Thuật Xử Thế Của Người Xưa (P21)

Tác giả:

21. TỂ TƯỚNG ÁN ANH, QUÝ TRỌNG VỢ

Án Anh có nhiều công trạng đối với nước Tề, Tề Cảnh công tặng áo hồ cừu, phong thực ấp… Án Anh nhất mực từ chối. Cảnh Công thấy một người đàn bà liền hỏi:
– Có phải là nội tử của quan Tể Tướng đó không?
Án Anh đáp:
– Bẩm phải!
Cảnh Công cười bảo:
– Bà nhà đã già mà còn xấu nữa. Ta có một ái nữ có thể cho Tể Tướng được.
Án Anh chấp tay nói:
– Lúc trẻ người ta lấy mình là mong rằng lúc già có thể nhờ cậy được. Vợ tôi tuy già xấu nhưng tôi vẫn quý trọng, không dám phụ.
Tề Cảnh Công rất kính phục Án Anh.

LỜI BÀN:
Nhân gian chuyện một chồng một vợ từ thuở cưới nhau đến răng long bạc tóc là chuyện bình thường. Nhưng trong đám quan lại ngày xưa mà bàn việc một chồng một vợ thì hiếm lắm. Hồi xưa có câu: “Trai năm thê bảy thiếp, gái chính chuyên một chồng”. “Thê” là vợ chính, “Thiếp” là vợ lẽ. Nhà vua gả ái nữ cho Án Anh, đặt địa vị một người nào đó, họ cho việc ấy là vinh dự, là cao quý, nhưng Án Anh chối từ. Không có cao quý nào bằng tấm lòng đối đãi thủy chung với nhau. “Giàu đổi bạn, sang đổi vợ”, thói đó đã thành “văn bản”. Với thời cách đây hơn 2500 năm, Án Anh quả là một nhân vật cấp tiến. “Phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng gian, uy vũ bất năng khuất”. Án Anh là một trang quân tử, đáng làm gương cho mọi người

Thảo luận cho bài: "Thuật Xử Thế Của Người Xưa (P21)"