Trước Vòng Chung Kết

Chương 8: Trước Vòng Chung Kết
Dòng người từ khắp các ngả lũ lượt đổ về sân vận động Thống Nhất như thác lũ. Khán giả đủ mọi lứa tuổi, đủ mọi thành phần, từ ông già đến phụ nữ, con nít, từ nhà khoa học đến người đạp xích lô, đều gác bỏ công việc qua một bên để dành trọn vẹn thì giờ và trái tim cho môn thể thao được ưa chuộng nhất thế giới. 
Chiều nay, lúc ba giờ rưỡi sẽ diễn ra trận tranh tài giữa hai đội bóng mạnh nhất thành phố là Hải Quan và Cảng Sài Gòn. Vậy mà mới một giờ, nghĩa là còn hai tiếng rưỡi nữa trận đấu mới bắt đầu, dân ghiền bóng đá đã bịt chặt các lối đi quanh sân Thống Nhất. Mặc dù trận đấu được trực tiếp truyền hình, ít ai muốn ngồi nhà coi. Những khán giả thực thụ đều muốn đến sân vận động, dù phải chen lấn, xô đẩy nhau đến rách áo để lọt vô bên trong và sau đó, ngồi đội nắng đội mưa ròng rã hai, ba tiếng đồng hồ chờ hai đội bóng ra sân rồi sau đó nữa, ngồi thêm khoảng hai giờ giữa trời để coi trận đấu đến mãn cuộc. Tính sơ sơ, một khán giả trung thành phải bỏ ra khoảng năm tiếng đồng hồ để xem một trận đấu chín chục phút. Anh ta phải bỏ ra một tiếng rưỡi xếp hàng, hai tiếng kiếm chỗ ngồi và ngồi, vừa bàn tán với người bên cạnh về kết quả một số trận đấu trước đó, vừa chờ trận đấu bắt đầu và một tiếng rưỡi sau cùng mới đích thực là coi đá bóng. 

Vậy mà không một ai đánh đổi năm, sáu tiếng đồng hồ gian nan, khổ cực, mồ hôi mồ kê nhễ nhại trên cái đấu nóng ran đó để lấy một tiếng rưỡi nằm nhà vừa coi ti-vi vừa ngồi thoải mái trên ghế với chiếc gối lót sau đầu, có thể ăn, uống hoặc … ngủ bất cứ lúc nào. 

Chính vì các lẽ đó mà ngay từ mười hai giờ trưa, trước các cửa ra vào sân vận động đã chật ních những người nhanh chân nhất đứng xếp hàng. Sau một phút, những người mới đến nối đuôi vào thành một đoạn dài chừng mười mét. Và sau một tiếng đồng hồ, cái đuôi đã dài ra khoảng nửa cây số, ngoằn ngoèo, động đậy, lúc nhúc như một đàn kiến khổng lồ. 

Ở những mét cuối cùng của cái đuôi dài thậm thượt đó, lấp ló một khuôn mặt quen thuộc: thằng Tân. 

Nó đang cầm tay anh Sáu nó. Số là anh Sáu nó đi thanh niên xung phong đóng ở Nhị Xuân. Bữa nay chủ nhật, anh Sáu nó về phép, gặp trận đá bóng, anh nó liền dẫn nó đi coi. Thiệt là hên hết biết, chớ nếu ảnh không về là nó phải ở nhà coi ti-vi. 

Anh Sáu cũng mê đá bóng không kém gì nó. Hồi còn ở thành phố, ảnh tập đá bóng trong các lớp năng khiếu Tao Ðàn. Bây giờ thì ảnh là một trong những cầu thủ trụ cột của đội bóng đơn vị. 

Cũng như Tân, anh Sáu rất mê đội Cảng Sài Gòn. Ðó là đội “ruột” của ảnh. Chính vì vậy mà hai anh em rất tâm đầu ý hợp. Anh Sáu thì luôn luôn coi Tam Lang là hậu vệ xuất sắc nhứt thế giới. Tân thì không nhớ hình ảnh Tam Lang cho lắm vì lúc đó nó còn nhỏ, cho nên nó không đồng ý với anh Sáu. Theo nó, Thăng mới là hậu vệ số một. 

Nhưng sự bất đồng này không ảnh hưởng gì đến tình cảm của hai anh em vì Tam Lang và Thăng đều là hậu vệ của đội Cảng Sài Gòn. Rốt cuộc, hai anh em phải thỏa thuận với nhau là trên trái đất này có tới hai hậu vệ xuất sắc chớ không phải là một như họ tưởng. 

Hai anh em đứng sát vô bờ tường để nếu có bị xô đẩy cũng không thể bật ra ngoài hàng được. Anh Sáu một tay kẹp cây dù, tay kia chống vô tường giữ thế. Tân vừa bám tay anh Sáu vừa ôm khư khư cái áo mưa vô ngực. Hai anh em chuyển động theo hàng người, nhích tới từng bước một như rùa bò. Gọi là bước chớ thiệt ra nhiều khi Tân chưa kịp nhấc chân thì đã bị làn sóng người phía sau xô tới trước từ hồi nào rồi. 

Tân như bị trôi đi trong làn sóng ồ ạt đó, giữa muôn ngàn tiếng hò hét, bàn cãi, tranh luận về trận đấu, về đội hình hai đội, về các bàn thắng sẽ xảy ra, tóm lại là về những thứ mà chỉ có trời mới biết là sẽ như thế nào. Tân muốn ngộp thở giữa bầu không khí huyên náo, ngột ngạt hơi người và dày đặc khói thuốc đó. 

