ thẻ xuống giá trị 18.

Dùng phương thức của người kia để trị lại chính họ, Hàn Dật Thìn đã dùng cách làm như anh, để ngăn chặn việc anh muốn dựa vào ván cuối cùng này để gỡ lại.

Mà cũng thật ngẫu nhiên, ván này, trái cầu nhỏ cuối cùng lại rơi vào đúng vị trí giá trị ở giữa, 17.

Con ngươi của Ninh Nam mở lớn hết cỡ, nhìn vào kết quả cuối cùng, không thể tin được sự đùa giỡn của số mệnh với mình, hai lần đều rơi vào giá trị ở giữa, chỉ cần đi lên một chút nữa, là anh đã có thể thắng rồi.

Hai hòa một thắng, vì vậy Hàn Dật Thìn thắng.

“Tôi thật không nỡ cắt đi ngón tay của cô ấy, sau này cô ấy sẽ phải trở thành một cô gái mà thân thể có khuyết tật rồi.”

Hàn Dật Thìn chậm rãi đứng dậy, ra lệnh cho người đến đem vòng xoay đi, không để ý đến ánh mắt giờ đã phát hỏa của Ninh Nam, bước đến bên Noãn Noãn.

Nâng cằm cô lên, nhìn vào mắt cô, trên khóe miệng cô vẫn còn lưu lại chút máu do ban nãy cắn anh ta, trong mắt đong đầy nỗi hoảng sợ.

Bờ môi mỏng của anh ta nhếch lên thành một độ cong đẹp đẽ, Noãn Noãn, em sợ tôi sẽ thật sự cắt đi ngón tay của em sao?

Em hối hận vì dùng cách này để thăm dò anh ta sao? Muốn dừng lại ư?

Đáng tiếc, giờ em đã thuộc quyền khống chế của tôi, em không có cơ hội quyết định nữa rồi.

Khóe mắt của anh ta mang theo ý cười, nhưng lại đang truyền đạt đến cô sự thật tàn khốc đó.

Khóe miệng Noãn Noãn hơi hơi cử động một chút, không phát ra tiếng, mà chỉ dùng miệng tạo khuôn hình hai chữ, chỉ để cho Hàn Dật Thìn nhìn được, “Anh dám!”

Nụ cười tà mị trên khóe môi anh ta đột ngột ảm đạm, hóa ra, cô ấy không hề muốn ngừng lại, cô ấy đã bị Ninh Nam làm cho dao động hoàn toàn rồi.

Không có gì mà Hàn Dật Thìn này không dám làm cả!

Hàn Dật Thìn bước đến trước mặt Ninh Nam, hai người họ chỉ cách nhau một cánh cửa sắt, Ninh Nam một tay nắm ngay lấy cổ áo anh ta, làm cơ thể anh ta lập tức dính sát vào cánh cửa sắt, gương mặt cũng bị ép vào đến biến dạng, song lại không hề giãy dụa tí nào.

“Anh dám cắt ngón tay của cô ấy, tôi sẽ lấy mạng anh!” Đôi mắt của Ninh Nam lại biến thành màu đỏ rực, bàn tay nắm chặt lấy cổ áo của Hàn Dật Thìn, nghiến răng nói từng chữ.

“Động thủ … … “ Hàn Dật Thìn thấy anh đã hoàn toàn bị kích động đến phẫn nộ, giằng tay anh ra, trên khóe miệng cong lên thành ý cười trêu chọc, rồi lùi ra sau một bước.

“Anh đoán xem cô ấy sẽ kêu thảm thiết đến thế nào, cứ nghe cho rõ nhé.”

Nhìn thấy sự phẫn nộ cùng đau thương trong mắt Ninh Nam, anh ta thực sự chỉ muốn lập tức phá hủy trái tim của Ninh Nam.

Noãn Noãn nhìn ba người đàn ông đang vây lấy cô, trong đó còn có một người cầm một con dao.

Hàn Dật Thìn điên rồi sao, ánh mắt những người này đều là sự ác độc, đang nhìn cô, người nào người nấy cười thật đáng sợ.

Noãn Noãn lúc này, cuối cùng cũng ý thức được Hàn Dật Thìn có thể thực sự làm chuyện đó.

Người đàn ông này, rõ ràng là không chịu làm theo thỏa thuận, cô cứ ngỡ anh ta cảm thấy có tội, nên mới giúp cô làm việc này.

Kết quả … … Lại là cừu rơi vào miệng cọp.

Con dao giơ lên rồi hạ xuống, ánh hàn quang lạnh lẽo quét qua, sau đó là âm thanh thịt người bị cắt ra.

Đột ngột, tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng lên trong khu chứa hàng, còn mang theo tiếng vọng lại chấn động khắp nơi.

Gương mặt Ninh Nam hoàn toàn trắng bệch ra.

Anh cứ nghĩ rằng Hàn Dật Thìn đối với Noãn Noãn, ít nhất cũng còn có chút cảm tình, song anh ta lại thực sự, có thể cắt đi ngón tay của cô ấy!

Một khúc thịt nhỏ lẫn máu được vứt ra trước mắt Ninh Nam, nhìn thấy thứ đó, ngón tay anh bắt đầu run rẩy không kiềm chế được.

“Noãn Noãn … Noãn Noãn … “ Cách một cánh cửa sắt, anh cố sức gào tên cô.

Song, ba người đàn ông kia đã hoàn toàn vây lấy cô ấy, chắn mất tầm nhìn của anh.

Còn Noãn Noãn, cũng không có chút hồi đáp lại nào.

“Đau quá ngất đi rồi.” Hàn Dật Thìn lãnh đạm giải thích, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng.