Tình

Tác giả:

Em làm gì khi đã phải lòng anh – người mà một ngàn tám trăm hai mươi chín lần không được!

***

Anh.

Tôi thích cà phê! Một thứ đồ uống độc đáo mang hương vị kì diệu, tinh tế đến quyến rũ. Dư vị đắng chan chát xen lẫn cái ngọt nhàn nhạt cứ lưu luyến đọng lại trong tôi. Hệt như cô người yêu đỏng đảnh luôn bám theo nũng nịu, không thể cưỡng lại. “Tình” cũng từ đó mà chào đời, quán café bé nhỏ, duyên dáng bên hồ nước trong xanh, “cô đơn” ở một góc phía Tây thành phố. Trái ngược hẳn với ồn ào vồn vã của cuộc sống ngoài kia, ” Tình” lạc lõng như một thế giới khác- lặng lẽ và mang bao niềm bình yên. Tôi thích ngắm màu nước sóng sánh đậm đà của mỗi ly cà phê mà tự tay mình pha chế cho khách, hay bí mật chú ý cái gật đầu tâm đắc của khách hàng khi thưởng thức. Điều đó làm tôi cảm thấy rất thỏa mãn.

Một buổi chiều nắng gắt lạ kỳ của Tháng tám, tôi tự thưởng cho mình một ly cà phê đá bên cạnh chiếc bàn mây nhìn ra phía hồ nước êm đềm. Mặt hồ thu lăn tăn gió thổi, yên ả và trầm lặng như người ấy- cô gái của tôi. Người đã bỏ đi, chạy theo ước mơ bên trời Tây xa xôi kia. Tôi đã rất giận cô ấy, từng có cảm xúc như thể mất đi tất cả của một chàng thanh niên 18 đầy nhiệt huyết và xốc nổi. Giờ đây chỉ còn đọng lại những giọt nắng trong veo nơi cuối tâm hồn. Cái gì là của mình thì dù trải qua mưa gió cát bụi, trước sau sẽ vẫn thuộc về mình. Vì thế tôi tin, nếu có duyên, chúng tôi sẽ gặp lại!

Không gian riêng tư chợt bị xáo trộn bởi tiếng mở cửa. Mà chàng trai là tôi đây đã không kịp nhận ra rằng, cuộc sống bình lặng của mình cũng từ đó mà lệch nhịp, xáo trộn theo….

images (30)

Em

Hải An – là tôi- một cô nhóc lanh chanh và lắm mồm! Đôi khi còn thêm chút đanh đá của thiếu nữ tuổi 17 thích gây sự vô cớ. Khác với chị Hải Anh, chị gái yêu quý của tôi, một cô gái rất đúng tiêu chuẩn thùy mị, nết na của các mẹ! Mặc dù tính cách trái ngược, nhưng hai chị em tôi rất thương yêu nhau. Tôi cũng không vì suốt ngày bị mang ra so sánh mà ghen ghét. Tuy nhiên, thỉnh thoảng tôi vẫn bị chạnh lòng và đố kỵ với chị ấy. Cho dù tôi ngàn lần biết như thế là không tốt. Ai lại đi ganh tị với chị gái, chỉ vì mình không giống chị- giỏi giang và ngoan hiền. Mà tôi cũng có học dốt đâu, đường đường là lớp phó học tập cơ mà, tôi chỉ kém chị khoản dịu dàng thôi. À không, là khác biệt! Khác biệt tạo nên con người. Không ai phải nhất thiết giống ai cả, tôi là chính tôi, tôi đâu cần là phiên bản của người khác. Kể cả người ấy có thân thiết với bạn đến mấy đi nữa. Hoa hồng là hoa thì vẫn thuộc họ cây đấy thôi!

Tôi thích lượn lờ và khám phá khắp các ngóc ngách của thành phố. Hôm nay cũng vậy, lang thang qua các con đường, tôi bị cuốn hút bởi ngôi nhà nhỏ xinh xinh bên hồ nước. Chẳng hiểu điều gì cứ thôi thúc tôi tiến về nó. Mà mãi sau này tôi mới biết, là định mệnh mang tôi đến- hệt như đám mây cứ bồng bềnh trôi, chợt trời nổi gió, sà xuống nơi anh…

Gặp gỡ

Một cô nhóc học cấp 3 bước vào, tôi đoán thế vì em mặc đồng phục, vai mang balo Petshop, đeo tai nghe và vừa đi vừa lẩm bẩm một câu hát nào đó. Trông em tôi chợt có cảm giác rất lạ mà tôi không thể diễn tả nổi! Thế nào nhỉ, em nổi bật và lạ lẫm với không gian ở đây. Mọi người đến với “Tình” ít nhiều đều mang theo tâm trạng nào đó, họ cần cái lặng lẽ và yên bình này, để suy nghĩ hay hồi tưởng một thứ nhớ nhung. Còn em, một tâm hồn tươi trẻ và mạnh mẽ. Tôi tự hỏi mình: làn gió nào đưa em tới đây? Một không gian buồn như thế này? Nó thôi thúc tôi muốn gần em hơn:

Thảo luận cho bài: "Tình"