Tình Người Cung Nữ

Tác giả:

Xuân sắc chôn vùi trong lãnh cung,
Sương đêm nhỏ giọt khóc ân tình,
Đèn khuya leo lét sầu hương lửa,
Thao thức canh tàn mộng cố nhân.

Chiếu chỉ quân vương tuyển em vào đời cung nữ, thôi thế là thôi tan vỡ mộng ban ………….đầu. Mười sáu tròn trăng đã vướng lệ ly sầu. Ngày kiệu hoa đưa em về cung nội, là ngày khoác áo hồng em làm lễ vu quy. Chiêng trống dập dồn báo hiệu buổi chia ly, chàng chết lặng nhìn em không nói năng gì nữa, đôi mắt xa vời theo dõi bóng người đi, nuốt nỗi căm thù cho bờ môi rướm máu.

Giữa chốn thâm cung cảnh chim lồng cá chậu, em chờ quân vương đến nhỏ giọt thương sầu. Xạ ướp hương xông quyến rũ ngọt ngào. “Thôi thì xác thân này xin trao về thánh thượng, còn tâm hồn này thiếp đã gởi trọn về ai.” Vua ghen hờn chẳng bước đến cung vi, sau đêm hương lửa không còn lui tới nữa. Chẳng biết đã mấy lượt xuân về qua khung cửa, mỗi lần soi gương là thêm đậm nét già nua.

Một sớm ngai vàng vắng thánh quân,
Thần dân nổi dậy chiếm cung hoàng.
Hỡi ôi! Vách quế mờ nhân ảnh,
Bốn chục năm trời chẳng ghé thăm.

Ngày thiếp được quân vương nhỏ ơn mưa móc, thì tóc đã ngã màu sương và đôi mắt cũng đui …………… mù. Tủi phận cung nhân chăn gối hững hờ. Thiếp kể cho tân vương nghe mối tình dân giả, thuở còn nhan sắc mặn mà đã yêu một hàn sinh. Nhưng lửa đượm hương nồng không kịp đến với tối tân hôn, thì ngày xuất giá cũng chính là ngày thiếp bị đưa vào cung cấm. Tân vương ôm chầm lấy thiếp và lên tiếng hỏi, “Nàng còn nhớ ta chăng, hỡi người cung nữ chốn a phòng?”

“Trăm lạy quân vương hãy tha cho thần thiếp. Quân vương là ai mà xót thương một cung nữ về chiều. Thuở còn thanh xuân ong bướm dập dìu. Thiếp chẳng quen ai ngoài người yêu của thiếp, cho đến bây giờ tình vẫn chưa quên. Hơn bốn chục năm trời thế sự đảo diên, thiếp không hiểu chàng còn, hay đã mất. Kìa, tân vương, vì sao tân vương lại khóc, tân vương là ai và quen với thiếp tự bao giờ?”

Rồi đêm đó thiếp được vời đến cung vua, nghe tân vương truyền lệnh, “Trẫm chọn nàng làm hoàng hậu.” “Trời ơi!” Thiếp vội kêu lên và sụp quỳ van lạy, “Xin thánh thượng hãy thương tình một cung nữ già nua. Hãy cho thiếp thần rời khỏi cung vi, về cố quán thăm người xưa cảnh cũ.” Tân vương bảo, “Người xưa chính là trẫm đó, hoàng hậu ơi, ta vẫn nhớ thương nàng.” “Tân vương!” Thiếp bàng hoàng chợt tỉnh giấc mơ, một cơn gió lọt vào trong cung lạnh. Bốn bức tường cao vẫn muôn đời sừng sững chôn chết cuộc đời một cung nữ già nua.

 

Thảo luận cho bài: "Tình Người Cung Nữ"