Sát Thủ Kiếm Vương

Hồi 31


CÀNG HẬN CÀNG YÊU
 

Thế kiếm của A Tú khốc liệt và tàn nhẫn, với sát khí trùng trùng điệp điệp mà Nhật Phong vẫn trơ trơ ra như một pho tượng, chấp nhận đón lấy lưỡi kiếm tử vong mà không hề có một chút phản kháng. Có chăng chỉ còn ánh mắt sáng ngời của chàng nhìn thẳng vào mắt nàng như nhìn vào định số của mình. 
Thanh Huyết Hận kiếm đột nhiên ngừng lại khi nó chỉ còn đúng một lóng tay là chạm vào cổ Nhật Phong. 
Thanh Huyết Hận kiếm thu nhanh trở lại. A Tú thở gấp nói: 
– Nhật Phong, sao ngươi không động thủ? 
Nhật Phong lắc đầu: 
– Không, sinh mạng của tại hạ đã thuộc về Vũ cô nương. Mà có lẽ những người bằng hữu của Nhật Phong cũng sẽ hiểu điều đó. 
– Ngươi vì bằng hữu, vậy ngươi có vì A Tú không? 
– A Tú có quyền bắt Nhật Phong chết bất cứ lúc nào. 
A Tú cắn răng. Nàng nhìn Nhật Phong chằm chằm rồi bất chợt trở thanh Huyết Hận kiếm. Lưỡi kiếm găm luôn xuống trước mũi giầy của Nhật Phong: 
– A Tú không thể giết Nhật Phong. Nguyên cớ vì sao Nhật Phong hãy tự hiểu lấy. 
Nàng chớp mắt, hai giọt lệ trào ra hai bên khóe:

– Khi nào Nhật Phong thanh toán xong món nợ kim bằng với Thiên Luân giáo, hãy đưa A Tú đến nơi trước đây ngươi đã từng lấy mạng Vũ đại ca, lúc đó chúng ta sẽ quyết định với nhau món nợ máu này. 
Nhật Phong nhìn xuống đất: 
– Nhật Phong vô cùng cảm kích A Tú. 
A Tú lắc đầu, gằn giọng nói:

– Ngươi đừng khách sáo. Nếu ngươi muốn giữ chữ tín với A Tú, trước tiên phải giữ được cái mạng của ngươi với Thiên Luân giáo chủ. Nếu ngươi chết thì ngươi là kẻ bội tín thất ngôn, dù có xuống a tỳ, A Tú cũng sẽ tìm ngươi dưới đó. 
Nhật Phong thở dài. 
A Tú nói tiếp: 
 
– Nhật Phong, ngươi phải hứa với ta điều đó. Ngươi hứa chứ? 
– Xuống a tỳ Nhật Phong cũng sẽ trả nợ cho A Tú. 
– A Tú muốn ngươi sống kìa. 
Nhật Phong nhìn nàng. Chàng chỉ còn biết lấy ánh mắt u uẩn đáp lại câu hỏi của nàng. 
A Tú nhận ra điều đó trong đáy mắt của Nhật Phong. Nàng nấc khẽ một tiếng rồi toan quay bước bỏ đi nhưng chàng đã gọi lại: 
– Tú muội. 
Nghe tiếng gọi trìu cảm đó, A Tú không dằn được nỗi cảm xúc dâng trào. Nàng bật khóc: 
– Lãnh đại ca. Định số của ông trời đã định ra như vậy rồi sao? 
Nhật Phong nhìn thanh Huyết Hận kiếm kiếm dưới chân mình: 
– Muội quên thanh Huyết Hận kiếm.

