Thám Tử

Tác giả:

Đêm xuân trăng lên cao trông giống như một lát củ cải mỏng trôi chờn vờn giữa những làn mây thướt tha như váng sữa . Ánh trăng đi vào cửa sổ mang theo hương nhài ngan ngát rơi đầy chăn gối . Thực là một đêm thích hợp cho việc vợ chồng tình tự . Anh chồng để ý thấy vợ lên giường nằm rất lâu , song vẫn chưa chịu ngủ , chốc chốc xoay trở cựa quậy . Cuối cùng người đàn bà ngồi hẳn lên , lấy lược chải tóc . Ít khi phụ nữ chải tóc vào ban đêm , nhất là trước khi đi ngủ . Lần này chải tóc chỉ là một hành động vô thức , làm trong nỗi bực dọc . Chị ta nói như chỉ một mình nghe :
– Tức lắm .. 
CHồng hỏi : 
– Việc gì ? 
Vợ đáp lấp lửng : 
– Ai mà chịu nổi ? 
Anh chồng đâm ra bực mình : 
– Nhưng mà việc gì mới được chứ ? 
Vợ 
– Còn việc gì nữa …
Chồng tỏ ra bất lực : 
– Chịu , tôi không biết bà ám chỉ cái gì . Cứ ngồi đó mà chải gỡ mà tức , tôi ngủ đây. 


****
Quanh co một hồi cuối cùng người vợ mới tiết lộ bí mật : Sáng hôm qua chị ta gặp ông Thái chủ tiệm vàng , nhà ở Cam Ranh . Trốn vợ , dẫn bồ bịch đi Nha Trang du hí , chị bắt được tại trận . Chồng hỏi " Thế bà có chắc người đàn ông đó là tay Thái hay không ? " Vợ trả lời giọng chắc nịch : 
– Rõ mười mươi . Còn ai vào đây nữa , ai chứ lão Thái tôi còn lạ gì 
Nghỉ một lúc chị ta nói tiếp vẻ rành rọt : 
– Lão ta mặc cái áo moongtagu màu bóc_ đô , quần tây xám thứ may bằng ga-ba đin , láng như quần lĩnh của đàn bà . Đội mũ phớt màu đỏ , nhưng dùng lâu dơ quá ngã sang màu nâu … 
Anh chồng vô cùng ngạc nhiên không ngờ vợ mình lại bỏ công quan sát một cách tỉ mỉ như là một Thám tử cái người đàn ông mà anh mới chỉ biết sơ qua chứ chưa quen . Anh vẫn còn hồ nghi , hỏi tiếp : 
– Bà đứng trước mặt anh ta hay ở bên cạnh hoặc nhìn từ phía sau ?
– Đứng sát một bên nghe được cả tiếng nói 
– Ông ta có nhận ra bà không ?
-Để cho " đối tượng " phát hiện thì mình còn theo dõi cái chi ? 
– Còn con bồ ông ta. có biết không ? 
– Không , ai hơi đâu biết thứ " bia ôm " 
– Bà có thấy mặt cô gái ấy không ?
– Có chớ 
– Già trẻ, đẹp xấu ? 