Mặc dù đã nhiều lần tới sân vận động, đã quá quen thuộc với cảnh ồn ào nơi sân bóng, nhưng cứ mỗi lần phải chui rúc dưới nách người lớn, xoay trở khó khăn để lọt vô sân vận động như hiện giờ, Tân cảm thấy bực bội, muốn chuồn quách ra ngoài. Nhưng đó là nói vậy thôi, chớ nghĩ tới trận đấu lát nữa đây, Tân như được tiếp thêm sức mạnh để vượt qua cửa ải khó khăn này. 

Càng tiến sát tới cửa ra vào, dòng người càng bớt hỗn độn hơn. 

Lúc này anh em Tân đã vào được phía bên trong song sắt, còn năm, sáu bước nữa là tới cửa. Ở chỗ này, hàng người mỏng đi vì bị chấn song chận lại. 

Thình lình, Tân nghe tiếng kêu: 

– Ê Tân, đi với ai vậy? 

Tân dòm ra. Nó thấy Hùng bụi đang đứng xớ rớ bên ngoài chấn song, liền hỏi: 

– Mày làm gì đó? Tao đi với anh Sáu tao. 

Hùng bụi nháy mắt: 

– Mày kêu ảnh dắt tao vô với. Tao không có vé. 

Tân giựt tay anh Sáu, chỉ Hùng bụi: 

– Anh dắt thằng bạn em vô được không? 

Thấy anh Sáu gật đầu, Tân liền ra hiệu cho Hùng bụi, thằng này lập tức luồn người qua chấn song, nhanh như một con sóc. 

Trên khán đài có mái che, khán giả còn thưa thớt, nhưng ở các khán đài B, C và D đã đông nghịt người. Những chiếc dù đủ màu và các loại mũ nón chen chúc nhau trông sặc sỡ đến hoa mắt. 

Anh Sáu dẫn Tân và Hùng bụi len lỏi giữa đám đông, leo lên bậc ngồi trên cùng của khán đài C, gần phía khán đài B. Anh Sáu bao giờ cũng ngồi ở bậc cao nhứt. Anh nói ngồi trên cao mình quan sát trận đấu toàn diện hơn, thấy rõ được chiến thuật của hai bên. Tân cũng thích vậy. Chỉ có Hùng bụi là khoái ngồi bậc dưới cùng. Nó kêu ngồi gần thấy rõ mặt từng cầu thủ, khoái hơn. Nhưng hôm nay, ý kiến một mình nó không thắng được hai người nên nó đành phải trèo lên cao theo anh thằng Tân. 

Lúc này, kim đồng hồ chỉ hai giờ. Còn lâu trận đấu mới bắt đầu. Ba anh em hết ngồi nói chuyện tầm phào lại quay sang lắng nghe những người ngồi cạnh bàn cãi về trận đấu. 

Bên tay trái của anh Sáu, một ông già nhỏ thó đang ngồi rụt mình dưới mái dù đen to tướng. Nhìn mái tóc bạc phơ và những nếp nhăn trên mặt ông ta, Tân đoán ổng ít nhứt cũng bảy chục tuổi. Nó không hiểu nổi bằng cách nào mà một ông già ốm yếu như vậy lại lọt qua được cánh cửa gần như bị bịt chặt bởi những thân hình vạm vỡ của đám khán giả thanh niên. Nhưng bất chấp thắc mắc của nó, ông già ghiền bóng đá kia đã lọt qua cửa sân vận động, tiến lên khán đài và đang ngồi sừng sững trước mặt nó. Qua những lời ổng phát biểu đầy vẻ say sưa, thì rõ ràng đây là một cổ động viên tích cực của đội Hải Quan. 

Sau khi bốc “gà nhà” lên tận mây xanh, so sánh thủ môn Vũ Nhật Thành với Ða-xa-ép của Liên Xô, sắp trung vệ Hằng ngang với Pat-xa-re-la cuả Ác-hen-tin-na, còn Minh nhí thì có phần lấn lướt hơn Ê-đe của Bra-xin, ông ta chợt nhận ra nói trổng một mình giữa trời không khoái, dù là nói oang oang. Ông ta liền quay sang anh Sáu, tìm người ủng hộ mình: 

– Cậu thấy tôi nói có đúng không? Minh nhí mà lừa bóng thì hậu vê Thuận của Cảng Sài Gòn chỉ có nước chào thua. 

Anh Sáu tất nhiên không đồng tình với nhận xét quá thiên lệch của ông già, nhưng vì không muốn tranh cãi lôi thôi, anh ậm ừ: 

– Cũng có thể. 

– Sao lại cũng có thể? – Ông già trợn mắt, giận dữ – Ðương nhiên là vậy chớ có thể gì nữa! 

Bất ngờ trước phản ứng dữ dội của cổ động viên cuồng nhiệt này, anh Sáu đâm ra lúng túng: 

– Ừ, thì đương nhiên… 

Thấy đối phương nhượng bộ, ông già lập tức vui vẻ trở lại và cười sung sướng: 

– Có vậy chớ! Cậu đúng là một người sành bóng đá. 

