Thay Tim

Tác giả:

Pham Tú Châu dịch


(truyện Trung Quốc)


Điền có bệnh tim từ khi sinh ra. Chính vì có bệnh tim từ thuở lọt lòng mà hơn bốn chục tuổi đầu Điền vẫn chưa có vợ.
Điền không muốn lấy vợ, đẻ con, sợ rằng không chừng một ngày nào đó mình nhắm mắt xuôi tay thì làm lụy đến người khác, và như thế anh cũng không nhắm được mắt. Bây giờ, nguyện vọng lớn nhất của anh là kiếm tiền, sau này nếu có cơ hội sẽ đi mổ để thay tim. Điền nghe nói có bệnh viện làm được việc này, chỉ có tốn nhiều tiền. Điền không sợ tốn tiền, bao nhiêu tiền cũng xứng đáng vì thay hẳn quả tim kia mà.
Điền chỉ biết buôn bán vặt, bày hai cái sọt để bán hoa quả. Điền bày hoa quả ở lối vào cổng một bệnh viện. Nhìn những người bệnh ra ra vào vào, nhìn những bác sĩ và y tá mặc áo choàng trắng, tự đáy lòng, Điền có cảm giác thân thiết không sao nói ra lời, dường như anh sinh ra là đã có mối quan hệ khăng khít với họ. Lại nhìn đến hoa quả ở hàng của anh, nào hồng,nào táo, nào quýt, nào đào, thứ nào cũng giống như những quả tim đang đập nhịp.
Điền đã kiếm được một món tiền, có đến vài nghìn tệ. Anh biết số tiền này còn cách khoản chi phí để thay tim xa lắm, nhưng anh vẫn vui. Hàng ngày sớm đi tối về, anh không cảm thấy mệt một chút nào, trái lại rất vững tâm. Có hôm tới lúc dọn hàng hãy còn thừa một ít hoa quả chưa bán hết, anh liền gọi những bác sĩ tan ca, mời họ mang về nhà ăn, không phải trả tiền. Lúc đầu, các thầy thuốc đều lấy làm lạ, người buôn bán sao lại biếu không hàng của mình cho người khác? Sau rồi họ quen nhau và các bác sĩ cũng hiểu, nhưng họ vẫn dúi cho anh ít tiền. Các bác sĩ không muốn ăn không của anh.
Một lần khi Điền đang bán hoa quả thì bệnh tim của anh giở chứng. Anh ngất đi. Những người tốt bụng cõng anh vào bệnh viện. Các bác sĩ đều biết anh nên kiểm tra toàn diện cho anh. Kiểm tra xong, các bác sĩ sa sầm mặt, bảo anh, anh nên thay tim đi thôi.
Điền vừa tỉnh lại nên sắc mặt cũng không ưa nhìn, anh nói:
– Tôi chưa có đủ tiền để thay tim!
Các bác sĩ im lặng. Điền cố xin về để bán hoa quả như cũ. Anh không rao nữa, chỉ mỉm cười rất tươi nhìn người qua kẻ lại. Rất nhiều người đã bị nụ cười của anh lôi cuốn và họ mua hoa quả cho anh.
Một hôm, có vị giáo sư đầu bạc trắng bảo anh lên gác, vào một phòng họp có rất nhiều nhà lãnh đạo và chuyên gia đang ngồi. Giáo sư đầu bạc nói:
– Theo kết quả kiểm tra lần trước thì tim của anh đã bắt đầu teo lại, vì thế phải mổ tim ngay.
Điền không ngạc nhiên, dường như anh đã chuẩn bị sẵn chuyện này, anh đáp:
– Nhưng tôi chưa kiếm được đủ tiền để mổ tim!
Lãnh đạo và các chuyên gia đều cười:
– Chỉ dựa vào bán hoa quả, biết đến bao giờ mới đủ tiền?
Điền đáp:
– Lúc nào tôi kiếm đủ tiền thì thay tim lúc ấy. Chưa kiếm được đủ tiền thì tôi chưa chết được. Các chuyên gia lại cười, giáo sư đầu bạc nói:
– Anh không cần kiếm tiền nữa. Chúng tôi mổ miễn phí cho anh!
Điền cho rằng các chuyên gia nói đùa, nhưng nhìn kỹ mọi người, anh thấy ai cũng nghiêm trang. Giáo sư đầu bạc lại nói:
– Bệnh viện chúng tôi chưa thay tim cho ai, chúng tôi muốn thử lần đầu. Đương nhiên, mổ lần đầu có thể có nguy hiểm. Nếu anh đồng ý, chúng tôi có thể miễn cho anh mọi khoản tiền, hàng tháng còn cho anh tiền trợ cấp sinh hoạt để chúng tôi tiếp tục quan sát. Anh không phải bán hoa quả nữa.
Điền toan cười, nhưng anh không cười nổi. Giáo sư lại nói:
– Có điều, nếu mổ không thành công thì bệnh viện không phải chịu bất kỳ một trách nhiệm nào. Chúng tôi đã thảo một bản cam kết, nếu anh đồng ý thì ký vào bản cam kết đó. Đây không phải là chuyện nhỏ, anh nên suy nghĩ cẩn thận.
Điền đỡ lấy bản cam kết, tay có phần hơi run. Xúc động chăng? Anh cảm thấy không phải. Sợ hãi chăng? Anh đâu sợ hãi. Thế thì vì sao tay lại run? Điền không suy nghĩ gì thêm nữa, anh ký luôn vào bản cam kết.
Các chuyên gia đều thở phào.
Đúng hẹn, ca mổ bắt đầu và thành công ngoài dự liệu. Điền trở thành người thay tim đầu tiên ở bệnh viện này. Điền được lên tivi, được lên báo, trong một thời gian Điền trở thành nhân vật nổi tiếng nhất ở thành phố này.
Suốt hai mươi bốn giờ trong ngày, Điền đều được chăm sóc rất tỉ mỉ. Nửa năm sau, khi anh ra đến phố thì lúc này trông anh trắng trẻo và béo hẳn ra. Bất kỳ anh đi đến đâu đều thu hút rất nhiều ánh mắt.
Điền lại bắt đầu sửa soạn gánh hoa quả của anh. Hàng xóm láng giềng bảo:
– Anh cần gì phải kiếm tiền nữa, vì thế bày hàng hoa quả để làm gì?
Điền đáp:
– Tôi nhớ chúng lắm!
Ai nấy nhìn anh bằng cặp mắt khó hiểu, họ đều nghĩ, người đã thay tim mà sao tâm tính vẫn như cũ?
Nhưng hàng hoa quả của Điền cuối cùng đã không dọn nổi. Bệnh viện ra mặt ngăn trở anh. Bác sĩ bảo:
– Anh cần nghỉ ngơi cần dưỡng sức, chúng tôi nuôi nổi anh cơ mà! Chúng tôi còn phải quan sát để có đủ số liệu làm chứng cớ.
Thế là Điền được bệnh viện nuôi.
Một năm trôi qua. Lại một lần nữa tên tuổi Điền được lên tivi, được lên báo: Người thay tim đã sống qua một năm.
Hai năm, ba năm rồi bốn năm trôi qua… Điền sống trong những ngày bình thường và cũng đặc biệt.
Nhưng vào lúc bệnh viện chuẩn bị long trọng chúc mừng người thay tim sống tròn năm năm thì Điền lại chết. Điền chết không phải vì lỗi của bệnh viện mà là do tự anh làm cho mình chết.
Các chuyên gia rất thương tiếc cho cái chết của Điền. Họ nói, Điền rất có hy vọng trở thành người thay tim sống lâu nhất trên thế giới.
Nhưng mọi người không hiểu vì sao Điền lại tự làm cho mình chết. Giáo sư đầu bạc hỏi các hộ lý xem trước khi chết Điền có nói gì không. Hộ lý đáp:
– Anh ấy nói mình nhớ gánh hoa quả!


Thảo luận cho bài: "Thay Tim"