Thả gió về trời

Tác giả:

Nó, một đứa con gái che giấu sự mềm yếu trong một chiếc vỏ ốc xù xì, cứng cáp. Nó, một đứa sẵn sàng chịu đựng những vết thương rỉ máu trong lòng dù bên ngoài, nó luôn “ổn”. Nó, một đứa đang âm thầm nếm trải sự cay đắng của mối tình đầu.

***

Nó và anh yêu nhau đã gần 5 năm. Đó là mối tình ấp ủ từ thời sinh viên, một mối tình đẹp và nhận được sự ngưỡng mộ của nhiều người. Nó đến với anh khi anh còn là một chàng trai trẻ không định hướng, không một niềm kì vọng vào bản thân. Trong khi nó, lại là một người con gái hiếu thắng và đầy tham vọng. Hai đứa học cùng ngành, cùng lớp nhưng anh lớn hơn nó một tuổi. Từng là học sinh giỏi quốc gia, việc thi trượt đại học nguyện vọng một làm anh mất hết niềm tin vào bản thân mình. Anh vùi mình vào bia rượu với những chầu nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng cùng bạn bè. Anh không màng đến chuyện học hành. Nhưng tố chất thông minh của anh làm nó chú ý. Những lần tranh luận trên lớp, những lần nó phải vừa làm bài thi vừa khích lệ anh làm bài khi anh liên tục gục đầu trên bàn thi sau dư âm của những cuộc nhậu nhẹt trước đó. Anh với nó từng cãi nhau như nước với lửa. Nhưng rồi cứ thế, vẫn yêu nhau.

ngay nam tay 2

Nó tự hào khi nhìn thấy anh thay đổi từng ngày vì nó. Thay vì kẻ bề ngoài ăn chơi lãng tử, anh dần lấy lại được tinh thần. Nó và anh liên tục thay nhau dẫn đầu lớp. Cùng nhau lên thư viện, cùng nhau học và cùng nhau viết tiếp ước mơ một ngày sẽ được sang trời Tây du học để mở mang kiến thức. Anh thường gọi nó là cô bé bướng bỉnh, không chịu nghe ai. Nhưng anh yêu nó vì điều đó, vì sự mạnh mẽ và quyết tâm trong thân hình nhỏ bé. Nó vẽ cho anh về những ước mơ mà anh chưa từng nghĩ tới. Anh luôn cảm thấy mang ơn nó vì những điều giản dị, chân thành mà nó dành cho anh.

Thời gian trôi, cũng đến lúc ra trường. Nó quyết định dẫn thân vào con đường làm dự án cho các tổ chức phi chính phủ, giúp đỡ những cộng đồng nghèo thiệt thòi. Còn anh, nộp hồ sơ thi tuyển vào làm giảng viên tại trường đại học. Nhưng sóng gió lại tiếp tục ập đến với anh. Dù thi đỗ trúng tuyển đầu vào của khoa, nhưng sau vài tháng làm hợp đồng, anh lại bị đá ra khỏi trường vì một người con ông cháu cha trong trường thế chỗ vào trong kì thi tuyển công chức. Anh đau đớn, khóc như một đứa trẻ. Nó cũng đau đớn như chính điều đó xảy ra với nó. Còn non trẻ, mới ra trường thì những điều ngang trái đó cũng đủ làm anh phải chịu nhiều tổn thương. Nó biết điều đó, nó tiếp tục động viên anh không gục ngã, tiếp tục cố gắng. Trong lần đại hội của khoa, dù ốm nặng, nó vẫn xin phép ban tổ chức lên sân khấu và hát tặng anh bài “I believe in you”. Nó không cho phép anh gục ngã.

Và anh đã làm vậy, quay lại trường đường đường chính chính sau 6 tháng bị loại. Con đường anh đi đã trở nên bằng phẳng hơn, người ta khen anh có một người bạn gái tuyệt vời, luôn cạnh anh mỗi lúc khó khăn. Nhưng đó cũng là lúc con đường tình yêu bắt đầu trở nên gập ghềnh và đầy sóng gió.

Có phải khi đi làm, bắt đầu những mối quan hệ mới, con người sẽ đổi khác? Anh quyết tâm lấy lại những gì đã mất, quyết tâm vươn lên những vị trí cao hơn bằng mọi giá. Anh bắt đầu kết giao với những mối quan hệ mới trong trường, dù trong lòng anh có yêu hay ghét, chỉ cần họ có quyền cao chức trọng. Bởi anh nghĩ tuyệt đối không còn được khờ dại như trước. Nhưng đó cũng là lúc thời gian anh giành cho nó ít dần. Không còn sự quan tâm như trước và những lần đưa đón đi chơi mỗi ngày cũng thưa dần.

Thảo luận cho bài: "Thả gió về trời"