Thấy anh Sáu nói chuyện cho qua, không chịu bênh vực đội Cảng, Tân tức lắm. Không kìm được, nó thốt lên bằng giọng gây sự rõ ràng: 

– Hậu vệ Thăng mà kèm thì mười Minh nhí cũng không làm gì được. 

– Hả? 

Ông già giật thót người như ngồi trên đống lửa. Gương mặt tươi rói liền sa sầm y như bầu trời đột ngột phủ mây đen. Ông nhìn thằng Tân bằng cặp mắt muốn ăn tươi nuốt sống nó: 

– Mày nói cái gì thằng nhỏ? Mày có biết coi đá bóng không? 

– Ông làm như mình ông biết coi đá bóng không bằng! – Tân làu bàu trong miệng. Rõ ràng nó không thích thái độ trịch thượng của ông già. 

Ông già mới “hứ” một tiếng chưa kịp “quật” cho thằng nhỏ đáng ghét kia một trận thì anh Sáu đã can thiệp: 

– Thôi bác chấp thằng nhỏ làm gì. Còn chuyện mạnh yếu lát nữa hai đội ra sân là biết liền, có gì phải tranh cãi lôi thôi. 

Thấy anh Sáu nói có tình có lý, ông già đành rút lui một cách hậm hực. Ðể xả cơn tức, ông già quay sang nói với anh thanh niên ngồi bên trái: 

– Thiệt, từ hồi nó chưa đẻ tôi đã ngồi mòn quần trên cái sân này rồi, vậy mà bây giờ nó bày đặt tài khôn, đội Cảng bằng sao được cái ngón út của Hải Quan! 

– Hả, Bác nói sao? – Anh thanh niên thiếu đều nhảy dựng lên, hóa ra anh ta là một ủng hộ viên của đội Cảng – Ðội Cảng Sài Gòn mà không bằng ngón chân út của đội Hải Quan? Ðội Cảng đá hay hơn Hải Quan gấp ngàn lần ấy chớ! 

– Ôi chao, cái cậu này điên rồi… 

Ông già chán nản lắc đầu, không buồn cãi nữa. Ông hạ cái dù thấp xuống sát đỉnh đầu, ngồi thu lu mệt mỏi trong cái bóng mát dễ chịu đó và nhìn mọi người bằng ánh mắt ngờ vực pha lẫn phiền muộn. 

– Báo mới đây! Báo mới đây! Thể dục Thể thao số mới nhất đây! Có bài phỏng vấn huấn luyện viên hai đội Cảng và Hải Quan đây! Mua vô, mua vô! Năm đồng một tờ đây! 

Một thằng nhỏ len lỏi giữa các bậc ngồi, tay cầm chồng báo huơ qua huơ lại truớc mặt khán giả, hô lớn. 

– Ê, Minh Mông Cổ! 

Tân và Hùng bụi cùng kêu lên một lượt. 

Minh Mông Cổ cười toe: 

– Tụi mày giữ chỗ, lát nữa tao trở lại nha. 

Anh Sáu móc túi: 

– Lấy cho anh một tờ, em! 

Tân nheo mắt, giới thiệu: 

– Anh tao đó! 

Minh Mông Cổ chào anh Sáu. Nó đưa cho anh một tờ báo rồi tiếp tục chen trong dòng người: 

– Báo mới đây! Năm đồng một tờ đây! Có bài phỏng vấn… 

Tiếng rao của nó thoáng chốc mất hút giữa những âm thanh ồn ào của đám đông. 

Hai anh em thằng Tân châu đầu vô tờ báo. Ở chung quanh, hầu như người nào cũng có một tờ báo trên tay. Trong thời gian chờ đợi dài dằng dặc này, báo chí – nhất là báo thể thao – là một món ăn không thể thiếu đối với khán giả. Nó giúp mọi người giết thời giờ, quên đi nỗi sốt ruột đồng thời nó cung cấp những tư liệu hấp dẫn liên quan đến trận đấu sắp xảy ra cũng như tất cả những gì dính dáng đến thể thao, và nhất là bóng đá. Ðó là chưa kể đến những lợi ích thiết thực khác: trong tay người này nó trở thành cái quạt, trên đầu người kia thì nó là cái nón… 

Mọi người vừa đọc báo vừa bật lên những lời xuýt xoa, bình phẩm. 

– Chết cha rồi, trận này hậu vệ Phúc không đá! Kiểu này thì hàng phòng ngự đội Cảng yếu rồi! – Một giọng đau khổ kêu lên. 

– Trời ơi, tập dợt gì mà tới chấn thương lận nè! Trời hại thiệt! – Một giọng khác tiếp theo, cũng thiểu não không kém. 

– Sao trận này Hải Quan để Ðức đá chổ của Thành, kỳ vậy nè? 

– Nghe nói trung phong Thành bận tập huấn gì đó mà. 

– Trời ơi, kiểu này thì ai làm bàn! 

Anh em thằng Tân cũng đang say sưa theo dõi những tin tức của đội Cảng Sài Gòn, quên hết mọi chuyện chung quanh. 

Chỉ có Hùng bụi là thờ ơ với mọi sinh hoạt báo chí. Trong lúc mọi người đang thi nhau chúi mũi vô những dòng chữ in thì nó ngồi ngắm những khán giả đi trể đang hối hả tìm chỗ ngồi, tò mò tìm coi có đứa bạn nào quen trong đó không. 

