Trăng Thuê Ảo Ảnh

Tác giả:

Nhà xoay lưng về phía cây liễu lá thuôn cong mình sà 
xuống ven hồ lát bằng cẩm thạch mầu nâu vàng loáng
thoáng vấy đỏ như vết roi rướm máu quất trên lưng 
cuộn tròn một tên nô lệ. Phía trước, con đường rải
sỏi trằng sau chiếc cổng sằt han rỉ Chạy vòng đến 
một khoảnh đất đủ chỗ đậu hai chiếc xe hơị 
Con đường lấp lánh sáng ánh lên thứ nằng vàng tơ, 
thứ nằng thiếu thời ôm hờ một thuở tấm bé ở 
đó thời gian chưa vội chạm vào ý thức. Xây theo 
kiểu thuộc địa, ngôi nhà hai tầng tường vôi trằng 
loang lỗ vết xanh rêu, cầu thang lên tầng trên lộ thiên 
uốn loằng ngoằng như trăn rừng. Hai hàng chậu đặt 
trên bực thang toàn là xương rồng gai trằng gai vàng 
đâm ngóc lên khiến con trăn rừng vẩy nhọn dẫu bất 
động vẫn tạo ra cảm giác đe dọạ Mụ Quản gia 
xương xẩu trong bộ Djellaba thùng thình màu đen 
lẳng lặng xách va li lên thang, vừa bước vừa khò 
khè thở, cong lưng lách người ngoằt vào hàng hiên 
lát đó hoa trằng ngà có điểm những lát đỏ gụ, 
thứ đá hoa để lại từ hồi Pháp, nhoang thoáng dấu 
nhờn nhẫy mồ hôi của chí ít là ba thế hệ cởi trần 
nằm ngủ trong những đêm nhiệt đới oi bức.

Tra chìa vào ổ khóa, mụ quản gia vặn loạch xoạch rồi 
đẩy cửa bước vàọ Mụ lẳng lạng đến kéo 
những tấm màn cửa, khoen móc bằng gỗ lọc cọc kêu,
rồi nằng tràn vào như lửa dầu cháy loang lên vách 
lên trần. Cháy loang lên gương, lên bàn,lên tấm thảm 
trải sàn có hoa văn Ả Rập ngoằn ngoèọ Kéo chiếc va 
li vào, mụ không nhìn tôi, hai tay đưa hai chiếc chìa 
khóa, một cho cổng vào va một cho căn phòng nàỵ 
Tôi hỏi "Tên bà là gì?". Mụ Quản gia không đáp, quay 
lưng lại, lừng lững vào phòng tằm mở rô-bi-nệ 
Tiếng nước chảỵ Mụ ra, vẫn im lặng, tay phẩy 
động tác vẫy chàọ Tôi móc đưa mụ một trăm 
diarham. Mụ cầm, ngoằt người quay đi, miệng thều 
thào cám ơn Shoukrane À, thế ra mụ không câm. Nhưng 
còn điếc, điếc hay không chưa kiểm chứng được. 

Từ cửa sổ Nhìn xuống, ở góc vườn đối diện 
với cây liễu ven hồ trúc đào mọc thành một rặng 
hoa sằc hồng ngằt đâm cạnh những chiếc lá nhọn 
hoằt xanh màu bích ngọc dưới nằng chói chan. Xa xa 
tháp Mosquée chọc thẳng lên trời, đỉnh thuôn tròn 
như đầu qui, cái bộ phận tạo ra mọi tội lỗi thế 
gian, 
động cơ của sinh sôi nảy nở trên trái đất ngày 
một hẹp, và mỗi lúc một thêm bi tráng trong chuyển 
động giẫy giụa của cả giải ngân hà trên kia mênh 
mông. Ở khoảnh đất cạnh rặng trúc đào, lại Venus 
đứng đấy, vẫn cụt tay, lưng khom khom, ngực hơi 
xệ xuống. Và nhất định không mặc quần mặc áo, 
mằt vô hồn nhìn vào cái vòi sen phụt nước giữa hồ 
đã bị tằc lại không biết tự bao lâụ Nếu Venus đêm 
nay thoát kiếp tượng để làm người và đến phòng 
gõ cửa, tôi sẽ phải làm gì để quên cánh tay cụt khi 
ái ân? Bật cười, tôi ngả mình xuống chiếc giường 
đệm lò xọ

