Thuật hoài

Tác giả:

Ít khi vui vẻ, ít khi buồn
Giã lả cho qua phận cánh chuồn
Trước vụng đường tu duyên mới lỡ
Nay tròn quả phúc, bước chưa nên
Lòng sông, há dễ dò sâu cạn
Đầu chợ, may ra biết dại khôn
Tai vách mạch rừng ghê gớm lắm
Kìa ai, thủ khẩu rứa mà hơn
Bài này làm trong thời gian tác giả ở Sài Gòn.

Nguồn:
1. Hàn Mặc Tử trong riêng tư, Nguyễn Bá Tín, NXB Hội Nhà Văn, 1994
2. Lê Thanh thi tập, NXB Hội Nhà Văn, 1995

Thảo luận cho bài: "Thuật hoài"