Nhìn người ta chán, nó nhìn xuống sân cỏ, ao ước một ngày nào sẽ được bay nhảy trên đó và thi thố những cú sút tuyệt vời trước mấy mươi ngàn khán giả. Rồi giấc mơ dẫn nó đi xa hơn. Nó hình dung ra nó đứng trong đội hình đội tuyển quốc gia và đang chơi trên một sân cỏ quốc tế xa lạ trong kỳ tranh giải vô địch thế giới năm 1990, giữa sự hoan hô cuồng nhiệt của khán giả ngoại quốc. Thiên đường mơ ước vốn là nơi quanh năm để ngỏ, vào cửa tự do, không tốn tiền, nên Hùng bụi mặc sức phóng trí tưởng tượng bay xa thật xa. Nó sắp sửa nghĩ tới giải tranh cúp bóng đá liên hành tinh thì thằng Tân đột ngột phá bĩnh: 

– Mày đọc không? Có cả đội hình hai đội đây nè! 

Tân chìa tờ báo qua nhưng Hùng bụi vội vã đẩy trở lại: 

– Tao không coi đâu! Ðọc báo mỏi mắt thấy mồ! 

Còn mười lăm phút nữa là đúng ba giờ rưỡi. Trọng tài dẫn hai đội Hải Quan và Cảng Sài Gòn ra chào khán giả và khởi động trước khi vào trận. Minh Mông Cổ đã bán hết chồng báo và trở lại ngồi cạnh Hùng bụi, tán dóc. 

Ba giờ kém mười. 

Rồi ba giờ kém năm. Kim đồng hồ trên khán đài D lặng lẽ nhích từng bước. Hai đội đã dàn xong đội hình. Trọng tài chính và hai giám biên đã ở vào vị trí cần thiết. 

Ba giờ kém một phút. Rồi nửa phút. Một giây. Rồi nửa giây. 

– Te, te, t… e… e… 

Còi trọng tài ré lên. 

Ðức đá cho Liêm, Liêm chuyền về cho Thanh Dũng, Thanh Dũng tạt bóng lên góc mặt. Minh nhí nhận được bóng, dẫn lên. Ðội Hải Quan triển khai đợt tấn công đầu tiên. 

Lúc này, trên các mặt khán đài, không một người hé miệng. Khối âm thanh huyên náo khi nãy như đột ngột rơi xuống một vực sâu bí mật. Những đứa trẻ bán thuốc lá, cóc ổi, trà đá, đậu phụng, cà rem cây mới vừa rồi còn là trung tâm thu hút đông đảo khán giả thì bây giờ lại bị chính các khách hàng của mình xua đuổi thẳng cánh nếu tụi nó dại dột lượn qua lượn lại trên các bậc cấp che mắt mọi người. 

Nhưng sự im lặng ở sân vận động cũng giống như sự im lặng của núi lửa. Nó sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. 

Tân đang ở trong tình trạng căng thẳng tột độ. Dưới sân, đội Hải Quan đang chiếm ưu thế và áp đảo đối phương liên tục. 

Lại một đợt tấn công mới do trung vệ Hằng khởi xướng từ giữa sân. Qua hai, ba đường chuyền, bóng đến chân Minh nhí. Minh nhí lừa bóng tới sát đường biên cuối sân, bấm bổng vô giửa. Tình thế mười phần nguy hiểm. Trung phong Ðức nhảy đánh đầu. Hụt. Bóng đến chân tiền đạo Liêm. Không chần chờ, Liêm co giò quất thẳng cẳng vô trái bóng. Một cú sút cách khung thành bảy mét, Lép I-a-sin cũng đừng hòng đỡ nổi. Thủ môn Hoàng của đội Cảng nếu có tung người lên cũng chỉ để các phóng viên chụp hình mà thôi. Tân nghe tim mình thót lại. Nó nhắm mắt để khỏi chứng kiến cảnh tượng đau lòng đứt ruột đó. 

Nhưng bàn thắng không thành. Hình như mũi giày bị vướng cỏ nên cú sút của Liêm trở thành quá nhẹ. Trái bóng lăn từ từ vô tay thủ môn. Khán giả ồn lên như cái chợ. Những tiếng thở phào xen lẫn những tiếng la giận dữ. 

Ông già che dù đen ôm mặt: 

– Trời ơi, Liêm ơi là Liêm! 

Anh Sáu liếc nhìn ông ta với vẻ thông cảm. Dù sao ông già vẫn còn biết tôn trọng những cầu thủ của mình. Có những khán giả khác, vì tức tối mà đâm ra xỉ vả, nguyền rủa “gà nhà” của mình bằng đủ mọi lời lẽ nặng nề nhất. 

Trận đấu vẫn tiếp tục. Phát, tiền đạo cánh phải của Cảng Sài Gòn đem bóng xuống. Sau cơn sóng gió, các cầu thủ đội Cảng ổn định đội hình, bắt đầu phản công. Phát và Hồ Thủy bật tường với nhau thật nhuyễn. Hàng phòng ngự Hải Quan lúng túng thấy rõ. Qua khe hở giữa cặp trung vệ đối phương, Hồ Thủy mở một đường bóng thật vừa tầm cho trung phong Thòn ngay vạch mười sáu mét năm mươi. 

– Vô! Vô! 

Trên khán đài, các cổ động viên của đội Cảng vỗ tay hò hét. 

