Quyển 8 – Chương 32: Ma nhãn

“Miêu nhi, chậm một chút, cẩn thận lạc đường.” Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu tìm một vòng trong núi cũng không thấy Thiên Tôn và Ân Hầu đâu, có chút sốt ruột.

Mắt thấy càng đi rừng cây càng tối dần hai người đều lo lắng, lạy trời hai người đó đừng có bị lạc đường .

“Ngọc Đường.”

Lúc này, Triển Chiêu đột nhiên chỉ vào một thân cây đằng trước: “Dấu hiệu ngoại công lưu lại.”

Bạch Ngọc Đường đi qua nhìn một cái, khóe miệng lập tức co rút: “Miêu…”

Chỉ thấy trên cây Ân Hầu vẽ một con mèo đang liếm móng cực kỳ tinh xảo.

Bạch Ngọc Đường kinh ngạc nhìn Triển Chiêu: “Ân Hầu vẽ đẹp như vậy?”

Triển Chiêu dở khóc dở cười: “Ngươi không thấy cái nào cái nấy đều giống nhau như đúc sao. Là con dấu, dùng nội lực đóng dấu lên cây.”

“Nội lực quả nhiên rất thâm hậu…” Bạch Ngọc Đường nhíu mày _ Ân Hầu hào phóng thật , dùng nguyên con dấu để làm ký hiệu.

“Con dấu đó là do hồi nhỏ ta làm chơi, ngoại công lúc nào cũng mang theo, có cơ hội liền đóng một cái ở đâu đó.”

“Kỳ quái.” Bạch Ngọc Đường cảm thấy có chút không ổn: “Hai người bọn họ không phải đang đánh nhau sao ? Sao đã đánh nhau còn lưu lại ký hiệu ?”

“Cũng đúng.” Triển Chiêu theo đi theo ký hiệu. Càng đi càng tiến vào sâu trong rừng, Triển Chiêu không khỏi nhíu mày: “Càng đi càng vào sâu, hai người bọn họ đi xa như vậy làm gì ?”

Hai người gia tăng cước bộ, đuổi theo Ân Hầu cùng Thiên Tôn .

Lúc này, Thiên Tôn và Ân Hầu một đường bám theo Khô Diệp Triệu Tông tiến vào núi thì phát hiện hình như bọn họ đang vừa đi vừa tìm một ít ký hiệu, có thể thấy được không phải lần đầu tiên bọn họ tới đây.

Lấy nội lực của Thiên Tôn và Ân Hầu, hai tên hậu bối này dĩ nhiên chẳng đáng là gì. Một đường vừa đi vừa nhàn nhã nghe hai người nói chuyện.

“Ngươi xác định nhiếp hồn hương ở bìa rừng đã bị phát hiện ?” Triệu Tông hỏi Khô Diệp.

“Đúng vậy.” Khô Diệp gật đầu: “Ta sai người rải quanh khu săn bắn, lúc nãy kiểm tra thì thấy thiếu đi không ít. Triệu Phổ có nhiều ảnh vệ, nhất định đã bị bọn họ phát hiện.”

Ân Hầu gãi đầu, hắn cũng thấy _ hoá ra nhiếp hồn hương là do bọn họ cố ý rải ở bìa rừng. Nhưng sao hắn cứ cảm giác dường như có người cố ý để người Khai Phong phủ và Triệu Phổ phát hiện. Rốt cuộc là vì sao ?

“Thật không nghĩ đến thời điểm này rồi mà Triệu Phổ vẫn có thể xoay người.” Triệu Tông lẩm nhẩm một câu, tựa hồ có chút ảo não: “Đúng là ngay cả lão thiên gia cũng giúp hắn.”

“Vận khí có hạn, ngày nào đó cũng phải hết.” Khô Diệp thản nhiên nói một tiếng.

“Cũng đúng, lần này không được còn có lần sau, mọi chuyện vừa mới bắt đầu. Nhiếp hồn hương chỉ là chút lòng thành dùng để lừa Triển Chiêu. Bất quá lần này thu hoạch lớn nhất là phát hiện ra thân phận của Bạch Ngọc Đường, xem ra chúng ta phải cẩn thận xem xét lại hành động lần này.”

Một câu nói thốt ra trong lúc vô tình của Triệu Tông bị Thiên Tôn và Ân Hầu nghe thấy hết, hai người đều nhịn không được nhíu mày _ sao lại dính dáng tới Bạch Ngọc Đường?

Nếu nói Thiên Tôn vốn chỉ chạy theo định xem náo nhiệt nhưng lúc này đã hơi lo lắng, bắt lấy Ân Hầu hỏi: “Ta không ở mấy ngày mà đã xảy ra chuyện gì ?”

Ân Hầu xua tay với hắn, bảo hắn khoan hãy hỏi để nghe tiếp đã.

Ân Hầu lúc đầu còn cho rằng chuyện màu mắt của Triển Chiêu liên quan đến Triển Hạo, mặt khác khả năng còn có quan hệ huyết mạch gì đó nhưng vẫn hoàn toàn không quan hệ với Bạch Ngọc Đường. Nhưng bây giờ… cái gì gọi là thân phận của Bạch Ngọc Đường…