Tôi cũng muốn được yêu thương!

Tác giả:

Và rồi, tôi chẳng muốn tin vào bất kì mối tình nào nữa, tôi sợ đàn ông…

***

Cuộc đời, ai cũng muốn hoàn hảo, tôi cũng không nằm ngoài số đó nhưng ông trời lại lấy đi của tôi rất nhiều thứ…Ừ thì tôi là một cô bé khuyết tật, một cô bé mà bất kể đi đâu hay làm gì cũng đều bị coi như con nít mặc dù tôi đã ngoài 20. Với cái tuổi ấy, như bao bạn bè, tôi phải được yêu thương theo đúng nghĩa của nó, nhưng các mối tình đến rồi lại đi như những cơn mưa mùa hạ, bất chợt và nhanh trong chốc lát. Ông trời lại tiếp tục cướp đi mẹ, mang mẹ ra khỏi cuộc đời tôi…tôi trách mẹ, tại sao bỏ tôi ra đi như vậy, có phải tôi đã làm khổ mẹ quá nhiều nên mẹ không còn thương tôi nữa mà ra đi…nhưng tất cả là định mệnh, tôi mỉm cười đón những điều tốt đẹp trong cuộc sống…tôi cố gắng từng ngày, từng ngày để được yêu thương…

toi_cung_muon_duoc_yeu_thuong

Dường như để trả lại những thứ đã lấy đi, ông trời cho tôi sở hữu một gương mặt xin xắn, như mấy cô bạn tôi nói đó là một gương mặt baby, đáng yêu, dễ mến, đôi mắt to, tròn, có cái nhìn sâu thẳm và đượm chút buồn. Nụ cười tươi, đôi má phúng phính lúc nào cũng hồng lên, nếu như không ai biết tôi là cô bé khuyết tật thì họ sẽ mê tôi ngay từ lần đầu.

Mỗi khi online facebook thông báo của tôi cũng ngập lên và chắc chắn rằng trong những dòng thông báo đó là những lời khen: Em xinh quá, em đẹp quá, em ở đâu thế…bla..bla…vì họ đâu biết gì về tôi. Các cụ nói “con trai yêu bằng mắt” đúng không sai, hầu như ai ai thấy con gái đẹp cũng lao vào làm quen, cứ nói anh yêu không vì nhan sắc, yêu vì tâm hồn nhưng nếu em không đẹp thì chắc không có cuộc nói chuyện về sắc đẹp và tâm hồn như thế…

Có biết bao nhiêu người đến với tôi, tôi cũng mở rộng lòng mình vì tôi luôn hi vọng tìm được một người yêu tôi thật lòng. Tôi luôn hi vọng ông trời sẽ mang người đó đến cho tôi, vì cuộc sống này tôi đã quá cô đơn rồi, tôi không muốn sống cả một cuộc đời cô đơn như thế…

Một cô bé thông minh như tôi, cũng làm hút hồn nhiều anh chàng trong các cuộc nói chuyện qua điện thoại, cộng thêm một gương mặt xinh xắn đủ để cho họ muốn gặp và có được tôi. Nhưng mỗi lần gặp gỡ là mỗi lần trái tim tôi bị tổn thương. Các tin nhắn, sự quan tâm dần thưa thớt sau mỗi lần gặp mặt, hoặc nếu có nhắn tin, gọi điện nói chuyện thì sẽ chẳng bao giờ đề cập tới chuyện yêu đương, mà chỉ là lòng thương hại của một số kẻ có tâm và biết suy nghĩ hơn chút…

– Làm quen nhé!

– Được thôi!

Đó là dòng tin nhắn tôi nhận được qua ô cửa chat facebook của một người mang tên Mãi mãi là người tình. Nói chuyện cho vui, tôi biết chắc rằng lại tiếp tục một mối quan hệ mới và rồi sẽ chẳng đi tới đâu. Vì rằng khi ai nhìn thấy tôi họ sẽ chẳng còn dám đề cập đến tình yêu nữa. Tôi quyết định không nói sự thật về mình, tiếp tục nói chuyện với anh, như vậy tôi sẽ kéo dài thời gian được người khác quan tâm vào mỗi sớm thức dậy và mỗi khi cô đơn. Nhưng sẽ chẳng thể kéo dài lâu hơn nữa. Anh thích tôi, đơn giản là vì tôi đẹp trong những tấm hình, những dòng stt đầy tâm trạng và mùi mẫn, những cuộc nói chuyện làm anh vui vẻ, chúng tôi dần hiểu nhau và như thuộc về nhau ở thế giới tâm hồn. Chưa ai đặt ra câu hỏi tại sao không có một tấm hình nào của tôi chụp đầy đủ cả thân hình, duy nhất có anh, anh hỏi tôi điều đó. Tôi sợ…sợ nói ra sự thật và rồi một người nữa lại ra đi…tôi lặng im sau câu hỏi của anh…

Thảo luận cho bài: "Tôi cũng muốn được yêu thương!"