– Ờ thì son phấn áo quần chưng diện vào , ai không trẻ không đẹp . Với lại con mắt của mấy ông cứ thấy của lạ là đẹp rồi .
Chồng buồn ngủ quá , chỉ mong vợ kể xong chuyện nên hỏi :
-Ừ rồi sao , kể nốt đi 
-Kể gì nữa ? 
ANh chồng chọc vợ 
_Đã làm thám tử thì sau đó phải theo dõi tiếp hai người làm gì đi đâu ? Tóm lại bà chỉ mới thấy ông Thái đi với cô gái không phải vợ ông ta. Chỉ có thế , tưởng chuyện gì to tát ghê gớm lắm . Thôi đi ngủ đi .
Vợ to tiếng 
– Ngủ sao được .Chuyện đó không to tát ghê gớm sao?
CHồng ôn tồn : 
– Thế bà tính làm gì ? 
-Chớ để yên được sao ? 
Chồng không sao hiểu nổi vợ , nói : 
– Đàn bà lắm chuyện , thôi bỏ đi ,việc của người ta , dây vào thêm mệt 
Chị vợ lên án , lần này lên án chung cả bọn mày râu 
– Đàn ông đều là một lũ như nhau : cầu an , ích kỷ , bàng quan , chỉ biết có mình . Đàn bà chúng tôi không để như thế được đâu. Mai tôi đi Cam Ranh nói cho bà vợ ông Thái biết ông chồng quí hoá của mụ ta dẫn gái đi chơi 
Anh chồng nghe thế giật mình . ANh nghĩ tới nồi bánh canh của vợ nấu không ai bán 
– Bà nói thực hả ?
– Thực chứ sao không , ông tưởng tôi khônng dám đi hả ? Mai đóng cửa quán 
-Thế còn nồi bánh canh ? 
-Để con Liên bán được bao nhiêu thì bán , còn cả nhà thi nhau húp , khỏi nấu cơm 
Tới lúc này anh mới biết tường tận tính kỳ dị của phụ nữ. Anh khuyên 
– Thôi việc của người ta . Đèn nhà ai nấy rạng , với lại mình mới trông hôm qua chưa rõ sự thể ra sao . Trước tiên có phải người đàn ông đó là tay Thái hay lộn với ai ? Ngoài ra mình còn khối việc , lo việc người làm gì . Họ với mình cũng chẳng bà con hay họ hàng thân thích . Đi Cam Ranh tốn kém cực nhọc .Ở nhà cho khoẻ cái thân …
Vợ chẳng để chồng nói dài , chị tính chặn ngay từ khi anh nói chị nhìn chưa rõ . ANh chồng nói một câu dài quá , bây giờ chị cố níu cái ý sau cùng để tấn công 
– có xa xôi tốn kém thân hay sơ gì cũng đi . Để ngươi ta tan nhà nát cửa chịu sao được 
Tự nhiên chị thốt lên câu chữ nho thường nghe lão Đòi nói mỗi khi uống rượu say 
-Kiến nghĩa bất vi vô dõng giả 

