uyển 1 – Chương 7

Hình phạt này đúng là hạnh hạ người, mặt Hữu Hi xưng phù giống như đầu heo, chân cũng đau đớn không cách nào đứng dậy.

Nàng lần đầu tiên biết được, ngoại trừ kế phụ, có kẻ so với kế phụ còn ác độc hơn, người ở hiện đại đã bạo lực như vậy, huống chi là một vương gia muốn làm cái gì cũng được, trừ hoàng đế ra không ai có thể trừng phạt hắn.

Khối thân thể vốn là tái thể của nàng, nàng đành phải tiếp nhận sự thật này

Thân thể không phải của mình, nhưng suy nghĩ lại là của nàng, nàng chính là nàng, chỉ yêu một mình Nhất Thần ca

Quyền lực của hoàng đế là chí cao vô thượng, quyền lực của vương gia dưới một người trên vạn người, tất cả mọi người trong phủ đều khúm núm. Hữu Hi nhớ tới những vở kịch cổ trên tivi, quả thật trên tivi diễn một điểm cũng không giả.

Hữu Hi có thể cảm nhận càng lúc càng sâu về vấn đề đó, không phải bất cứ cái gì mà miệng cũng có thể nói, muốn sống thì phải tuân theo nguyên tắc trò chơi, muốn sống thì phải nhẫn nại.

Nàng muốn sống!!

Nàng muốn nhìn thấy Nhất Thần ca!!

Nàng muốn báo thù!!

Báo thù, nàng không đáng để phải chịu một sự nhục nhã như vậy!

Cuộn chính mình lại, vừa đau, vừa lạnh, vừa đói. Nhưng không ai thèm để ý tới nàng.

Khắp thân thể nàng đều đau đớn, nhưng nàng luôn tự nhắc mình nàng còn Nhất Thần còn một đệ đệ đang mong ngóng.

Rất muốn ngủ, ngủ rồi lại tỉnh dậy, nhưng làm thế nào cũng không thể mở hai tròng mắt, Hữu Hi cảm thấy có chút kì quái, nàng làm sau vậy, nàng muốn tỉnh lại nhưng chỉ có thể lâm vào mê mang trong những giấc mộng.

Nàng mơ tới Nhất Thần và đệ đệ đang sống rất tốt, đột nhiên nàng muốn ngủ vậy cũng tốt, có thể nhìn thấy những người mình yêu nhất.

Hữu Hi mê man đến ngày thứ hai Phúc mama mới phát hiện liền bẩm báo với vương gia.

Vị đại phu chẩn đáon cho Hữu Hi rồi cung kính nói: “Khởi bẩm vương gia, thương thể trên người gây nóng sốt, tiểu nhân kê vài toa thuốc bổ là ổn”.

“Đi đi”- Lăng Khiếu Dương phất tay.

Ay, người nào đang nói chuyện, ầm ĩ như vậy, Hữu Hi chau mày muốn tỉnh lại, nhưng bỗng nhiên lại trở nên nhẹ hẫng lâng lâng.

Lăng Khiếu Dương đứng cách giường Hữu Hii không xa, nhìn Hữu Hi nằm trên giường, gương mặt cao cao, hàng mi khẽ nhăn lại, lông mi che mất mọi suy nghĩ, trên trán mồ hôi hột đổ xuống.

Chính là xà hạt mỹ nhân, cướp đi tính mạng của Dạ Lan, một người phụ nữ yêu kiều có vẻ yếu đuối lại dám cầm ghế đe dọa những thê thiếp của hắn.

Lăng Khiếu Dương không thể tin được, một người phụ nữ nhỏ bé lại vừa ác độc vừa to gan. Nàng vốn là thiếp bị thất sủng, nhưng lại có dũng khí làm càn, không đem hắn cùng mấy vị thiếp để vào mắt.

“Nhất Thần”- Hữu Hi nửa tỉnh nửa mê không rõ phát ra âm thanh gì nói mớ, cắt đứt suy nghĩ của Lăng Khiếu Dương.

Nhất Thấn!!!

Tên này không phải lần đầu tiên hắn nghe được, ngay lần đầu tiên nàng đã nhắc đến cái tên này, bây giờ nhớ kỹ lại, hắn tâm lý có chút không thoải mái.

Hắn khẳng định, đây là tên một người nam nhân, hơn nữa là nam nhân cực kì quan trọng đối với nàng.

Nàng!!! Chỉ là một tiện thiếp, chỉ xứng đáng để làm vật chơi đùa của hắn, không đáng để nhớ thương một người nam nhân.

Nàng chẳng phải luôn chờ mong hắn sủng hạnh sao, tại sao lại nhớ nhung người khác, hắn không cho phép.

Nếu như nàng mơ thấy Nhất Thần, hắn sẽ phá vỡ nó, nếu như nàng để tâm tới, hắn sẽ giúp nàng tiêu trừ, trừ đau đớn cùng với thương tâm, nàng căn bản không xứng có được gì cả.