Nhưng trong khi Thòn chần chờ chưa kịp sút thì một hậu vệ Hải Quan đã xoạc cẳng phá bóng. Thòn té sấp xuống sân. 

Các khán đài ồn lên dữ dội. Các cổ động viên đội Cảng đỏ mặt tía tai: 

– Ðá như ăn cướp! 

Có người rống đến bể họng: 

– Ðồ du côn! 

Có người còn quá khích hơn: 

– Giết nó! Ðuổi cổ nó ra sân! 

Trọng tài, vì không thổi phạt, cũnng nhận được đủ thứ lời lẽ: 

– Ðổi trọng tài đi! Ðồ đui! 

Kẻ thì lên án khá nặng: 

– Trọng tài “dỏm”! Ra sân đi! 

Kẻ thì xoáy vô đạo đức: 

– Trọng tài bán độ! 

Không khí phấn khích, căng thẳng ghê gớn. Ông già dù đen cố ngồi thu mình cho nhỏ lại, sợ người khác nhớ ra mình là cổ động viên của đội Hải Quan. 

Từng làm trọng tài nên Tân rất thông cảm với tình cảnh người hiệp sĩ áo đen trên sân cỏ. Trong bụng, nó cũng thầm trách những khán giả lên án trọng tài quá đáng. Nhưng còn đối với hậu vệ Hải Quan thì nó dứt khoát không bỏ qua. Ai đời lại đi đá vô chân người ta. Nó ngoạc miệng: 

– Ðuổi ra sân đi, đồ chơi xấu! 

Nó đang tính hét thêm một câu khác thì anh Sáu đã quay lại: 

– Này, em đừng có hét om sòm lên như vậy! 

Tân vùng vằng: 

– Ai biểu chơi xấu chi! 

– Chắc gì hậu vệ Hải Quan chơi xấu! Nếu thực là chơi xấu thì trọng tài đã thổi phạt rồi. 

– Trọng tài thiên vị! 

Anh Sáu nhăn mặt: 

– Ðừng có nói ẩu như vậy chớ. Chưa chắc mình đã thấy rõ hơn trọng tài. Với lại đá bóng va chạm là chuyện thường. Nhiều khi để ngăng chặn một đường bóng nguy hiểm, hậu vệ bắt buộc phải phạm lỗi. Vấn đề là sau đó anh ta phải sẵn sàng chấp nhận hình phạt của trọng tài mà không cãi chầy cãi cối. 

Tân không đồng ý: 

– Nói như anh thì cầu thủ được phạm lỗi dài dài hả? 

Anh Sáu cười: 

– Làm gì có chuyện đó! Phạm lỗi lần thứ nhất thì bị phạt hoặc bị cảnh cáo, lần thứ hai thì thẻ vàng, lần thứ ba thì thẻ đỏ, ra sân luôn, làm sao phạm lỗi dài dài được. Nhưng em phải phân biệt một điều là vô tình phạm lỗi khác với cố tình đá xấu. Một cầu thủ thô bạo rất dễ nhận ra bởi những cú đốn giò, níu áo hay giựt chỏ của họ. Em đá bóng hoài em dư biết chuyện đó chớ. 

Tân nhe răng cười vì nó thấy anh Sáu nói có lý. Nhưng đâu phải khán giả nào cũng hiểu ra như vậy. Thiếu gì người ngồi hậm hực suốt nãy giờ. 

Ðúng như anh Sáu nói, sự thô bạo xảy ra trên sân rất hiếm. Thỉnh thoảng có những va chạm ở những khu vực đông cầu thủ và thường là trước khung thành mỗi bên, tuy nhiên không ác liệt đến mức phải có một bên nào đó lãnh phạt đền. 

Lúc này, đội Cảng đã đưa tiền vệ Thà vào thay Thương, khu trung tuyến dường như trở nên vững chắc hơn và đội Cảng bắt đầu lấy lại ưu thế trên sân, tổ chức được nhiều đợt tấn công sắc bén. Ðội Hải Quan liên tục bị phạt góc. Tới quả phạt góc thứ tư, trung phong Thòn đón được bóng, đánh đầu cực mạnh. Thủ môn Vũ Nhật Thành chỉ kịp đẩy bóng bằng mười đầu ngón taỵ Bị đổi hướng đi, thay vì bay vô lưới, trái bóng bắn về phía trái và chạm góc cao khung thành, nẩy trở ra. Bị bất ngờ, hàng phòng ngự Hải Quan đứng như chôn chân tại chỗ. Hồ Thủy lướt tới dùng ngực đở bóng và sút ngay khi bóng chưa chạm đất. Lưới tung lên trước con mắt bàng hoàng của thủ môn. 

Sân vận động như muốn nổ tung trước bàn thắng chớp nhoáng đó. Tiếng la, tiếng hét, tiếng huýt và tiếng vỗ tay nổi lên như sấm. Những khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc, cười toe toét, khoe gần đủ ba mươi hai cái răng. Chìm ngập trong không khí hoan hỉ đó là những khuôn mặt ủ ê. Ông già dù đen cụp dù kẹp vô nách như sắp sửa ra về, không thèm coi tiếp. 

