Tình đơn phương

Tác giả:

Gửi tặng em người tôi yêu. Một mối tình đơn phương đã kéo dài gần 10 năm và hứa hẹn sẽ còn kéo dài tới lúc nào trong tim tôi vẫn còn hình bóng, cảm xúc dành cho em.

***

Vào đại học tôi ăn chơi nhiều hơn học hành. Suốt ngày tôi bù khú bạn bè, hết chỗ này đến chỗ kia. Tôi thuộc tuýt người cởi mở, dễ gần, nụ cười lúc nào cũng thường trực trên môi. Học hành không thuộc hàng top nhưng chưa bao giờ phải thi lại, kể ra cũng chẳng có gì đáng tự hào nhưng trời thương phú cho tôi một vài tài lẻ để gái xinh tự đổ. Tôi chơi ghita cho một ban nhạc cũng gọi là có chút tiếng tăm ở trường, đôi khi chúng tôi còn nhận được vài lời mời biểu diễn ở các trường khác nhưng có lẽ điểm tôi thu hút mọi người hơn người khác là vẻ mặt thư sinh, có chút phong trần nhờ mái tóc nghệ sĩ, kiêm thân hình lý tưởng 1.85m nhờ thường xuyên rướn cổ nhảy nhót chơi bóng chuyền thời còn nhỏ và đến nay vẫn chưa từ bỏ

tinh-don-phuong

Tôi trở thành mục tiêu săn đón của nhiều em xinh đẹp. Đôi khi tôi còn nhận được lời đề nghị đi chơi được trả tiền từ hội FA muốn khoe mẽ, trưng diện với bạn bè tôi không cô đơn. Tuy đôi lúc khá phiền phức song cũng có nhiều điều thú vị.

Tôi trở thành trung tâm của sự chú ý nhưng gần hết học kỳ một năm nhất tôi vẫn chưa chính thức hò hẹn cùng ai nhưng đi chơi thì nhiều. Tôi đủ khéo léo để các em không chạm mặt nhau và điều này cũng chẳng có gì khó khăn cho lắm. Chỉ cần tôi quan tâm chút xíu thì các em đã tự động khai cả các cụ đời trước. Được vây quanh và cưng nựng vậy nhưng tôi luôn cảm thấy mình còn thiếu hụt một cái gì đó và em ấy đã xuất hiện.

Nhà tôi không chỉ kề bên thư viện mà cửa sổ tôi nhìn thấu qua cửa sổ của thư viện. Thi thoảng tôi cũng có liếc mắt, bâng quơ nhìn sang thư viện. Toàn dân mọt sách, kính cận. Suốt ngày bán mình cho sách, mòn đủng quần ở thư viện thì cuộc sống thật tẻ nhạt, chán ngán.

Lúc đầu tôi chẳng mấy để tâm, bạn đọc trong thư viện nhìn đâu cũng chỉ thấy những mái tóc đen xì, ngắn dài khác nhau nhưng em có lẽ là một con mọt nguyên tắc hơn bất kỳ con mọt nào khác. Dường như em đến đủ sớm để không một ai có cơ thể được trải nghiệm chỗ ngồi mà chắc em thích thú nhất. Em ngồi gần khu trung tâm, phía bên tay phải là chiếc cột đủ to để che chắn tầm mắt ai đó một liếc ngang, em cũng mất đi cơ hội tăm tia một anh chàng đẹp trai nào đó. Song có lẽ em chẳng màng tới cơ hội đó nên mới chọn chỗ ngồi như thế, kế bên là cửa sổ tạo một góc 45 độ từ phòng tôi nhìn ra. Thành thử tôi chưa bao giờ nhìn thấy mặt em. Tôi nhận ra em vì cái dáng điệu quen thuộc mỗi ngày em tới thư viện.

Em lên thư viện còn chăm chỉ siêng năng hơn một công chức nhà nước mẫn cán. Thư viện 7h mở cửa thì 6h45 phút đã thấy em xuất hiện ở phía nhà để xe . Mãi thời gian sau tôi mới thấy em đi xe nhưng nhiều hôm em vẫn cuốc bộ như thường nhất là những ngày em chôn mình cả ngày ở thư viện thì sáng đi bộ, chiều đi xe hoặc ngược lại. Tôi dám cá là em đi bộ để tiết kiệm tiền gửi xe.

Việc đầu tiên của em khi lên đến tầng 3 – phòng đọc tổng hợp đó là để đồ của mình lên chiếc ghế yêu quí và không gì hơn là việc độc chiếm chỗ. Đầu giờ em thường mất khoảng 15 đến 30 phút hoặc có khi lâu hơn một chút để hoàn tất thủ tục đổi trả sách và sau đó thì dính chặt cứng lấy cái bàn, mắt chăm chăm vào quyển sách. Tôi không biết em tìm ra cái gì thú vị ở những quyển sách em mượn mà em đọc ngấu, đọc nghiến, đọc đến mức chả bao giờ thấy em ngẩng lên hoặc nhìn ra bên ngoài của sổ, thậm chí quay sang người bên cạnh. Em giống như một con robot đã được lập trình sẵn và cứ thế hoạt động nếu không bị ẩm IC. Em chỉ chịu gấp sách đứng lên khi bà thủ thư già vừa đóng cửa vừa nhắc trả sách. Em không phải là người đến thư viện đầu tiên nhưng luôn luôn là người rời đi cuối cùng.

Thảo luận cho bài: "Tình đơn phương"