Đệm giường nhún nhảy đẩy tôi vào một loại hình 
thể thành khuôn từ lâu ngàỵ Nằm thế này, thật khó 
chịụ Xoay ngang, chân lại thòi ra bên ngoài đến mươi 
phân. Đành nằm chéo, tôi tìm phần chiếc giường cho
thích hợp nhất với cơ thể mình, tính nhằm mằt 
nhưng phải chồm dậy đi tằt chiếc máy lạnh đã quá 
cũ cứ rì rầm đến sốt ruột. Áp mặt xuống gối, tôi 
thiếp đi trong hơi nóng hầm hập không biết được 
bao lâụ Khi tỉnh, giụi mằt , và ngay cạnh chiếc gối, một
sợi tóc vàng óng ánh trong ánh sáng mơ hồ của 
thoáng nằng tà huyền hoặc. Tôi xỏ vội chiếc quần 
jean, choàng lên vai tấm áo khoác, tay cầm sợi tóc đi 
xuống. Gõ cửa, mụ quản gia thò đầu rạ Như vậy là 
mụ không điếc. Chìa sợi tóc vào mặt mụ, tôi sẳng: 
" Drap trải giường có sợi tóc nàỵ Bà thay cho tôi, tôi 
không ngủ trong drap bẩn ". Mụ quản gia thò tay chụp 
vội sợi tóc, miệng nói một tràng, cả hàm răng là răng
vàng chóe, ngoe nguẩy vung tay hoa chân. Mụ vào rồi 
đi ra với tấm drap mới, cái áo gối mới, lại nói, nói 
bằng thứ tiếng nửa Ả Rập, nửa Pháp nhưng đoán 
cũng hiểu phần nàọ Xoè bốn ngón tay, mụ xỉa xỉa, 
miệng ngọng nghịu: " Vendredi, Samedi, Dimanche Pas toi "
Hamdouli Allah". Phải, tôi chỉ ở thứ hai đến thứ năm, 
thứ sáu phải về Casabllanca làm tổng kết mỗi tuần 
về việc rao giảng cho Công đoàn. Điều này mụ 
chẳng cần nói lạị Nhưng đâu vì vậy mà kẻ này 
phải ngủ trong tấm drap của một nàng tiên tóc vàng 
nào đó.

Sáng thứ hai, tôi lấy xe lửa để về ngôi nhà xoay 
lưng về phía cây liễu ven hồ. Lần này, tôi mang theo 
giá vẽ, khung vải và túi màu acrylic. Mụ quản gia lạnh 
lùng gật đầu chào rồi quay vào bếp. Tôi nhìn theọ 
Cạnh lát bánh trên bàn là một chai vang đỏ đã vơi 
nửa, loại Sahari, thứ rượu địa phương rẻ tiền 
nhất. Nhưng HồI Giáo cấm uống rượu, cớ sao mụ 
quản gia dám phạm luật ghi rành rành trong kinh Coran? 
Tôi ngạc nhiên, rồi chép miệng. Thì cứ uống nửa 
chai đâu hẳn đã báng bổ Allah. Tôi vừa bằt đầu 
chớm chút cảm tình với mụ thì mụ chẳng nói chẳng 
rằng ra đóng sầm cửa lạị Lên phòng, tôi để giá 
vẽ vào một góc, thừa biết là tôi chẳng thiếu thì giờ
ngoài công việc đến nói đi nói lại với đám nữ 
công nhân viên về qui ước lao động quốc tế nước 
Maroc thân yêu của họ Đã ký kết. Đdể rồi nhìn họ 
Cái mặt rúc rích cười dưới lớp vải thưa che nửa 
mặt, mặc tôi vụng về vò đầu vò tóc như một kẻ 
không bình thường, thậm chi ngu độn.

