Quyển 9 – Chương 24: Khốn thú chi lung

Được Bạch Ngọc Đường nhắc tỉnh, Triển Chiêu bắt đầu miên man suy nghĩ: “Không phải tay người, vậy có khi nào là gấu không ? Chỉ có gấu mới béo như vậy !”

Bạch Ngọc Đường vẻ mặt bội phục nhìn hắn: “Miêu nhi, Đại Lý có gấu à ?”

“Không có sao ?” Triển Chiêu buồn bực: “Đến Thục Trung còn có gấu trúc mà !”

“Gấu trúc không tính là gấu!” Bạch Ngọc Đường nhìn trời: “Gấu chỉ có một màu đen hoặc trắng thôi!”

“Ngươi không tính gấu hoa à?” Triển Chiêu bất mãn: “Vậy thì gấu mèo cũng không phải là gấu rồi!”

Bạch Ngọc Đường không nói gì, dùng chân mèo vỗ vỗ Triển Chiêu: “Chân gấu không có rõ từng đốt như vậy.”

“Vậy thì là cái gì?” Triển Chiêu khó hiểu: “Khỉ ? Nhưng ngón tay khỉ rất dài !”

Bạch Ngọc Đường nhìn trời: “Ta nói không phải tay người chứ cũng có nói nhất định phải là động vật đâu.”

Triển Chiêu chớp mắt mấy cái, trừng Bạch Ngọc Đường : “Vậy thì là cái gì? Ngươi mau nói đi.”

Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ, nở nụ cười: “Sáng mai nói sau.” Nói xong, xoay người _ ngủ.

“Này?” Triển Chiêu đang vô cùng tập trung chuẩn bị nghe đáp án thì Bạch Ngọc Đường lại đột nhiên xoay người, sau đó vung tay tắt đèn … bốn bề im lặng .

Một lát sau, một tiếng “bộp” vang lên.

“Đau…” Bạch Ngọc Đường xui xẻo bị gối đập vào mặt, vất vả mới thò được đầu ra hít ngụm khí thì tiếp tục bị Triển Chiêu bóp cổ: “Ngươi nói hết cho ta! Ta không ngủ được đều do ngươi làm hại !”

Triển Chiêu dùng bạo lực lăn qua lăn lại một hồi, kết quả là _ Bạch Ngọc Đường đứng lên, mặc y phục.

“Ngươi muốn đi đâu?” Triển Chiêu giữ chặt tay áo của hắn: “Quá nửa đêm rồi .”

Bạch Ngọc Đường cầm y phục đưa cho hắn : “Ngươi cũng dậy đi, chúng ta tìm ‘tay’ !”

Triển Chiêu khó hiểu mở to mắt _ tìm tay ?

Đổi y phục xong hai người bước ra ngoài, trùng hợp gặp Tiêu Lương nắm tay Tiểu Tứ Tử đi ngang qua. Xem ra là Tiểu Tứ Tử nửa đêm muốn đi nhà xí, Tiêu Lương liền dẫn bé đi.

Nhìn thấy hai người, Tiểu Tứ Tử ngáp một cái : “Miêu Miêu Bạch Bạch, hai thúc còn chưa ngủ ?”

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, vẫy tay với Tiêu Lương: “Tiểu Lương Tử, giúp ta một việc.”

Tiêu Lương gật đầu : “Làm gì ?”

“Đệ đến chỗ Bao Duyên, giúp ta hỏi một chút xem hắn có bản đồ vùng này không, tốt nhất là có đánh dấu vị trí mấy toà miếu nữa.”

” Vâng.” Tiêu Lương gật đầu, chạy đi tìm Bao Duyên.

Tiểu Tứ Tử nghiêng đầu hỏi hai người: “Tối rồi mà hai thúc còn đến miếu làm gì ?”

Triển Chiêu cũng khó hiểu nhìn Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường nhún vai : “Ân, muốn tìm một pho tượng Bồ Tát.”

Tiểu Tứ Tử nghĩ nghĩ, đưa tay lên miệng huýt một tiếng.

Nháy mắt, Thạch Đầu Tiễn Tử từ ngoài vọt vào. Thạch Đầu ngáp dài ngáp ngắn, Tiễn Tử dùng cái đầu béo ú cọ Tiểu Tứ Tử.

Tiểu Tứ Tử xoa đầu chúng nó : ” Cháu và Tiểu Lương tử cũng đi !”

Triển Chiêu nhìn bé : “Cháu không về phòng ngủ cũng được à? Coi chừng sáng mai cha cháu lại lôi chúng ta ra mắng.”

“Đừng lo.” Tiểu Tứ Tử thoải mái xua tay: “Phụ thân và Cửu Cửu không rảnh đâu.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liếc nhau, không nói gì _ hai người này sung sức thật.

Lại đợi một lát, Tiêu Lương cầm một quyển trục chạy về : “Bạch đại ca, Tiểu màn thầu đã đánh dấu mấy toà miếu lớn rồi .”

Bạch Ngọc Đường mở bản đồ ra xem, chỉ vào ngã tư đường hồi chiều Triển Chiêu và Đổng Phương xảy ra tranh chấp: “Là chỗ này phải không ?”