Và chị cũng bắt chước lão giảng cho anh chồng nghe 
-Thấy việc nghĩa mà không ra tay sao gọi la dũng được 
Chồng ậm ừ nghĩ hoá ra con vợ quê mùa của mình Hán cũng rộng ! Nhưng láo toét , đàn bà làm chẳng vì nhân nghĩa gì cả . Cái tính của họ là thế rồi mà. Rồi anh ngẫm nghĩ thiệt đúng là "sát phong cảnh"đêm xuân trăng sáng đẹp đẽ dễ chịu như thế này không yêu đương hoặc tâm tình với nhau lại đem chuyện người khác ra bàn rồi gây lộn . Anh nổi xung 
-Tôi đã năn nỉ hết cách bà không nghe thì mặc kệ bà muốn làm cái chi thì làm 
ANh trùm kín mền đầu đuôi , tự nhủ bây giờ mụ ta có cho có mời có xin cũng không thèm . Đêm trăng mát mẻ nhưng trong lòng ngươi đàn bà thì sôi sục , chỉ mong mau tới sáng để lên đường " hành hiệp , diệt ác, trừ gian " 

***

Sáng hôm sau cả hai điều dậy trễ . Chị vợ tuy nói thế nhưng vẫn mở cửa bán hàng cho hết nồi bánh canh . Suốt cả buổi mai đề tài ông chủ tiệm vàng dẫn gái đi chơi được đem ra hội thảo bàn tán . Mấy cô gái , mấy mụ sồn sồn , mỗi người một ý nhưng cái phương án " Đi Nha Trang " được mọi người nhất trí . Đến 9 giờ chị ta kêu con Liên dọn quán , tất tả đội nón ra đi 
Sáu giờ chiều mới về , mặt mày biểu lộ sự nhọc nhằn lẫn bực tức . Chồng thoáng thấy biết chuyến đi bất thành . Anh cũng chẳng dám đả động , hỏi han gì cả . Thế nhưng có muốn làm lơ cũng không xong . Vợ thấy chồng không hỏi , và xem trên nét mặt có vẻ gì đó rất đáng ghét Chị lên tiếng trước 
– Ông vừa lòng hả hê lắm phải không 
Câu nói đó càng củng cố thêm cái dự đoán chuyến đi bất thành. Đúng ra anh thầm hả hê , nhưng anh ta làm bộ ngờ nghệch chỉ nhướng mắt lên :
– ?…

Biết vợ thất bại trong công tác điều tra , chỉ muốn gây sự , anh ta lựa lời 
-Đi về còn mệt nghỉ ngơi cái đã , tôi chặt trái dừa xiêm uống nhé ?
Vợ không cần nghỉ nói luôn :
– Bực mình hết sức ! Đi không coi ngày , gặp đủ thứ chuyện rắc rối . Mới leo lên xe đã bị móc túi mất mấy ngàn , may mà đem ít , chỉ vừa đủ tiền xe đi về , nếu đem nhiều mất hết cả rồi . Xe chạy chậm như rùa , lại còn thủng bánh với "láp pê" máy . Đâu có yên , một đoạn nữa gặp thuế vụ với quản lý bắt cho đáng đời mấy con mẹ buôn nước mắm đổ đầy xe . Có sáu mươi cây số mà đi hết bốn tiếng đồng hồ , trưa trật mới tới nơi …
Người chồng nôn nóng muốn biết việc kia ra sao hỏi 
-Gặp họ thế nào ?
-Đâu có gặp 
Chồng vẫn còn hồ nghi hỏi 
– Thế họ đi đâu 
Chị vợ đáp giọng bực bội 
– Nhà lão Thái đóng cửa , khoá trong khoá ngoài, đợi mãi không có ai về . Hỏi hàng xóm họ nói : " Chớ bà ở đâu? Không biết gì sao ? Lão Thái về bệnh viên Nha trang mổ ruột thừa cả tháng nay rồi . Mổ xẻ làm sao không biết bục chỉ , phải mổ đi mổ lại mấy lần . Mụ vợ cũng đi nuôi chồng ,khống có ai ở nhà cả "
Anh chồng hả dạ lắm nhưng giả vờ hỏi 
– Thế người đàn ông bà gặp không phải lão Thái hay sao ?
Vợ không trả lời câu hỏi này , chị ta lẩm bẩm :
– Tại sao lạ vậy kìa . Hôm qua ở chợ Đầm ai giống hệt lão Thái . Anh em sinh đôi cũng không giống bằng…
Người chồng càng thêm thích thú . Anh tính nhân dịp này cho chị ta một bài học về tội trông gà hoá cuốc , nhưng anh ta chưa kịp nói thì đã nghe vợ loan tin mới 
-À mà này , lúc ngồi trên xe tôi nhìn rõ thằng cha Thông , chủ lò đường ở Ninh Hoà chở một con nhỏ mặt áo đỏ , son phấn loè loẹt , vèo qua trước mặt . THẤy tôi nó còn quay lại nhìn tôi như trêu ngươi . Thời buổi này đàn ông hở ra là trai gái 
Chồng lo lắng hỏi 
– Bà trông có chắc thằng cha Thông chủ lò đường ở Ninh HOà không 
-Chắc như đinh đóng cột 
-Hay lão chở vợ 
– Vợ lão tôi còn lạ gì 
Anh chồng hồi họp hỏi câu then chốt 
– Thế mình tính sao ?
Chị vợ trả lời một cách tỉnh bơ 
– Mai tôi đi Ninh Hoà !!!


Thảo luận cho bài: "Thám Tử"