Tìm lại cơn mưa

Tác giả:

Lãm quen nàng trong một đêm mưa, trong quán bar hát với nhau. Nàng hát bài Boulevar, giọng nàng nghe mang mác buồn, khiến Lãm chú ý nhiều hơn. Thằng bạn ngồi cạnh thách Lãm tán tỉnh được nàng.

– Em là ca sĩ của quán này hả?.

Nàng mỉm cười, đôi mắt đong đưa, nàng trở lại chỗ ngồi của mình cùng cô bạn thân. Lãm lẽo đẽo đi theo sau nàng…

***

Lãm trở về phòng trọ, người ướt nhẹp vì mưa, vì đói, anh lục tìm mì gói dự trữ để ăn. Thằng bạn thân cất tiếng.

– Hết tiền ăn rồi mà còn dám bao nàng uống nước, mày chơi sang quá ha.

– Không lẽ để cho cô ấy trả sao.

– Tao nhìn thấy con bé đó có vẻ khá giả đó, có cua nổi không?.

Lãm tặc lưỡi, lắc đầu…

– Hên xui!.

tim-lai-con-mua

Khuya, căn phòng chìm dần trong bóng tối, Lãm trăn trọc, không ngủ được, hình ảnh và giọng hát nàng đang nhảy múa tung tăng trong đầu Lãm khiến chàng không thể nào chợp mắt được. Lãm bật người dậy, mở cửa sổ, châm thuốc và… ngắm trăng.

Điện thoại Lãm sáng đèn giữa đêm khuya, một số máy lạ. Lãm tò mò, nhíu mày rồi nghe điện thoại.

– Ai vậy?.

– Mai anh qua nhà đón em đi học nha!.

Nàng tắt máy khi Lãm còn chưa hết ngạc nhiên, Lãm cười và lại ngắm trăng, đồng hồ chỉ 3 giờ sáng.

***

Nàng là nữ sinh trường Gia Định, còn Lãm đã là sinh viên năm thứ ba trường Nhân Văn. Lãm yêu thơ văn, còn nàng thì yêu mưa. Hai tâm hồn đồng điệu đã đi bên nhau suốt một chặng đường dài…

Nhiều lần Lãm bực mình vì cái tính bướng bỉnh không chịu nghe lời của nàng, nhưng chỉ cần nàng cười và rút đầu vào ngực Lãm là anh quên hết mọi bực dọc. Nhiều lần đi chơi với Lãm, trời bỗng đổ mưa, nàng bỏ mặc Lãm ra ngoài mà tắm mưa, khi trở lại thì người đã ướt sũng, môi tím tái, tay cứng đơ. Lãm vừa bực vừa thương, Lãm luôn mang theo chiếc áo lạnh khi đi chơi với nàng để phòng hờ những lúc nàng nổi hứng tắm mưa như vậy.

Lãm và nàng yêu nhau thấm thoát đã được hai năm, giờ Lãm đã là một phóng viên của tòa soạn báo, Lãm đi nhiều hơn, ít gặp nàng hơn, cùng nghĩa với việc Lãm không còn chăm sóc cho nàng như trước nữa. Nàng không trách Lãm, nàng vẫn lặng lẽ dõi theo Lãm trên những trang viết của anh, nàng biết anh đang mải lo cho sự nghiệp.

tim-lai-con-mua1

Quán cà phê vắng chiều nay, nàng ngồi co ro bên một góc, bên ngoài, trời vẫn đổ mưa, nhưng nàng không nhìn ra ngoài ngăm mưa nữa, cũng không đòi Lãm cho nàng tắm mưa nữa.

– Hôm nay nhìn em xanh lắm, em bệnh hả?.

Nàng lắc đầu, cúi mặt không nhìn Lãm…

– Em sao vậy. Giận anh hả?.

Nàng mím môi nhìn Lãm.

– Anh đổi chỗ cho em được không?.

– Em lạnh à, chỗ đó ngắm mưa mới đẹp.

– Em ghét mưa.

Nàng bước qua ghế của Lãm ngồi, khép người vào vai Lãm như con mèo hoang đang bị đói.

– Anh để dành được một số tiền rồi, anh muốn tháng sau mẹ anh qua nhà xin ba cho anh được cưới em.

Nàng im lặng không trả lời Lãm, hôm nay nàng chỉ muốn ngồi cạnh anh thôi, không muốn làm gì cả.

Một ngày, hai ngày, một tuần, một tháng, nàng không liên lạc với Lãm. Lãm gọi nàng không nghe máy, Lãm nhắn tin nàng chẳng trả lời. Lãm bắt đầu lo lắng, nhưng công việc cứ cuốn anh đi khiến anh không có thời gian để qua thăm nàng. Lãm đứng trước cửa nhà nàng nhưng căn nhà khóa cửa trước, hỏi thăm hàng xóm thì họ nói không biết nàng đã đi đâu. Lãm đi tìm gặp những người thân của nàng, bạn bè của nàng nhưng ai cũng lắc đầu. Nàng đã biến mất…

Thảo luận cho bài: "Tìm lại cơn mưa"