– Muội gởi nó cho huynh đó. 
A Tú nói xong không cho Nhật Phong nói thêm lời nào. Nàng quay lưng lạng người thoát đi trong chớp mắt. Bóng sương đêm dày đặc nhanh chóng phủ lấy bóng dáng nàng. Nhật Phong đứng bần thần dưới trời đêm lạnh lẽo. Cái lạnh bên ngoài không bằng cái lạnh bên trong, một cái lạnh đơn độc với bao nỗi u hoài trầm mặc. 
Chàng thở dài một tiếng, quay lại đóa hoa quỳnh với những cánh đang từ từ rũ xuống. 
Nhật Phong lấy mảnh lụa trắng có dòng chữ “Một vành tang, một chữ tình”, dùng luôn mảnh lụa đó Nhật Phong thắt vào tay mình. 
Chàng lẩm nhẩm nói: 
– Một vành tang một chữ tình. 
Những cánh hoa quỳnh đã rũ hẳn xuống, Nhật Phong mới trở gót bỏ đi. Nhật Phong bước đi bằng những bước chân nặng trĩu nỗi u hoài, chàng đâu có biết được sau lưng mình A Tú đang dõi theo từng bước chân chàng với nỗi thổn thức nặng tình. Nàng đã thấy vành lụa trắng của mình cột trên cánh tay Nhật Phong, khiến tim nàng càng xót xa thêm. 
– – – o0oVọng Nguyệt lầu. 
Những ngọn đèn lồng treo chung quanh cửa lung lay bởi những cơn gió đêm, mặc dù cửa ngoài đã đóng nhưng bên trong vẫn rộn lên những tràng cười khả ố của khách tìm hoa. 
 
Nhật Phong đứng trước hai cánh cửa đóng im ỉm, tai nghe những tiếng cười từ bên trong vọng ra. Chàng bước lên bậc tam cấp đứng im một lúc rồi bất ngờ đạp vào hai cánh cửa gỗ sồi. – Chát.. 
Hai cánh cửa gỗ sồi bật tung ra, bên trong bang chủ Cái Bang đang ôm khít hai vòng eo của hai ả kỹ nữ, bật đứng dậy. Tất nhiên Trần Bá Tùng nhận ngay ra Lãnh Nhật Phong. Bất chợt trái tim của Trần Bá Tùng đập rộn lên. 
Tiếng cửa sập xuống khiến bọn thuộc nhân Vọng Nguyệt Lầu tuôn đến như bầy ong vỡ tổ. Tất cả có hơn mười nhân mạng, tất cả đều nai nịt gọn gàng, bình khí hườm sẵn trên tay. 
Nhật Phong đảo mắt nhìn qua những người đó. Chàng cất tiếng lạnh lùng hỏi: 
– Nhật Phong muốn gặp Bang chủ Kim Tiền bang Lộc Đại Kỷ. 
Trong khi Nhật Phong hỏi thì Trần Bá Tùng lần bước về phía cửa hậu. Đối với Trần Bá Tùng thì lão đâu bao giờ muốn đối mặt với Lãnh Nhật Phong. 
Trần Bá Tùng toan lẫn ra ngoài thì chạm mặt với Lộc Đại Kỷ. Lộc Đại Kỷ vuốt râu nhìn Trần Bá Tùng: 
– Trần huynh sao lẻn đi đâu vậy. 
– Trần mỗ không thích ở đây nữa. 
– Tại vì Lãnh Nhật Phong mà Trần huynh mất vui. 
Trần Bá Tùng gật đầu:

– Trần mỗ không thích gặp mặt y.

– Thế thì Trần huynh ở lại coi Lộc mỗ đuổi gã đi. 
Trần Bá Tùng nhướng mày nhìn Lộc Đại Kỷ:

– Lộc bang chủ nói giỡn đó à? 
Lộc Đại Kỷ đặt tay lên vai Trần Bá Tùng: 
– Huynh chưa thấy thì còn nghi ngại, nhưng đã thấy thì chẳng còn nghi ngờ gì nữa. 
Lộc Đại Kỷ ghịt vai Trần Bá Tùng kéo trở lại. Lộc Đại Kỷ cùng với Trần Bá Tùng bước đến trước mặt bọn thuộc hạ Vọng Nguyệt Lầu. Họ Lộc ôm quyền xá Nhật Phong rồi xởi lởi nói: 
– Lãnh huynh quá vãn Vọng Nguyệt lầu mà Lộc mỗ không biết nên không kịp nghinh tiếp từ xa, lượng thứ, lượng thứ. 
Lộc Đại Kỷ vừa nói vừa xá Nhật Phong. 
Gã bước lại trước mặt chàng:

– Chắc là bọn a hoàn của Vọng Nguyệt lầu không nhận ra Thần Kiếm Giang Đông Lãnh Nhật Phong, nên đã xúc phạm khiến Lãnh huynh nổi giận. 
 