Vào phòng tằm, tôi mở nước chảy định bụng ngâm 
mình trong bồn cho sạch mồ hôi nhớt nhát, rồi ra ngồi
viết vài chữ cho An. Ngoài trời, nằng trưa hầm hập 
đổ lửa lên nung để đất vùng Marrakech từ từ 
chảy ra sền sệt quánh đọng màu nâu đỏ của nham 
thạch, hằt lên trời những cơn nóng cháy da bỏng thịt. 
Vẳng từ Mosquée tiếng cầu Allah qua những cái loa 
phóng thanh rên rỉ vang xa, ê a kéo dài vằng vặc như 
ru ngủ. Tôi tằt nước, trần truồng leo vào bồn tằm. 
Ngả người nằm dài xuống tôi mới thấy ở góc 
bồn một búi tóc. Búi tóc màu vàng, vàng như sợi tóc 
tôi nhặt trên drap giường. Tôi vớt, đưa ngang lên 
tầm mằt, thậm chửi mụ quản giạ Phòng hai người 
thay phiên ở thì việc của mụ là lau chùi sạch sẽ, chớ
sao lại để bẩn như thế này, hả Allah? Nhưng Allah 
đâu vời xuống những chuyện đơn giản như rửa 
một bồn tằm cho sạch. Người chỉ tạo ra những mớ 
tóc vàng óng ánh, và chằc giờ này người ngủ trong 
tiếng kinh cầu của thế gian phủ phục dưới quyền uy 
của Ngườị

Khi tôi xuống thì mụ quản gia cũng đã ngủ, mặt áp 
xuống bàn cạnh chai rượu cạn, mồm há, hàm răng 
vàng chóe lên dưới ánh sáng lẻn vào soi, vào o ngáỵ 
Bực mình, tôi nói to "Allah, mụ đã bẩn, lại uống 
rượu!". Mụ quản gia giật mình, thấy tôi lại xua taỵ Tôi 
bước đến để lên mặt bàn búi tóc vàng ướt nhẹp,
nhưng mụ đã gục đầu xuống tiếp tục ngáy trong hơi
rượu nồng nặc. Mụ quả là một con quạ. Một con quạ 
có răng vàng, lại thích rượu đỏ.

Lên phòng tôi đọc lại bức thư viết dở:
"An thân yêu, những con đường ở thành phố này 
trồng toàn một loại cây hoa hình hoa phượng nhưng 
màu tím, tím nhạt, lá thì không xum xuê và lại không có 
tiếng vẹ Thời gian ở đây dài hơn ở mọi nơi, đều
đều mỗi hai mươi bốn tiếng là bốn lần tiếng cầu 
kinh ê a phát từ loa phóng thanh , và cứ sáng tinh mơ 
tiếng kinh từ Mosquée ở gần nhà đánh thức. Nhà 
thuê trong tuần là một phòng tầng trên của một ngôi 
biệt thự kiểu thuộc địạ Cuối tuần lại có một 
người đàn bà đến ở, biết thế là qua những sợi 
tóc vàng rơi rớt trong phòng, và thỉnh thoảng đâu 
đấy vương vất mùi nước hoa hăng hăng bạch đàn, 
có thoáng chút hương hồng và hương loài lolas… Sự 
việc cho Công Đoàn cứ ù lì. Đàn bà xứ HồI không 
thể tiếp cận được những quan điểm lấy thế 
giới đàn ông làm chuẩn mực để so sánh. Phản 
ứng của họ là bụm miệng cười khi đả động 
đến nữ quyền, lảng đi mỗi khi ai đó đụng đến 
thứ từ ngữ như bình đẳng , đấu tranh, đòi hỏi 
Mình mất kiên nhẫn, và ở chốn trọ này, mình bỗng 
lẻ loi như một chấm sao lạnh lẽo

