Tin tưởng nơi anh

Tác giả:

Người ta bảo, những người yêu nhau thật sự sẽ tìm thấy nhau cho dù họ có ở nơi nào đi chăng nữa, có phải vì vậy mà Dinh và Vy có thể gặp lại nhau giữa đất Sài Gòn?

***

– Hay mình cứ cưới đi anh.

Cô rụt rè đề nghị khi hai người ngồi tâm sự bên bờ suối Ea Drăng vào một đêm trăng sáng.

– Không nên em ạ, chúng mình hãy đợi thêm một thời gian, chúng ta sẽ thuyết phục bố mẹ em. Anh tin với sự chân thành và tình yêu của chúng mình, bố mẹ em sẽ thay đổi suy nghĩ và đồng ý cho tụi mình bên nhau. Em hãy tin anh, sẽ không lâu lắm đâu.

– Nhưng em sợ…

Anh đưa vội ngón tay đặt lên môi cô để ngăn điều cô sắp nói ra, rồi nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn ngọt ngào thật sâu. Nụ hôn khiến cả hai say đắm, đủ để cô gạt đi sự sợ hãi vừa nhen lên trong lòng và tiếp tục với sự tin tưởng nơi anh, nơi tình yêu mà hai người đã xây đắp bao lâu nay.

tin-tuong-noi-anh

Anh và cô quen biết nhau từ hồi phổ thông, hai người là bạn cùng lớp. Trong lớp, cô là lớp phó văn nghệ. Cô có giọng hát trong veo, ngọt ngào, mỗi khi cất lên những bài hát, nhất là làn điệu then bên cây đàn tính, không ít những chàng trai phải nín thở lắng nghe với sự chú tâm thật sự. Là con gái Tày, cô sở hữu nước da trắng ngần, đôi mắt tròn biết nói và nụ cười duyên. Trong lớp có không ít chàng trai để mắt thích cô, trong số đó có anh.

Thực ra trong lớp anh không có gì nổi bật. anh là một học sinh bình thường, hiền lành ít nói, anh cũng ít tham gia hoạt động phong trào với lớp. Tuy học trường nội trú nhưng anh thường xuyên đi về chứ không ở trong kí túc xá, mặc dù nhà anh cách trường cũng gần chục cây số. Trong lớp anh ngồi sau cô một bàn, cô học khá hơn anh nên cô chủ nhiệm xếp hai người thành đôi bạn cùng tiến. Cô luôn nhiệt tình chỉ cho anh cách giải bài toán khó hay kiên trì giảng lại bài văn ban sáng anh lờ mờ ngủ gục nên không hiểu rõ. Cô biết hoàn cảnh gia đình anh cũng như lí do vì sao anh không vào ở nội trú thay vì đạp xe cả chục cây số mỗi buổi sáng đi học.

Quen biết nhau lâu vậy nhưng phải đến năm lớp 12, trong một lần cắm trại với lớp, anh mới dám rủ cô đi dạo trong sân trường trước nhiều con mắt ngạc nhiên lẫn ghen tức của nhiều chàng trai để ý mà không được cô đáp lại. Hai người bước đi thật chậm, từng bước từng bước trên con đường đất pha sỏi, loại đất quen thuộc của quê nhà nơi anh sinh ra và lớn lên, trong sự im lặng, chỉ có tiếng sỏi lạo xạo dưới bước chân.

– Y Dinh gọi Vy ra có gì không? Nếu không thì Vy quay lại với lớp đây, lớp mình còn phải tập lại tiết mục văn nghệ để tối nay biểu diễn nữa đó.

Cô chủ động lên tiếng phá tan sự im lặng giữa hai người, anh khựng lại bối rối.

– Thực ra, mình có điều này muốn nói với Vy, nhưng không biết phải nói thế nào cả… mình sợ Vy sẽ cười chê mình…

– Có chuyện gì mà Y Dinh ấp úng vậy, nếu gặp khó khăn gì Dinh cứ nói ra, giúp được mình và các bạn sẽ giúp Dinh mà.

– Không, không phải đâu… chuyện này… cái này…

– …

– Vy ơi, cái váy này mặc thế nào…?

Có tiếng gọi cất lên từ phía lều trại của lớp gọi Vy khiến cả hai giật mình, Vy luống cuống chạy lại phía đó sau ánh nhìn tiếc nuối.

Thảo luận cho bài: "Tin tưởng nơi anh"