Gã nói mấy câu xởi lởi đó rồi quay lại bọn thuộc hạ: 
– Các ngươi thật là hồ đồ, có mau cút xéo đi không. 
Bọn thuộc hạ Lộc Đại Kỷ rối rít vâng vâng, dạ dạ, rồi lẫn nhanh ra ngoài cửa hậu. 
Lộc Đại Kỷ quay lại Nhật Phong:

– Có mấy khi Lộc mỗ mới được diện ngộ với Lãnh huynh. Hôm nay chúng ta sè vui với nhau cho thỏa chí nhé. 
Nhật Phong nhìn thẳng vào mắt Lộc Đại Kỷ: 
– Tại hạ đã mạo phạm quấy rối Bang chủ, Bang chủ đừng trách. 
Lộc Đại Kỷ khoát tay:

– Không, không. Lộc mỗ nào dám trách Lãnh huynh, có trách là trách bọn a hoàn không nhìn ra rồng mà giỡn mặt khiến Lãnh huynh nổi giận. 
Nhật Phong lắc đầu: 
– Họ không làm phiền tại hạ đâu. Nhật Phong đến Vọng Nguyệt lầu để muốn biết về Lâm Thanh Tử và Ngũ nương của Kha Bạc Kim hiện có còn ở đây không? 
Lộc Đại Kỷ nhướng mắt rồi bật cười ha hả. Lão hả hê nói: 
– Tưởng Lãnh huynh hỏi về chuyện gì chứ. Thật là tiếc. 
Nhật Phong cau mày:

– Tại sao tiếc?

– Nếu Lãnh huynh đến sớm thì đã gặp được Lâm Thanh Tử và Ngũ nương rồi. 
Lão cười khẩy nói:

– Lâm Thanh Tử đã đến Vọng Nguyệt lầu và rước Ngũ nương rời khỏi đây rồi. Thật là tiếc. 
– Lâm Thanh Tử đã đưa Ngũ nương đi? 
Lộc Đại Kỷ gật đầu: 
– Lộc mỗ nghe nói Kha Bạc Kim đã chết tại Ải đầu quỷ nhưng Ngũ nương thì đã được Kha huynh chuộc ra khỏi Vọng Nguyệt lầu. Nên khi Lâm Thanh Tử đến đây thì chuẩn bị ngay hành trang cho mọi người rời khỏi Vọng Nguyệt Lầu. 
– Bang chủ giữ chữ tín như vậy, tại hạ rất khâm phục. Nhật Phong chỉ muốn biết bao nhiêu đó thôi, xin kiếu từ. 
Lộc Đại Kỷ nhướn mày: 
– Ậy… Sao Lãnh huynh gấp như vậy. Có bao giờ chúng ta may mắn gặp nhau đâu. Lãnh huynh đã đến đây thì phải cùng với Lộc Đại Kỷ chén thù chén tạc một đêm cho thỏa thích chứ. 
– Nếu Bang chủ có nhã y´, tại hạ không từ chối. 
 