Tân hể hả nhứt hạng. Nó nhảy cẫng lên như muốn bay tới ngọn cây trên đầu, hoa chân múa tay loạn xạ. Trong khi “bay”, nó đạp trúng lưng một khán giả ngồi trước khiến ông này quay lại tính gây sự. Anh Sáu phải vội vàng xin lỗi và níu nó ngồi xuống. 

Hùng bụi giơ ngón tay cái lên: 

– Số dách! 

Hùng bụi là cổ động viên của đội Sở Công Nghiệp nên chỉ chia sẻ niềm vui với bạn mình một cách chừng mực để tỏ lòng trung thành với đội của mình. 

Anh Sáu cũng vui như Tết. Tất nhiên anh không biểu lộ niềm vui của mình bằng cách đập cánh bay lên trời và đá vô lưng người ta như thằng Tân. Anh ngồi yên vỗ tay như những người lịch sự khác, Chỉ cho phép mình quá trớn bằng cách vỗ mạnh tay hơn bình thường cho đến khi hai bàn tay đã rát bỏng không thể đập vào nhau được nữa mới thôi. 

Sau bàn thắng của đội Cảng, trận đấu đã tiếp tục đến mười lăm phút rồi mà sự ồn ào trên khán đài vẫn chưa tắt hẳn. 

Dưới sân, trận đấu đang ở thế giằng co. Ðội Hải Quan đang dốc sức quyết san bằng tỉ số. Còn đội Cảng thì dứt khoát không để đối phương thực hiện ý đồ. Khu trung tuyến bị tranh chấp quyết liệt. Nhưng hình như các hậu vệ đội Cảng phải làm việc nhiều hơn các hậu vệ Hải Quan. Liêm và Minh nhí thường xuyên đổi chổ cho nhau, khuấy động hàng phòng ngự đối phương. Trong vòng mười lăm phút, đội Cảng không thể nào ổn định lại đội hình đã bị rối loạn. Các tiền vệ đều rút hết về án ngữ trước khung thành nhà nhưng tình hình không có vẻ gì tốt hơn. Bóng liên tục đến chân các cầu thủ Hải Quan. Cỏ xanh trong vùng cấm địa đội Cảng bị dày xéo bởi hàng chục đôi giày của cả hai phe. Sự tấn công dồn dập của đội Hải Quan hầu như không thể nào ngăn chận nổi. 

Tất cả khán giả theo dõi đều nín thở khi Liêm đột phá qua Hải và Thăng rồi đột ngột dứt mạnh. Thủ môn Lưu Kim Hoàng nghiến răng đấm bóng văng trở lại. Bóng tới ngay chân Ðức. Ðức sút không cần chỉnh bóng. Bóng lại trúng chân hậu vê Thăng, bật ra. Minh nhí ngã người sút vô-lê cực mạnh. Lưu Kim Hoàng bó tay, nhìn bóng bay qua người. Các cổ động viên đội Hải Quan chưa kịp vỗ tay thì bóng chạm xà ngang dội lại. Hậu vệ Cảng Sài Gòn rối mòng mòng, không biết phải kèm chân sút nào của đối phương. Nguy cơ thường trực đe dọa khung thành. Cầu thủ Hải Quan lại được bóng, Hồ Thanh Dũng dứt sấm sét. Bóng lại trúng cột dọc. 

Khán giả hồi hộp muốn đứng tim y như đang coi phim tình báo. Ông già dù đen đấm tay vô ngực: 

– Làm như khung thành này bị ếm bùa hay sao ấy! 

Còn Tân thì đang trải qua một cơn đau tim. Nó thót bụng lại rồi thở ra rồi thót bụng lại, lo lắng cho đội nhà như chính tính mạng mình bị đe dọa. Anh Sáu cũng căng thẳng ghê lắm, nhưng anh không biểu lộ ra ngoài như Tân. 

Nhưng nỗi bồn chồn hốt hoảng của Tân cũng như sự trầm tĩnh của anh Sáu không giúp ích được gì cho đội Cảng đang bối rối trong cơn hiểm nghèo. 

Như những người đi săn quyết không chịu về tay không, các cầu thủ Hải Quan vẫn kiên trì áp đảo. Thắng lợi trong tầm tay thường kích thích con người cố gắng vượt mức và thường được đền đáp xứng đáng. 

Tới cú sút thứ năm của đối phương thì thủ môn Lưu Kim Hoàng đành bất lực. Trái bóng bay sát cột dọc như tên bắn, không cách gì với tới. 

Dưới sân, các cầu thủ Hải Quan ôm nhau. 

Trên khán đài, thằng Tân ôm mặt. 

Sự huyên náo bùng nổ và lan truyền trong đám đông không thua gì lúc nãy. Nhưng trên các gương mặt, niềm vui và nỗi buồn đã đỗi chỗ cho nhau. Như một đứa trẻ, ông già dù đen bay vút lên khỏi chổ ngồi, còn bay cao hơn thằng Tân khi nãy. Ông vẫy dù như thể chim đập cánh, hăng hái đến nỗi rớt một chiếc dép xuống “trần gian”. Và như thể để hòa vào hạnh phúc tươi tắn của chủ, chiếc dép vui vẻ đập “bốp” một cái lên đầu cô gái ngồi dưới thấp. Cô gái giật bắn người, tưởng trời sập, cục cà rem văng ra khỏi miệng, hớn hở chui tọt vào cổ áo của một anh chàng ngồi dưới nữa khiến anh này tưởng mình lên cơn sốt rét đột ngột. May mắn cho ông già dù đen, thứ nhất là nhờ ổng… già, thứ hai là hai nạn nhân xấu số kia đều là cổ động viên của đội Hải Quan, do đó họ thông cảm với niềm vui quá đáng của ổng chớ nếu không thì lôi thôi to. 

