Trà âm

Tác giả:

“Người bạn tri kỷ cùng ta uống trà hẳn phải là người bạn hiền, chỉ cần đưa mắt là hiểu lòng nhau, lấy gì mà mua cho được ở cõi đời còn đầy ô nhiễm và phiền muộn này? Có duyên phận lắm mới được cùng nhau hạnh ngộ với người tri kỷ bên một chén trà quý”

– Nguyễn Tuân – 

***

3297731_orig

Xe dừng lại trước cánh cổng gỗ ngã màu xưa cũ, Nguyên đưa mắt nhìn không gian tĩnh lặng bên trong. Khoảng sân trồng đầy cỏ cây xanh mướt được sắp xếp cẩn thận gọn gàng bị ngăn cách với khói bụi ồn ào bằng hàng rào râm bụt nở hoa đỏ rực. Con đường rải đá cuội xuyên qua vườn thuốc dẫn lối vào ngôi nhà gỗ cổ kính lợp ngói âm dương thấp thoáng màu rêu. Bên cạnh nhà có hồ nước nhỏ trồng sen. Những chiếc lá xanh thẫm xòe rộng phủ kín mặt hồ, ẩn hiện phía sau vô số đóa hoa hồng phơn phớt. Đứng bên ngoài cũng có thể cảm nhận sự trong lành thanh sạch của không khí ngập tràn hương sen và vị thuốc theo từng làn gió.

Nguyên không lên tiếng gọi chủ nhà, tự nhiên mở cổng đi vào. Bước theo con đường nhỏ dưới bóng cây mát rượi, nghe tiếng lạo xạo của đá sỏi dưới chân, tiếng chim kêu ríu rít xa gần, anh cảm thấy sự mệt mỏi trong tâm hồn lẫn thể xác từ từ tan biến. Nguyên không đến đây để xem bệnh lấy thuốc, cũng không làm công quả giúp vườn. Anh đến đây để thăm cô cháu ngoại của ông thầy thuốc Nam dùng hơn nửa cuộc đời chữa bệnh từ thiện cho người nghèo. Cô gái tên chỉ có hai chữ Nguyễn Trầm, là người chị không cùng huyết thống.

Anh và cô biết nhau năm mười sáu tuổi, lần đầu gặp trong buổi họp mặt gia đình. Tất nhiên, ngày đó không có sự xuất hiện của mẹ ruột cô. Bà ấy đã xem người chồng phản bội không còn sống trên đời. Ngày ly hôn cũng là ngày chết của ông, ngày tấm ảnh cột băng vải đen được đặt lên bàn thờ nghi ngút khói hương bánh trái. Ngày giỗ mỗi năm, Trầm đều phải cùng mẹ gói bánh tét, nấu mâm cơm cúng người cha vẫn còn khỏe mạnh đang sống cuộc đời giàu sang hạnh phúc bên cạnh cô vợ mới và đứa con trai thông minh khấu khỉnh. Bị thờ sống dường như chẳng ảnh hưởng đến tâm trạng của ông, thậm chí có lần anh đã thấy ông thản nhiên ăn bánh tét cúng đám giỗ của mình do cô mang đến. Nếu là anh chắc không bao giờ muốn biết cảm giác đó ngon miệng thế nào.

Mẹ của anh đã giật chồng từ tay kẻ khác, hay mẹ của cô trước kia đã cướp mất bạn trai người ta. Chuyện thế hệ trước là ai vay ai trả, Nguyên không muốn tính, anh chỉ biết nhờ những ân oán đó mà được quen cô. Tiếng “chị” là do anh tự gọi, vì một phút đùa giỡn bốc đồng thời niên thiếu, muốn nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của cô gái trẻ bị cho là già, nhưng hoàn toàn vô vọng. Sau này, anh biết cô nhỏ hơn mình ba tháng tuổi, nhưng mọi chuyện không thể sửa lại, thói quen có bao giờ dễ đổi, trong gia đình cũng cần phân lớn nhỏ rõ ràng.

Tiếng guốc mộc gõ nhẹ nhàng trên nền gạch tàu vang lên khe khẽ. Người con gái vóc dáng thanh nhã mặc áo bà ba tím với quần lụa trắng, mái tóc dài đen nhánh xõa tới lưng, trên cổ đeo một chiếc kiềng bạc mỏng mảnh từ trong nhà bước ra hàng hiên. Cô đứng trong bóng râm mờ tối nhưng vải lụa tơ tằm Tân Châu khoác trên người dường như vẫn óng ánh phát sáng, mềm mại mượt mà đến mát lạnh.

Nụ cười phảng phất trên đôi môi cô hướng về phía anh thay một lời chào. Nguyên đành mỉm cười chào lại.

Thảo luận cho bài: "Trà âm"