Tế Chiêu Quân 祭昭君 • Tế Chiêu Quân

Tác giả:

Ô hô Chiêu Quân!
Sắc diễm tuyệt thế
Mệnh bạc vô thiên
Hán cung nhất biệt
Hồ địa thiên niên
Thanh trủng lưu hận
Hoàng tuyền cô miên
Thương tai hồng nhan
Y hồ nãi nhiên
Ô hô Chiêu Quân!
Phương cốt hữu tận
U hám vô kỳ
Minh nguyệt độc cử
Ám vân không thuỳ
Tinh chiêu phỉ loại
Điếu tế y thuỳ
Thương tai hồng nhan
Linh hồn hà y?
Hiếu
Thiên nan cùng sĩ
Sơn Tây tiên sinh
Cách đại dị quốc
Cộng bi đồng tình
Viêm trân phỉ lễ
Vọng bái trung đình
Hồn lễ quy tá
Giá dư dữ hành

 
Lời tác giả: “Bài này khi tôi ở chơi chùa Non Tiên, làm bằng chữ nho để tế nàng Chiêu Quân giữa đêm hôm 13 tháng 3 năm Duy Tân thứ 7. Sau về đến Nam Định, quan huyện Nẻ (Nễ Xuyên Nguyễn Thiện Kế) mới dịch ra nôm cho.” Khi ấy Tản Đà mới 23 tuổi.

Nguồn:
1. Tản Đà toàn tập – tập I, NXB Văn học, 2002
2. Tản Đà vận văn – toàn tập, NXB Hương Sơn, Hà Nội, 1945

Bản dịch của Nguyễn Thiện Kế

Cô ơi cô đẹp nhất đời,
Mà cô mệnh bạc, thợ trời cũng thua!
Một đi từ biệt cung vua,
Có về đâu nữa! Đất Hồ nghìn năm!
Mả xanh còn dấu còn căm,
Suối vàng lạnh lẽo, cô nằm với ai ?
Má hồng để tiếc cho ai,
Đời người như thế có hoài mất không ?
Khóc than nước mắt ròng ròng,
Xương không còn vết, giận không có kì!
Mây mờ trăng bạc chi chi,
Hôi tanh thôi có mong gì khói nhang!
Ới hồng nhan, hỡi hồng nhan!
Khôn thiêng cũng chẳng ai van ai mời.
Trời Nam thằng kiết là tôi
Chùa Tiên, đất khách, khóc người bên Ngô.
Cô với tôi, tôi với cô
Trước sân lễ bạc có mồ nào đây.
Hồn cô ví có ở đây
Đem nhau đi với, lên mây cũng đành!

Thảo luận cho bài: "Tế Chiêu Quân 祭昭君 • Tế Chiêu Quân"