Quyển 8 – Chương 26

Tâm tưởng sự thành (muốn gì được nấy)

Edit : Chuông cỏ

Beta : Trangki

Ăn xong điểm tâm mặt trời cũng đã lên cao, thời tiết đột nhiên chuyển ấm, cả viện tử đều nóng hầm hập.

Trên bàn đá giữa sân, đại Hổ tiểu Hổ cùng một đám mèo con hạnh phúc nằm sưởi nắng, sau khi liếm lông mệt thì híp mắt buồn ngủ. Dưới bàn đá, Thạch Đầu cùng Tiễn Tử liếm lông cho nhau, Thạch Đầu dựa vào mớ lông đen bóng của Tiễn Tử mà ngủ gật, đầu còn ngửa tới ngửa lui.

Đằng sau đám tiểu động vật có một bàn cờ,có hai người ngồi ở hai đầu _ một lớn một nhỏ, có vẻ rất tập trung.

Trên bàn cờ có mấy cục đá nhỏ làm quân cờ. Một đầu là Tiểu Tứ tử cầm quân “Tượng”, nhìn trái nhìn phải suy nghĩ bước tiếp theo nên đi như thế nào. Bên kia là Ân Hầu đang ngáp ngắn ngáp dài, chống cằm chọc bé : “Nghĩ kỹ đi, thua thì phải mời ta ăn điểm tâm đó.”

Tiểu Ngọc cùng vài nha hoàn vừa dùng gậy trúc đập chăn vừa nhìn Tiểu Tứ Tử và Ân Hầu “Đối chiến”.

“Chỗ này !” Tiểu Tứ Tử cuối cùng cũng quyết định đi như thế nào,” Ba” Một tiếng, quân cờ hạ xuống.

“Chắc chưa?” Ân Hầu cười tươi rói, giơ quân cờ như thể muốn chiếu tướng.

” À, đợi chút !” Tiểu Tứ Tử vội cầm cờ lên, tiếp tục do dự.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường vừa rồi ở trong thư phòng cùng Bao đại nhân thương lượng hành động tiếp theo, lúc ra ngoài thì chứng kiến một màn như vậy.

Triển Chiêu nhào qua : “Tiểu Tứ Tử, đó là kế nghi binh! Hắn lừa ngươi đó!”

Tiểu Tứ Tử ngẩng mặt, Triển Chiêu chỉ chỉ chỗ vừa rồi : “Vẫn chỗ đó !”

Tiểu Tứ Tử hạ cờ, cùng Triển Chiêu híp mắt nhìn Ân Hầu.

Mí mắt Ân Hầu nháy nháy, giương mắt nhìn Triển Chiêu : “Tiểu tử ngươi khuỷu tay chìa ra bên ngoài!”

Triển Chiêu vẻ mặt không tán thành : “Người mới đúng á. Lớn vậy rồi mà còn khi dễ Tiểu Tứ Tử ! Ngoại công so với nó lớn hơn một trăm tuổi là ít !”

Ân Hầu tiếp tục bĩu môi : “Biết ta lớn tuổi thì nhường đi.”

“Không nhường.” Triển Chiêu nhăn mặt với Ân Hầu, tính trẻ con nổi lên : “Thua thì phải mời điểm tâm !”

Tiểu Tứ Tử cũng gật đầu : “Ừh ! Mời điểm tâm !”

Bạch Ngọc Đường đứng một bên, nhìn bàn cờ rồi ra dấu với Ân Hầu. Ân Hầu nhìn thấy thì mỉm cười, theo lời Bạch Ngọc Đường hạ cờ, quả nhiên… đường quang rồi!

Triển Chiêu và Tiểu Tứ Tử đều sửng sốt, chiêu này diệu a ! Triển Chiêu hiểu Ân Hầu nhất, ngoại công hắn từ trước đến nay đều không giỏi chơi cờ, kì lộ này ngoại công căn bản không thể nghĩ ra.

Ân Hầu đắc ý cười : “Chiếu tướng!”

Tiểu Tứ Tử sưng mặt : “Thua rồi !”

“Ách…” Triển Chiêu nghi hoắc quay đầu, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đang nhìn mấy con chim bay trên trời. Triển Chiêu lại cúi đầu, Tiểu Tứ Tử phồng má vẻ mặt oán niệm nhìn hắn.

Triển Chiêu có chút ngượng ngùng. Ân Hầu cười hì hì nhướn người qua, nhéo mũi Triển Chiêu :”Muốn thắng ngoại công ngươi sao, còn sớm lắm !”

Triển Chiêu xoa mũi, lại tà mắt liếc Bạch Ngọc Đường một cái. Bạch Ngọc Đường làm vẻ mặt “không liên quan tới ta” .

“Tiểu Tứ Tử, ta muốn ăn bánh bao Tam tiên ở Thái Bạch cư.” Ân Hầu nháy mắt với Tiểu Tứ Tử.

Tiểu Tứ Tử lấy tiểu hà bao ra, hào phóng nói : “Con có bạc , ăn bánh bao Tam tiên gọi cả hồn đồn nữa ha !”

Ân Hầu bị bé chọc cười ha ha.

Từ ngoài cửa, Bạch Phúc chạy chậm tiến vào :”Ngũ gia, đều đã làm thỏa đáng .”