Lộc Đại Kỷ lại vuốt chòm râu cá chốt, bật cười khành khạch: 
– Hay lắm, hay lắm, thật là điều kỳ diệu dành cho Kim Tiền bang. 
Lão lớn tiếng nói:

– Người đâu. 
Hai ả a hoàn bước vào. 
Lộc Đại Kỷ ra lệnh:

– Dọn đại yến tẩy trần. 
– Thưa vâng ! 
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, bọn gia nhân trong Vọng Nguyệt lầu dọn xong đại yến ngay trong gian chính sảnh. 
Lộc Đại Kỷ nói: 
– Mời Lãnh huynh. 
Nhật Phong ngồi đối mặt với Đại Kỷ, trong khi Bá Tùng thì khép nép ngồi một bên. 
Lộc Đại Kỷ chỉ Bá Tùng:

– Lãnh huynh chắc biết Bang chủ Cái Bang Trần Bá Tùng? 
Nhật Phong nhìn Trần Bá Tùng: 
– Chuyện của Cái Bang tại hạ không thích chen vào, nhưng tại hạ cũng không muốn người sư đệ bất nghĩa giết sư huynh đoạt chức Bang chủ ngồi chung với mình. 
Trần Bá Tùng nghe Nhật Phong nói mặt tái như chàm. 
Lộc Đại Kỷ nhìn Trần Bá Tùng rồi quay lại Nhật Phong: 
– Lãnh huynh nói gì mà Lộc mỗ không hiểu. 
Nhật Phong nhìn Trần Bá Tùng: 
– Lộc Bang chủ không hiểu câu nói của tại hạ nhưng Trần Bang chủ không thể không hiểu. 
Trần Bá Tùng cười gượng gạo, rồi trầm giọng cố giữ vẻ bình thản:

– Thần Kiếm Giang Đông Lãnh Nhật Phong không muốn đối ẩm với Trần mỗ thì Trần mỗ xin cáo từ. 
Trần Bá Tùng nói xong đứng lên. 
Lộc Đại Kỷ vội cản Trần Bá Tùng lại: 
– Ậy, sao Trần huynh lại bỏ đi. Hãy ngồi xuống. 
Trần Bá Tùng lắc đầu:

– Trần mỗ cũng cảm thấy trong người không được khỏe. 
Trần Bá Tùng ôm quyền hướng về Nhật Phong: 
 
– Lãnh công tử tự nhiên. 
Nhật Phong không màng đến câu khách khí của Trần Bá Tùng. 
Trần Bá Tùng thở dài rồi quay lưng trở ra khỏi đại sảnh Vọng Nguyệt lầu. 
Lộc Đại Kỷ nhìn theo Trần Bá Tùng cho đến khi chiếc lưng của họ Trần khuất hẳn sau cửa hậu. 
Lộc Đại Kỷ quay lại:

– Gã Bang chủ họ Trần này cũng khiến cho Lộc mỗ không cao hứng. 
Lộc Đại Kỷ rót rượu ra hai cái chén. Lão mỉm cười nói: 
– Mời Lãnh huynh. 
Nhật Phong bưng chén rượu Lộc Đại Kỷ vừa rót: 
– Mời Lộc huynh. 
Chàng vừa đưa chén rượu lên miệng thì từ phía cửa hậu, Thúy Thúy tất tả chạy vào. Nàng nhào đến bàn đại yến thét lớn: 
– Lãnh công tử đừng uống. 
Lộc Đại Kỷ đứng bật dậy: 
– Vô lễ ! 
Y vừa quát vừa toan vỗ thẳng một chưởng vào gáy Thúy Thúy nhưng Nhật Phong nhanh như cắt thộp trảo thủ vào hổ khẩu Lộc Đại Kỷ. Thế chộp của chàng rất bình thường thế mà Lộc Đại Kỷ vẫn bị khống chế dễ dàng. 
Nhật Phong nhìn Lộc Đại Kỷ nói: 
– Chúng ta đang đối ẩm thế mà vẫn có người phá bĩnh, làm cho mất hứng ắt phải có nguyên cớ. 
Lộc Đại Kỷ lừ mắt nhìn Thúy Thúy:

– Ngươi đường đột vào trong chỗ bản Bang chủ và Lãnh huynh đối ẩm vì nguyên cớ gì? 
Thúy Thúy nhìn chén rượu:

– Trong rượu có độc. 
Lộc Đại Kỷ bật cười sằng sặc: 
– Thật là đê tiện. Bản chủ nhân đã đối xử tốt với ngươi mà ngươi cho ta là hạng tiểu nhân dụng độc hại người. Ngươi thật đáng chết. 
Nhật Phong lắc đầu nói: 
– Người trong nhà nói ra, tại hạ nghĩ có nguyên cớ nhưng không tin Bang chủ hạ độc vào rượu. 
– Lãnh huynh là cao nhân nên mới không nghe những lời sàm ngôn của ả kỹ nữ này. 
Lộc Đại Kỷ nhìn Thúy Thúy, gằn giọng nói: 
– Thúy Thúy, ngươi đáng tội rồi đó. 
 