Còn các cổ động viên của đội Cảng thì ngược lại, mặt mày buồn thiu. Dù vậy, trong số họ vẫn có người vỗ tay trước bàn thắng của đối phương. Như anh Sáu chẳng hạn. Cùng với ông già dù đen, anh vỗ tay rất lâu. Nhác thấy thằng Tân bất động, vẻ mặt rầu rĩ pha lẫn hậm hực, anh nheo mắt hỏi: 

– Sao em không vỗ tay? Bàn thắng vừa rồi không đẹp hả? 

Tân đáp, nó không nhìn anh Sáu: 

– Em chỉ vỗ tay cho đội Cảng. 

Anh Sáu nhận xét: 

– Như vậy là thiếu tinh thần thể thao. 

Tân vẫn khăng khăng: 

– Mình ủng hộ đội nào thì mình vỗ tay cho đội đó chớ! 

– Nhưng ủng hộ đội này đâu phải là lạnh nhạt, thờ ơ với tài nghệ của đội kia. 

– Nhưng em không thích vỗ tay khi Hải Quan đá lọt lưới Cảng. 

– Vậy là sai! Trước hết, người ta tới sân vận động để coi đá bóng, để thưởng thức nghệ thuật điều khiển trái bóng của cầu thủ. Trước những pha dàn xếp ngoạn mục, những cú đi bóng lắt léo, những cú sút tuyệt kỹ không cần biết của phe nào, người xem chân chính đều cảm thấy rung động và vỗ tay tán thưởng. Bởi vì bóng đá là môn thể thao phục vụ con người, em hiểu không? 

Tân nửa hiểu nửa không. Một mặt nó công nhận anh Sáu nói có lý, mặt khác nó cảm thấy rất vô lý khi phải vỗ tay mừng đội Hải Quan đá vô gôn đội Cảng. Nó quay sang Hùng bụi: 

– Nè mày, khi đội Sở Công Nghiệp của mày bị đội nào đó “để” 1-0, mày có vỗ tay không? 

Hùng bụi giơ cùi chỏ ra: 

– Vỗ cái này này! Ở đó mà vỗ tay! 

– Còn mày thì sao? – Tân hỏi Minh Mông Cổ – Mày ủng hộ đội nào? 

– Tao không ủng hộ đội nào hết. Tao cưng các đội thành phố ngang nhau. Khi nào đội thành phố đá với các đội ở tỉnh khác thì tao ủng hộ đội thành phố, còn thành phố đụng thành phố thi đội nào thắng cũng đuợc. 

Minh Mông Cổ trả lời nghe chán phèo. Tân lại ngó xuống sân. Nó cảm thấy ý kiến của Hùng bụi gần gũi với nó hơn ý kiến của anh Sáu, dù là anh Sáu nói có vẻ hợp lý hơn. 

Dưới sân, hai đội vẫn thay phiên nhau tấn công. Trận đấu đã trở về trạng thái cân bằng. Dần dần, đội Hải Quan tỏ ra núng thế hơn, nhất là từ khi Tần bị chấn thương phải ra sân. Ðội Cảng gần như dồn hết đội hình lên phần sân dối phương. Phan Hữu Phát của đội Cảng tỏ ra xuất sắc ở cánh mặt, liên tục tạo nên những pha sóng gió trong vùng cấm địa Hải Quan. Cặp chân cuả Hồ Thủy và cái đầu của trung phong Thòn thường xuyên uy hiếp khung thành đối phương. Nhưng thủ môn Vũ Nhật Thành trong một chiều sung sức đã cản phá có hiệu quả những cú kết thúc hiểm hóc của đội Cảng, tỏ ra là một tấm lá chắn vững chắc. 

Trong tình hình thế trận chỉ diễn ra trên nửa sân đó, thình lình hậu vệ Toản của đội Hải Quan cướp được bóng và chuyền dài lên phía trước. Bóng rớt sau lưng hàng phòng ngự đội Cảng, lúc này đang dàn hàng ngang ở vạch vôi giữa sân. Tiền đạo Liêm băng lên như một cơn trốt xoáy, bứt qua khỏi các hậu vệ Cảng Sài Gòn, đuổi theo bóng. Sau một thoáng bất ngờ trước đòn phản công chớp nhoáng của đối phương, các hậu vệ đội Cảng choàng tỉnh co giò đuổi theo Liêm. 

Các cổ động viên đội Cảng muốn rớt tim ra ngoài khi chứng kiến cảnh rượt bắt vô vọng của hậu vệ đội nhà. Liêm chạy như tên bắn, bỏ đối thủ sau lưng khoảng ba, bốn thước, đang cắm đầu cắm cổ dẫn bóng thẳng vô gôn Lưu Kim Hoàng như ngựa phi về đích. Lưu Kim Hoàng có vẻ lúng túng, nửa muốn đứng trong gôn, nửa muốn chạy ra truy cản đối phương. Và khi anh ta quyết định rời khung thành thì bóng đã lọt vô góc cao bên trái, kéo theo những tràng vỗ tay như sấm dậy trên các khán đài. 

