Tháng tư, nắng và hoa loa kèn

Tác giả:

Ai cũng từng trải qua tuổi mới lớn mưa nắng thất thường, ẩm ẩm ương ương, giống như tiết giao mùa tháng tư nóng nóng lạnh lạnh…

***

Tháng tư về. Tháng tư ngọt ngào và dịu dàng. Nắng đẹp, ấm áp và êm ái chứ không nóng bức như những ngày tháng năm, tháng sáu. Cái nắng ấy trong veo, ngọt lịm, hương nắng thoảng thoảng trong đất trời. Mây nhiều lắm… Những cụm mây trắng xốp, bồng bềnh, bồng bềnh. Và lá xanh, chao ôi là xanh, xanh mỡ màng, xanh ngút, cái thứ xanh đậm đà, mát mẻ chứ không nõn như thứ xanh của lộc xuân. Màu lá tháng tư là đẹp nhất. Hân yêu tháng tư. Nó mong đến tháng tư như người ta một năm mong tết.

thieu-nu-ben-hoa-loa-ken

“Này, Phong.” Hân thì thầm với chàng trai có đôi vai vững chắc mà nó đang tựa vào. “Cậu có nhớ chúng mình gặp nhau như thế nào không?”

“Ồ.” Phong bật cười. “Tháng tư?”

“Bingo.” Hân tít mắt.

Tháng tư của vài năm về trước, Hân gặp Phong vào một chiều lộng gió, nắng nhàn nhạt mơ màng. Đó là buổi học đầu tiên từ khi Hân chuyển về trường mới, lúc ấy hai đứa cùng học lớp sáu. Hân ngày hôm đó vẫn còn ngây thơ lắm, nó thấy Phong rất đẹp trai, và nó chạy ngay lại làm quen với cậu ấy. Phong ngỡ ngàng. Hình như cậu ngại. Suốt năm lớp sáu, Phong không dám trò chuyện gì với Hân cả, Hân vô tư cũng mặc kệ đi… Cuối lớp bảy, Phong chuyển đi nơi khác, lúc ấy Hân mới tiếc mình chưa nói chuyện nhiều với cậu… Nó xin phép cô giáo ra khỏi lớp, chạy vội chạy vàng ra phố, mua tặng cậu một bông hoa loa kèn ngày chia tay. Mà lạ thật, ngày Phong chuyển đi cũng lại vào tháng tư.

“Hồi đấy cậu nhát lắm.” Hân tủm tỉm cười.

Tháng tư của năm ngoái, Hân gặp lại Phong rất tình cờ trên đường phố Hà Nội. Nó nhận ra cậu ấy ngay trong đám đông người đi lại tấp nập. Phong mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần jeans đơn giản. Cậu đút hai tay vào túi, bước đi thong dong. Hân lại gần thêm một chút. Cô nhìn kĩ Phong hơn. Vẫn sống mũi dọc dừa thanh tú ấy. Vẫn đôi mắt màu xám tro đặc biệt, loang loáng như tráng bạc, rất sâu và rất bí ẩn ấy. Vẫn mái tóc nâu xoăn nhẹ ấy. Phong chẳng thay đổi chút nào… Có chăng, thì cậu cao hơn, trông trưởng thành hơn và già dặn hơn thôi. Phong rất đẹp, đẹp theo cách riêng của cậu. Cậu thanh tú và hình như mong manh… Hân không thể rời mắt mình khỏi cậu.

Điều đặc biệt nhất mà Hân để ý thấy là Phong đang chọn mua hoa loa kèn. Tháng tư, đường phố Hà Nội đầy những hàng hoa loa kèn bán rong. Những bông hoa trắng tinh khôi, mà cái màu trắng ấy đặt cạnh màu lá xanh sẫm tươi trẻ trông mới thật đẹp làm sao. Trên cánh hoa và trên những phiến lá, những giọt sương sớm long lanh. Phong chọn mua một bông nhỏ.

Hân cũng đến mua hoa để lấy cớ nói chuyện với Phong.

– Ơ… Phong? Phải cậu không? – Hân cố tỏ ra sửng sốt hết mức có thể. Nó nghĩ rằng nó thật ngốc nghếch… Nhưng Phong thật đẹp, và ngay từ khi mới nhìn thấy cậu ấy, nó đã hơi xao xuyến rồi. Cái xao xuyến ngốc nghếch, ngốc nghếch lắm, của một con bé học sinh vốn quậy phá và tinh nghịch. Con gái mà, nhìn thấy một anh đẹp trai thì kiểu gì cũng xao xuyến.

– … Hân? – Phong hình như rất ngạc nhiên. Cậu bối rối giấu bông hoa trên tay ra sau lưng, cũng chẳng hiểu vì lý do gì…

– Ừ, đúng rồi, hóa ra Phong vẫn còn nhớ tớ… ­- Hân mỉm cười.

– Nhớ chứ… – Phong cũng mỉm cười đáp lại. – Cậu dạo này thế nào?

Thảo luận cho bài: "Tháng tư, nắng và hoa loa kèn"