Nhật Phong kéo Thúy Thúy về phía mình. Chàng ôn tồn hỏi nàng: 
– Nguyên cớ gì cô nương nói trong rượu có độc? 
Thúy Thúy liếc trộm Lộc Đại Kỷ: 
– Lộc Bang chủ muốn hạ độc Lãnh công tử. 
– Tại sao? 
Lộc Đại Kỷ cười khẩy: 
– Ngươi nói trong rượu có độc ư? Thế thì bản chủ nhâns ẽ uống trước mặt Lãnh huynh và ngươi. Nếu như không có độc thì ngươi tự xử thế nào? 
Thúy Thúy chết trước mặt chủ nhân. 
Lộc Đại Kỷ gật đầu:

– Tốt lắm. 
Gã nói xong, bưng chén rượu của mình uống cạn. Đặt chén xuống bàn, Lộc Đại Kỷ nhìn Thúy Thúy nói: 
– Rượu ngon lắm. 
Y nhướn mắt nói với Nhật Phong: 
– Lãnh huynh nghĩ rượu có độc không? 
Thúy Thúy nhìn Lộc Đại Kỷ. 
Lãnh Nhật Phong mỉm cười: 
– Chắc cô nương có y´ làm trò vui cho tại hạ và Lộc bang chủ thêm cao hứng. 
Lộc Đại Kỷ nhìn Thúy Thúy:

– Thúy Thúy có phải nàng muốn làm trò vui cho bản chủ nhân và Lãnh huynh đây? 
Lộc Đại Kỷ vừa nói vừa rót rượu ra chén của gã:

– Nếu nàng muốn làm trò thì hãy cùng ta uống chén rượu độc này. 
Thúy Thúy nhìn Nhật Phong. 
Nhật Phong mỉm cười với Lộc Đại Kỷ: 
– Tại hạ sẽ uống chén rượu độc này. 
– Lãnh huynh uống giùm Thúy Thúy à? Thế thì tốt quá. Lãnh huynh đừng quên Thúy Thúy đã nói trong rượu có độc đấy. 
– Lộc bang chủ đã uống rượu nhưng đâu có biểu hiện gì trúng độc. Thúy Thúy chỉ làm trò thôi. 
– Thế thì mời Lãnh huynh. 
Nhật Phong bưng chén rượu. 
Thúy Thúy nhìn chàng toan giật tay lại: 
 
– Lãnh công tử… 
Lộc Đại Kỷ cau mày: 
– Thúy Thúy, ngươi làm trò như thế đủ rồi. 
Nhật Phong mỉm cười áp chén rượu vào miệng. Chàng từ từ uống cạn số rượu trong chén. 
Khi Nhật Phong đặt chén xuống bàn thì Lộc Đại Kỷ bật cười khằng khặc. Y nhìn Nhật Phong nói: 
– Lãnh huynh uống rượu có ngon không? 
Nhật Phong nhìn Lộc Đại Kỷ: 
– Trong rượu quả có độc.

– Lộc mỗ không phủ nhận điều đó. 
– Tại sao Bang chủ lại hạ độc?