Ông già dù đen một lần nữa bay lên. Nhưng lần này, trước khi bay, ông cẩn thận tuột dép cầm nơi tay. 

Tiếp thu ý kiến của anh Sáu, Tân vỗ tay đàng hoàng. Nhưng tay nó vỗ mà mắt nó buồn rầu nhìn đám mũ, nón tung lên khắp bốn mặt khán đài như bươm bướm. Rồi nó nhìn lên bảng số. Tỉ số 2-1 như đóng đinh vô ngực nó. Chợt nó la lên: 

– Ðồ ăn hại! Có mấy con số mà cũng không biết đường treo! 

Tân la chói lói làm Hùng bụi giựt mình, quay lại: 

– Gì vậy mày? 

Tân chỉ tay lên bảng số bên khán đài D, càu nhàu: 

– Mày coi tụi nó gắn số kìa! 

Ý thằng Tân muốn nói đến mấy đứa nhỏ chuyên lo việc thay số trên hai bảng ghi điểm. Hùng bụi nhìn theo tay chỉ của bạn, ngơ ngác hỏi: 

– Có gì đâu? 

– Tỉ số gắn lộn mèo vậy mà mày kêu không có gì! – Tân gắt. 

Hùng bụi lại nheo mắt dòm lên bảng số: 

– Thì 2-1 là đúng rồi chớ gì nữa! 

– Mày không chịu để ý gì hết trơn! Hải Quan thắng Cảng 2-1 mà trên kia lại ghi Cảng thắng Hải Quan 2-1, vậy mà không có gì hả? 

Hùng bụi gật gù: 

– À đúng rồi! Vậy mà tao không nhìn ra! 

Nói xong, Hùng bụi vội vã nhìn xuống sân. Nó sợ thằng Tân cao hứng chỉ một hàng chữ khác. 

Nhưng Tân cũng mắc nhìn xuống sân. Nó theo dõi trận đấu và chờ đội Cảng gỡ hòa. 

Ðội Cảng không gỡ hòa nổi. Tỉ số cách biệt mong manh đó vẫn giữ nguyên đến hết trận mặc dù trong hiệp hai, đội Cảng có đến ba cơ hội ghi bàn. Hồ Thủy, Thà, rồi Thòn thay nhau sút chệch cột dọc và thử độ cứng của xà ngang. 

Tiếng còi chấm dứt trận đấu vừa vang lên, khán giả lục tục đứng dậy, ồn ào chen chúc nhau ra cửa. Hùng bụi và Minh Mông Cổ cũng chen theo dòng người. Anh Sáu và Tân ngồi yên tại chỗ. Khi dòng người đã thưa thớt, hai anh em mới đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi sân vận động, không ai nói với nhau một câu nào. 

Tối đó, anh Sáu ăn ít hơn lệ thường. 

Nuốt qua loa hai chén cơm, anh buông đũa và cầm ly nước ra ngồi một mình trước hiên.

Lát sau, Tân chạy ra ngồi cạnh anh Sáu. Nó quan sát anh một hồi rồi rụt rè hỏi: 

– Bộ anh buồn hả? 

– Ừ. 

– Tại đội Cảng thua hả? 

– Ừ. 

– Vậy mà hồi chiều lúc đội Cảng thua, anh lại vỗ tay? 

– Ðâu phải anh vỗ tay vì đội Cảng thua mà là vì bàn thắng đẹp của đội Hải Quan. 

Tân im lặng. Nó nghĩ ngợi một lúc rồi đột nhiên tuyên bố: 

– Anh không vô tư. 

– Cái gì? – Anh Sáu sửng sốt. 

– Nếu anh vô tư thì ai thắng ai thua cũng được, mắc gì anh buồn! 

Anh Sáu bật cười: 

– Ðâu phải vậy! Vô tư hay không là thái độ thưởng thức trên sân, tức là không thiên vị đội nhà mà phải tán thưởng những pha hay, những bàn thắng đẹp của cả hai đội. Còn tình cảm thì làm sao vô tư được. Mỗi người đều có đội mà mình yêu thích chớ. Hồi chiều anh rất mong đội Cảng thắng. Và khi đội Cảng thua làm sao anh vui nổi. 

Anh Sáu nhìn thẳng vô mặt Tân: 

– Em cũng vậy chớ gì? 

Tân gật đầu, thừa nhận: 

– Em cũng buồn. 

– Ðó thấy chưa! – Anh sáu nói tiếp – Mà ai lại chẳng vậy. Chớ nếu đi coi đá bóng mà ai thắng ai thua cũng được, không hồi hộp lo âu, không vui mừng, buồn bã thì đâu có gì mà khoái. Bóng đá sở dĩ hấp dẫn một phần ở chỗ nó gắn liền tình cảm của mình với một đội bóng nào đó. Nhưng điều này không có nghĩa là mình chỉ cổ vũ đội của mình một cách thiên vị mà tỏ ra bất công với thành tích của những đội khác. Như em hồi chiều… 

Tân không để cho anh Sáu nói hết. Nó đấm tay thùm thụpl vô lưng anh, vùng vằng: 

– Bàn thắng thứ hai của đội Hải Quan em có vỗ tay mà. 

Anh Sáu cười hì hì: 

– Thì anh có nói xấu em đâu! Anh tính nói như em hồi chiều là một khán giả vô tư đó chớ!