Tháng Ba Và Một Người

Tác giả:

Tháng ba
em treo nỗi buồn
trên cành hoa cúc trắng
mùa đông
bất hoại một mầu tang
như tình em
(như đời tôi)
từ buổi chia tay
sau lần hẹn cuối.

 

Trên môi em
hấp hối lời từ biệt
buổi chiều
hoá vàng cho cuộc tình
trong im lặng
nỗi cô đơn
bỗng bừng lên rã rượi
khung ngực nhỏ
đâm chồi
những vết chém cưu mang.

 

Tháng ba
ngày và đêm
như ngọn gió phiêu du qua vùng hoang mạc
nơi đất trời vắng tiếng chim ca
nơi em trú mình
trong ốc đảo
đùa vui cùng ngôn ngữ
nơi ánh sáng
bừng lên từ trang giấy
nơi những giấc mơ
được khơi nguồn chắp cánh
– bằng âm thanh gió
nơi bắt đầu
của một mùa trăng
hoài vọng.

 

Nỗi thao thức
dài theo thời gian vô định
ngày và đêm
gặm nhấm những kỷ niệm
hư hao
như lâu đài tuổi thơ
xây trên bờ đá dựng
như hạnh phúc được nối liền
bằng chiếc nhẫn vô tâm
nụ cười đã đánh rơi
trong hố thẳm
mà chiều sâu vô lượng

 

Tháng ba –
cành hoa cúc trắng – và em…

 

Phạm Ngọc

 

 

 

Thảo luận cho bài: "Tháng Ba Và Một Người"