– Bởi vì Lộc mỗ muốn giết Lãnh huynh. 
– Vì sao? 
Thúy Thúy biến sắc, nắm tay Lãnh Nhật Phong: 
– Lãnh công tử… Công tử mau rời khỏi đây. 
Lộc Đại Kỷ nói: 
– Muộn quá rồi. 
Nhật Phong hỏi Lộc Đại Kỷ: 
– Tại hạ muốn hỏi vì sao Bang chủ lại hạ độc tại hạ? 
Lộc Đại Kỷ vê hàm râu cá chốt:

– Lộc mỗ muốn Vọng Nguyệt lâu khỏi bị quấy rối nữa nên mới hạ độc. 
– Nói như bang chủ thì việc hạ độc Lãnh Nhật Phong có liên quan đến Lâm Thanh Tử và Ngũ nương của Kha Bạc Kim. 
Lộc Đại Kỷ gật đầu chỉ Thúy Thúy: 
– Ngũ nương của Kha Bạc Kim chỉ còn lại ả này thôi, và ả sắp theo Nhật Phong xuống hầu Đồng Cân Thiên Sơn dưới a tỳ. 
– Còn Lâm Thanh Tử đâu? 
– Y chắc cũng đã làm mồi cho chó sói, hay biến thành bộ xương khô sau khi trúng Vô ảnh kim tiền của bản Bang chủ. 
Đôi mày lưỡi kiếm của Nhật Phong cau hẳn lại. Chàng nhìn Lộc Đại Kỷ cất từng tiếng một : 
– Vọng Nguyệt lâu của Bang chủ sẽ tan ra thành tro bụi. 
Sau câu nói của Nhật Phong, Lộc Đại Kỷ trố mắt nhìn chàng. Y ngỡ như mình nghe lầm, gằn giọng hỏi ngược lại chàng: 
 
– Sao? Vọng Nguyệt lâu của Lộc mỗ có thể biến thành tro khi Lãnh Nhật Phong đã bị trúng Vô ảnh chi độc à? 
Lộc Đại Kỷ vừa nói vừa vỗ tay xuống bàn đại yến. 
– Rầm… 
Tả thủ của Lộc Đại Kỷ dụng chưởng vỗ mạnh xuống bàn, miệng nói: 
– Lãnh Nhật Phong, ngươi làm gì được Lộc mỗ chứ. 
Cùng với lời nói đó, thì những thức ăn trên bàn đều bị hất lên cao, hữu thủ của Lộc Đại Kỷ nhanh như cắt, và bất ngờ thi triển Vô ảnh kim tiền. 
Tất cả những động tác kể cả lời của gã đều hư, nhưng tuyệt nghệ phóng tiền thì mới là thật. Từ trong lòng bàn tay phải của họ Lộc, ba đồng tiền kết thành hình chữ phẩm bắn xẹt ra tập kích trực diện Nhật Phong. Tất cả mọi hành động của Lộc Đại Kỷ đều được tính toán một cách chính xác, mà không một người nào có thể ngờ được. 
Nếu bất cứ người nào, e rằng sẽ bị những đồng Vô ảnh kim tiền đập vỡ tam tinh mà chết, nhưng đối phương của họ Lộc lại là Thần Kiếm Giang Đông Lãnh Nhật Phong. 
Chiếc ghế của Nhật Phong trượt ngược về phía sau, và đồng tiền Vô ảnh của họ Lộc bị chàng hóa giải một cách dễ dàng bằng những ngón chỉ liên hoàn. 
Ba tiếng rú cùng cất lên một lượt, khi Nhật Phong thâu chỉ, và ba gã cung thủ của Vọng Nguyệt lâu từ trên lan can gian chính sảnh đều rơi xuống đ^’t. 
– Huỵch… huỵch… huỵch… 
Lộc Đại Kỷ rít lên: 
– Lãnh Nhật Phong, hôm nay ngươi đừng tơ tưởng đến chuyện thoát khỏi Vọng Nguyệt lâu này. 
Lộc Đại Kỷ dù sao cũng là một Bang chủ của Kim Tiền bang nên bản lĩnh võ công của gã đâu phải tầm thường. Y xoay nửa vòng cùng lúc với động tác phóng kim tiền. Từng đồng kim tiền có tẩm độc bắn ra như mưa, nhắm Lãnh Nhật Phong. 
Mặc cho Lộc Đại Kỷ xuất thủ, Lãnh Nhật Phong vẫn không hề rời khỏi chiếc ghế đang ngồi nhưng tuyệt nhiên không sao có đồng tiền vô ảnh nào chạm được vào người chàng.
Lộc Đại Kỷ thâu hồi thân thủ thì mới nhận ra những đồng kim tiền của mình xếp chồng một cách ngay ngắn dưới chân Lãnh Nhật Phong. 
Lộc Đại Kỷ giật thót ruột. Gã nhìn chồng kim tiền mà không tin vào mắt của mình nữa. Ngay cả y cũng không thể có được thủ pháp đón kim tiền như Lãnh Nhật Phong, mặc dù y đã thành danh bởi tuyệt pháp phóng kim tiền mà thiên hạ gán cho ngoại hiệu Vô ảnh kim tiền Lộc bang chủ. 
Nhật Phong nhìn Lộc Đại Kỷ: 
 
