Tình mong manh

Tác giả:

Người ta nói định mệnh mang chúng ta đến với nhau, nhưng chính chúng ta làm cho định mệnh tồn tại.

***

tinh-mong-manh

Còn ba tuần nữa là tết, vậy mà phải nhận lệnh đi công tác ở Sing, đúng là oải, nhưng cũng may là chỉ có 4 ngày. 4 ngày cũng không đến nỗi nào!!! Miên man suy nghĩ về 4 ngày lê thê nơi xứ người mà Yến không nghe được thông báo của hãng hàng không rằng sắp hạ cánh. Mãi đến khi cô tiếp viên xinh đẹp, nhẹ lay vai, Yến mới giật mình. Chuyến bay đáp muộn, làm xong thủ tục về đến khách sạn đã hơn 10g tối. Giờ này chắc Thịnh và con gái đã ngủ say. Không muốn đánh thức họ, Yến chọn cách nhắn tin cho tiện. Vừa cắm cúi nhắn tin, vừa kéo hành lý lên phòng, Yến vô tình va phải 1 người, mạnh đến nỗi đánh rơi cả túi xách đeo trên vai. Hoảng hồn, Yến vội vã nhặt túi và rối rít xin lỗi:

– Oh, xin lỗi anh, tôi …

– ….

Không thấy trả lời, Yến ngẩn đầu lên nhìn thẳng vào mặt người bị nạn và bắt gặp một nụ cười chao đảo. Anh chàng tỏ vẻ bối rối vì không hiểu Yến nói gì. Chợt nhận ra, mình vô duyên, Yến liền chuyển sang tiếng Anh. Cứ như đài bắt được sóng, anh chàng liền xả một hơi:

– Không sao đâu, tôi cũng vô tình đụng vào cô đấy, tôi giúp cô mang hành lý nhé, cô mang nhiều đồ vậy? nặng lắm à?!

– Tôi thật xin lỗi, phòng tôi gần đây thôi, không dám phiền anh

– Phòng tôi 2048, tầng này nè, cô cũng tầng này à?

– Vâng, tôi tự lo được, cảm ơn anh.

Nói xong, Yến vội vàng đi nhanh. Đã từng làm việc tại nhiều quốc gia, nên Yến thừa hiểu cái lòng tốt của những anh chàng như này. Tốt nhất là đừng có thân và đừng dây dưa vào.

Lọ mọ mất mấy phút, Yến mới mở được cửa phòng, ở 4 sao chi cho mệt, có quẹt thẻ không cũng rối. Cứ xài cái chìa khóa cho gọn. Yến vừa lèm bèm, vừa đẩy cửa vào, nhưng mà phòng đẹp, Yến suýt hét lên khi nhìn thấy ngay cái ban công to đùng, hướng thẳng ra nhà hát, nơi sẽ diễn ra bộ sưu tập của công ty cô tối mốt.

***

7g30, chuông réo in ỏi, tối qua chuẩn bị mọi thứ cho ngày làm việc hôm nay hơi khuya, nên Yến dậy muộn. Cô lật đật làm vệ sinh, trang điểm nhẹ và thay quần áo. Hôm nay cô có cuộc họp quan trọng nên phải ăn mặc thật lịch sự, đặt biệt là phải thật đẹp (trưởng chi nhánh công ty thời trang mà) phải tạo ấn tượng ban đầu chứ. Yến luôn tự hào về hình thể của mình, có thể không đẹp như người mẫu, nhưng cũng thuộc hàng “chuẩn không cần chỉnh”.

8g00, đĩnh đạc đi xuống sảnh. Yến dự định dùng bữa sáng xong, băng qua đường, đến chỗ họp là vừa vặn 9g. Lại cái kiểu vừa đi, vừa suy nghĩ, Yến lại giật mình vì tiếng gọi. Thì ra Yến vào thang máy, vừa lúc có người đến, và người ta gọi Yến chờ thang. Có vậy cũng giật mình, Yến thầm cười cái tính nhát của mình.

– Cô cười tôi à?

– Oh, không, tôi cười mình thôi.

Cái anh chàng đi cùng thang máy nhìn Yến đăm đăm và hỏi vậy đó.

– Cô nhớ tôi không?

– Anh là …

– Hồi tối cô đụng tôi đó.

– Ah, tôi nhớ rồi, xin lỗi anh nhé

– Không không, tôi không bắt lỗi cô, tôi chỉ muốn … làm quen thôi. Tôi tên Rony còn cô … ???

– Tôi tên Shally.

Thang máy cũng vừa tới nơi, Yến vội vã ra ngoài và đi thẳng đến lobby, Yến thật không muốn day dưa nên sau khi gật đầu lịch sự, Yến bỏ đi luôn.

Thảo luận cho bài: "Tình mong manh"