Thư ngăn bàn

Tác giả:

Cả hai đứa lăn đùng ra ghế, nhưng trước khi một trong 2 đứa… giãy chết thì đứa còn lại đã bật dậy:

Đã là một đứa con gái A1 thì chỉ được quyền kiêu và vênh, không thể chấp nhận thua cuộc trước bất cứ kẻ nào!

***

Thảo chống tay lên trán và… đăm chiêu đọc sách (!) như phần lớn bàn dân thiên hạ trong lớp. Cái ly cà phê “…cao thủ Trung Nguyên” mà nó thửa lúc sáng để chống chọi với cái xe đạp suốt 6 cây số đến trường ko tai nạn giờ đang làm nó tỉnh táo một cách ko cần thiết. Không thể buôn dưa lê với ai, ko thể giải quyết đống thực phẩm tàng trữ ở ngăn bàn, ko thể “Let’s the music heal the… sleep (!)”, tất cả chỉ vì những “lá chắn sống” trước mặt đều đã gục hết.

handwritten-letter-1177-1395220735

Thảo nhận ra phải dập tắt tình trạng “nhàn cư vi bất thiện” này bằng cách cho bộ óc ranh mãnh hoạt động. Nó vơ lấy thước kẻ xoẹt một tờ giấy. Hý hoáy viết, miệt mài viết. Để 15 phút sau có thể tự hào đưa tờ giấy cho con bạn bên cạnh, Phương gật gù trước thành quả lao động đáng nể của đứa bạn đang từ từ gục xuống ngủ bù:

“Để mở đầu bức tình thư này, mình sẽ phải kể cái này trước. Cách đây 3 hôm, mình đã… đi bói. Thầy đã phán rằng: “Ba hôm nữa sẽ là ngày tình duyên của con nở rộ! Con sẽ tìm được chàng hoàng tử của đời con”. Mình hỏi: “Dạ, thế con phải làm thế nào để gặp được chàng ạ?”. Thầy rung đùi phán tiếp: “Chàng của con chẳng ở đâu xa mà ở chính… chỗ con ngồi”.

Hm… hm… mình ngồi suy nghĩ một hồi thì quyết định làm theo lời của thầy: tức là viết một lá thư và cho vào ngăn bàn. Lay tất cả những vị nào ở trên trời, mong rằng bạn hãy là một may ô quần đùi, còn nếu “chẳng may” bạn đã lỡ là áo hai dây chính hiệu, thì mong bạn chuyển lá thư này cho gã nào đó… đẹp zai nhất lớp. Ký tên: Phan Trần Linh Thảo. Mở ngoặc: bốn chữ này đã được sắp xếp đúng chỗ, cấm thay đổi. Chân thành cảm ơn quí khách đã lắng nghe… Tít… tít…

Và đúng là có lắm bất ngờ không ai lường trước được! Ví dụ như:

“Chào cô em yêu quí hơi điêu một tí!

Không hiểu khi viết bức thư trước cô em đang quá buồn ngủ mà quên mất, cái biển lớp vinh dự được đứng cạnh biển lớp em là số 12, chứ không phải 11 như bọn em, nhóc ạ! Khi em nhắc tớ 2 từ “đi bói”, anh đã hiểu ngay là “Ôi trời! Cái duyên cái số nó quàng lấy nhau”. Bởi vì một vài lý do ngoại cảnh và nội quan nên anh đã quyết định phải tìm hiểu về loài động vật hoang dã và kì dị mang tên con gái. May thay, vào lúc cấp thiết này thì con trâu, nhầm, con bồ câu bé bỏng của anh xuất hiện. Vậy nếu không quá muộn màng, anh xin được hỏi: Bao giờ thì cưới đây? Ký tên: Chậu quần áo phải giặt to thế hả em? (!)”

Cả hai đứa lăn đùng ra ghế, nhưng trước khi một trong 2 đứa… giãy chết thì đứa còn lại đã bật dậy:

Đã là một đứa con gái A1 thì chỉ được quyền kiêu và vênh, không thể chấp nhận thua cuộc trước bất cứ kẻ nào!

Và Phương giữ cái tay còn run cầm cập vì choáng của Thảo để con bạn có thể bình tâm mà soạn 1 cái reply ra hồn:

“Cái máy giúp việc dazinăng của em!

Em đã thật hạnh phục (như vừa uống bò húc được một lúc) khi nhận thư trả lời kiểu Úc của anh. Thực ra thì em cũng đã có người để í í ì ì. Nhưng nếu anh nói rõ tuổi vàng cái nhẫn anh sắp tặng em là 23 hay 24 cara, cũng như tiệc cưới ở Melia sẽ là mấy trăm mâm, tất nhiên đừng quên trả lời em tuần trăng mật của chúng mình ở nước nào, thì em sẽ vui lòng ỉ I í ì theo anh ngay. Ký tên: Em phải lau tới 5 tần nhà thật hả anh? (!)

Thảo luận cho bài: "Thư ngăn bàn"