– Lộc bang chủ còn đồng tiền nào nữa không? 
Lộc Đại Kỷ nghe chàng nói càng mất thần đến độ xuất hạn mồ hôi. 
Y bất giác lùi lại một bộ :

– Lãnh Nhật Phong, ngươi là người hay là quỷ.

– Lộc bang chủ đang đối mặt với quỷ nơi nhân thế. 
Lộc Đại Kỷ biến sắc: 
– Ngươi… 
Y vừa nói vừa bất ngờ lạng bộ, nhanh không thể tưởng. Chỉ trong chớp mắt, trảo thủ sát nhân của họ Lộc đặt ngay vào yết hầu Thúy Thúy. 
Lộc Đại Kỷ nhếch mép, cay độc nói: 
– Lãnh Nhật Phong, ngươi có muốn Thúy Thúy chết bởi trảo công của Lộc mỗ không? 
Lộc Đại Kỷ cười khẩy, nói tiếp:

– Lộc mỗ chẳng thèm dấu ngươi làm gì. Thúy Thúy chính là người duy nhất trong Ngũ nương còn sót lại. Lâm Thanh Tử đã đến đây khiến cho bốn người trong Ngũ nương ra đi với Kha Bạc Kim, còn lại người duy nhất là Thúy Thúy. Cô ả cũng sẽ ra đi bởi sự xuất hiện của ngươi. 
Lộc Đại Kỷ cười mỉm: 
– Lãnh Nhật Phong, Lâm Thanh Tử đến Vọng Nguyệt lâu để tống tiễn những người đẹp của Kha đại hiệp về đoàn tụ dưới âm phủ, người cô ả xuống a tỳ, Kha Bạc Kim chẳng có thích thú gì đâu. Lắm khi gã còn hận các người mà không siêu thoát cũng nên. 
Thúy Thúy nhìn Lãnh Nhật Phong: 
– Lãnh công tử đừng nghĩ đến Thúy Thúy. Nếu có sống ở dương gian, Thúy Thúy cũng không sung sướng đâu, chẳng qua cũng chỉ là cánh hoa cho lũ người lòng dạ quỷ sứ này lợi dụng để kiếm ngân lượng mà thôi. 
Lộc Đại Kỷ nghiến răng: 
– Ngươi nói nữa, Lộc mỗ sẽ bứt từng sợi gân cổ của ngươi. 
Thúy Thúy liếc Lộc Đại Kỷ:

– Ngũ nương đã chết bốn, mình Thúy Thúy chẳng muốn sống làm gì. Lộc chủ nhân cứ ra tay. 
– Tiện nhân… 
Lãnh Nhật Phong lên tiếng cướp lời Lộc Đại Kỷ: 
– Lộc bang chủ có giết cô ta cũng chẳng thế nào cản tay tại hạ. Hãy thả Thúy Thúy ra đi. 
Lộc Đại Kỷ mỉm cười: 
 
– Lộc mỗ sẽ thả, nhưng Lãnh huynh hãy hứa với ta là không được đặt chân đến Vọng Nguyệt lâu nữa, và bao nhiêu ân oán giữa ta và Lãnh huynh xem như không có. 
Lộc Đại Kỷ hất mặt: 
– Lãnh huynh hứa đi. Lộc mỗ lúc nào cũng tin vào lời hứa của Lãnh huynh. 
Lãnh Nhật Phong chìa hai tay tới trước:

– Hai tay tại hạ sẽ không đòi nợ Lộc bang chủ nữa. 
Lộc Đại Kỷ ngửa mặt cười sằng sặc. Y nhìn Nhật Phong mở miệng nói: 
– Có thế chứ. 
Lộc Đại Kỷ vừa nói vừa ghìm mặt toan truyền thần lực vào thần thủ bóp nát yết hầu Thúy Thúy. Y´ tưởng đó vừa lướt qua thì Lộc Đại Kỷ rú lên: – A… 
Y buông Thúy Thúy, ôm mặt lảo đảo lùi về sau bốn bộ. Khi y buông tay xuống mới thấy trên mặt y là những đồng tiền ghim lỗ chỗ trông đến phát tởm. 
Lộc Đại Kỷ ngã ngửa ra sau, nhưng y vẫn gượng ngồi lên, chỉ tay vào Lãnh Nhật Phong: 
– Ngươi hứa không đòi nợ Lộc mỗ kia mà. 
Nhật Phong bước đến nhìn Lộc Đại Kỷ: 
– Hai tay tại hạ không đòi nợ Bang chủ nhưng chân tại hạ thì không hứa điều đó. 
Lộc Đại Kỷ sửng sốt nhìn chân Nhật Phong:

– Chân của ngươi… chân của ngươi có thể… có thể phát tác được… được Vô ảnh kim tiền. 
Lộc Đại Kỷ chỉ nói được bao nhiêu đó, hai mắt trừng trừng nhìn vào đôi chân Nhật Phong mà biến thành cái xác không hồn. Họ Lộc sao không sửng sốt khi nhận một cái chết quá ngỡ ngàng được, bởi y chét mà vẫn còn sự hoài nghi vào cái chết của mình. Một cái chết đến với y mà y chưa bao giờ tưởng tượng ra trên cõi nhân gian này có người thi triển được Vô ảnh kim tiền bằng chân. 
Từ khóe miệng của Lộc Đại Kỷ rịn máu. Y chết mà hồn vẫn còn ấm ức. 

o0o

Nhật Phong đứng nhìn tòa lầu Vọng Nguyệt đang biến thành ngọn lửa khổng lồ, tất cả chỉ trong chốc lát nữa thôi sẽ biến thành tro bụi. Vọng Nguyệt lâu của Dương Châu Thành với những nàng kỹ nữ chỉ trong khoảng khắc nữa thôi chỉ còn là dấu tích tro tàn. 
Thúy Thúy đứng bên Nhật Phong: 
– Lãnh công tử đốt tòa Vọng Nguyệt lâu rôi đi đâu? 
 
Nhật Phong quay sang nhìn nàng: 
– Đi tìm Lâm Thanh Tử. Còn cô nương chắc phải trở về quê. 
Thúy Thúy gật đầu:

– Thúy Thúy sẽ trở về Hà Nam.

– Cô nương hãy bảo trọng. 
Chàng nhìn Thúy Thúy bùi ngùi nói:

– Đời người như một giấc chiêm bao, nếu có thể được thì cô nương hãy dựng một bàn thờ cho Kha Bạc Kim và những người đã chết. 
– Thúy Thúy sẽ lập bàn thờ Kha đại ca và các vị tỷ tỷ. 
Lãnh Nhật Phong mỉm cười:

– Cuối cùng trên cõi nhân thế Kha Bạc Kim vẫn còn người thờ phụng. 
Chàng thở dài:

– Tại hạ kiếu từ. Còn cô nương mau sớm lên đường. 
Chàng nhìn lại tòa Vọng Nguyệt lâu, giờ nó đã biến thành ngọn lửa khổng lồ tỏa sức nóng hầm hập. Nhật Phong chép miệng nói: 
– Nơi đây Kha Bạc Kim đã đến và khi Kha Bạc Kim ra đi thì nó cũng phải theo chân người.