Tin em đi, rồi sẽ đâu vào đấy cả thôi!

Tác giả:

Đôi khi, cái người ta cần nhất không phải là muốn cùng ai lên giường vào mỗi tối mà là ai sẽ cùng mình thức dậy vào buổi sáng và pha cà phê cho nhau (*)

***

caribbean-ck-1708-2

1.

Quá 11h đêm mà cái đống số liệu trên máy tính của tôi vẫn chưa được xử lí hơn một nửa. Thực ra là vẫn đang còn thong thả ngày chủ nhật nhưng cứ nghĩ đến việc phải tạm rời xa cái giường yêu quý vào một ngày nghỉ hiếm hoi nên tôi vẫn tự nhủ thà ngủ muộn xíu còn hơn.

Bình thường thì giờ giấc của tôi không đến nỗi nhưng lúc nãy có đi uống bia với thằng bạn nên bây giờ cảm thấy có chút uể oải trong người. Đành ngồi dựa hẳn vào vai ghế một lúc, tập thể dục cho cái cổ mấy lần cho tỉnh táo đầu óc. Bất chợt có cái thứ lạnh buốt nào đó áp lên má làm tôi giật nảy mình.

Ngoảnh người lại với một chút bất an lập tức chạm trúng vào ánh mắt không giấu nổi với sự tinh nghịch của người phía sau.

Có vẻ như rất hài lòng với phản ứng của tôi (giống như đã được tính toán trước), em tủm tỉm cười, tay phải vẫn đang cầm lấy ly nhựa làm đá – thủ phạm gây ra toàn bộ sự việc nãy giờ.

Sực nhớ ra ra một chuyện quan trọng hơn tất cả mọi thắc mắc, tôi hỏi cô gái trước mặt:

– Làm sao em vào được đây?

Tôi nhận được một vẻ mặt rất thản nhiên:

– Cửa nhà anh đâu có khóa

– Hả? – Câu trả lời làm tôi ngớ người

Lập tức nghĩ đến việc lúc nãy đi uống bia nên chắc quên khóa trái cửa. Chết thật.

Tay trái khẽ vỗ nhẹ lên trán cho cái sự bất cẩn của mình rồi tôi chợt bật cười kèm theo cái nhìn có chút “nể phục” người đối diện:

– Em giỏi lắm

Sau khi đã khóa cửa, tôi xoay đi xoay lại tay cầm cho chắc chắn rồi mới trở về phòng. Khi ấy, em đã nghiễm nhiên đặt một chiếc ghế bên cạnh cửa rồi thả người hẳn lên nó. Sẽ không có vấn đề gì khi tôi thấy từng mẫu tàn thuốc đang chầm chậm rơi xuống trên chiếc gạt tàn màu trắng xám.

Từng cử chỉ thật thành thục khi em điều khiển điếu thuốc khiến người khác nhìn vào cảm thấy khá xót xa

Một người con gái phải tìm đến khói thuốc làm bạn, phải nên nghĩ như thế nào mới phải?

Biết tôi vào, em vẫn cứ điềm nhiên với “công việc” của mình như không có chuyện gì xảy ra. Chỉ khẽ quay đầu lại, cười như không:

– Em hứa sẽ không làm bẩn cái cửa sổ của anh

Tôi không trả lời, chỉ lặng im đứng dựa vào một bên thành cửa, nhìn em.

Bao lâu rồi, tôi mới thấy em hút thuốc như thế này? Đúng hơn là, bao lâu em mới để tôi nhìn thấy bộ dạng này của em như bây giờ?

Còn nhớ, cách đây hai năm, lúc tôi mới chuyển đến khu chung cư này, ấn tượng đầu tiên của tôi với cô gái này là cái nét tươi tắn làm cho người đối diện luôn cảm thấy dễ chịu:

– Anh là hàng xóm mới, hử? – Khi ấy là ngày đầu tiên tôi dọn đến ở nhà mới trùng vào lúc em đi đâu đó mới về.

Và từ đó, chúng tôi biết nhau. Rồi dần dần, thành quen.

Khung cảnh bây giờ, nếu miêu tả thì ắt hẳn ai cũng sẽ khó tưởng tượng nổi nhưng nó lại chân thực một cách đúng nghĩa.

Một cô gái trong một chiếc áo phông nam xanh lá sẫm cùng một chiếc quần shock màu trắng sữa.

Chân trái đang vắt nhẹ nhàng lên đùi chân phải, chiếc cằm tì nhẹ lên bàn tay phải đang chống trên mặt tường cửa sổ. Điếu thuốc đang hút dở vẫn lập lòe ánh sáng, từng hạt óng ánh đo đỏ lần lượt rơi xuống.

Thảo luận cho bài: "Tin em đi, rồi sẽ đâu vào đấy cả thôi!"