Tiếng gọi người đi

Tác giả:

Ai đi nhạt nắng vườn Thơ ?
Rừng khuya lặng lẽ giữa hồ trăng thanh
Sương rơi từng hạt long lanh
Hạt khơi tiềm thức, hạt nào ăn năn ?
Chao ôi ! tình đã gía băng
Bâng khuâng chút nắng, xanh xao môi cười
Thu về cho lá bao rơi
Tim côi khao khát những lời dấu yêu …

BN

Em ngồi ôm chiếc gối mơ
Thả hồn tơ tưởng bài thơ thưở nào

Thảo luận cho bài: "Tiếng gọi người đi"