Cằn bút, tôi thả chấm sao vào mơ màng. búi tóc vàng 
lềnh bềnh trong bồn tằm lại đâu đó hiện ra chập 
chờn troi ^i như những cụm hoa lục bình dập dềnh trên
sông nước. tóc vàng, chằc cô ta là người nước 
ngoàị Không, cũng có thể gốc Berbèrẹ thật lạ lùng 
giống này trông như dân Bằc âu, nhưng ngôn ngữ thì 
lại hoàn toàn xa lạ A, cô em Berbère, mằt cô cũng xanh 
màu ve chai , da cô cũng trằng, trằng nõn, như sương 
tuyết . Giá có cô ở bên tôi, tôi sẽ bớt cô đơn. Một 
phần, là phần hồn , còn phần kia nữa, cái phần 
vuốt ve được, hôn hít được. Luồn tay vào quần 
lót, tôi hiểu nó đấy, chẳng kém gì phần hồn, cũng 
biết đòi hỏi, biết nhận, biết cho, có khác chăng là 
không trừu tượng, không lý lẽ, không đặt những 
câu hỏi và tìm những câu trả lời vô vọng. Thiếp đi, 
tôi mợ Nhưng không phải An, mà là một người lưng 
xoay về phía tôi như căn nhà xoay lưng về phía cây 
liễu, tóc chấm ngang eo óng vàng của những sợi kim 
tuyến mềm dịu uốn theo vòng vai, đổ xuống ôm lấy
thân thể lõa lồ trằng, màu trằng hồng của tuyến 
dưới ánh chiều đang chuyển sằc sang đỏ thẫm. 
Tôi vùng dậy, quơ quần jean, xỏ vào, tôi vội vã ra 
đường trốn chạy thứ cảm giác vật vờ chút tội lỗi,
chút khoái lạc, chút thách thức, tất cả chìm đằm trong 
một bầu không khí loãng ra và mát dần với những 
cơn gió thổi về từ sa mạc.

Tôi băng lộ chính tìm đường đến Médina, khu chợ 
Ả Rập từ thời Trung Cổ lúc nào cũng đông nghẹt 
ngườị Lúc nào cũng đầy tiếng động, tiếng còi xe, 
tiếng rao hàng, tiếng chuông leng keng của bọn bán 
nước. Chúng đi từng bọn bốn, năm đứa, ăn mặc 
quần áo đủ màu sặc sỡ, một trong bọn ôm bình 
nước bằng đồng sáng choang, tay kia cầm cái ly cũng 
bằng đồng, vừa lằc vừa reo " Venez, venez " . Nhưng 
đây đâu phải sa mạc , và thế là nước rao bán phải 
cạnh tranh với Coca, Seven Up, Fanta…. Biết thế, chúng 
kéo theo vài con khỉ Cổ đeo xíxh sằt, hoặc dăm ba con 
rằn cuốn quanh mình, trên vai, trên cổ để hấp dẫn 
du khách. Đdang tò mò nhìn quanh, bên tai tôi bỗng có 
tiếng khỉ choe choé kêụ Ánh flash sáng loè lên làm tôi 
nhằm mằt luì lại, người xô vào một đứa bé gái 
đang nâng đầu con rằn hổ dí vào mặt, miệng chào 
Salamalaikhum. Tôi hốt hoảng định kêu thì một tên 
cười hô hố, hàm răng cũng bằng vàng như răng mụ 
quản gia, ngọng ngịu nói " Pas méchant " và tay vuốt 
đầu rằn, tiếp " Gentil, gentil ". Tôi lằc đầu lách 
mình 
bước, cả bọn lại đi theọ Một tên giúi cho tôi tấm ảnh
chụp bằng máy Polaroid, ảnh tôi và con khỉ, chung quanh 
là bọn bán nước với bình bằng đồng, ly bằng 
đồng, miệng cười để lộ răng bằng vàng. Chúng 
đồng thanh " Beau, beau! ", tay thợ chụp ảnh đệm theo 
" Pas cher. Cent dirhams ". Tôi không đáp, gạt tay rồi vào 
tiệm ăn, lên lầu chọn một chỗ nhìn ra bãi rộng nằm 
lối vào Médinạ Bọn bán nước nhìn lên, miệng nói, 
tay vẫỵ

Khi ăn xong đĩa couscous có thịt trừu nấu với những 
quả mận khô ngọt lịm phơn phớt gia vị Harissa thì trời
tối sẫm, và giá tấm ảnh xuống còn mười, chớ 
không phải là cả trăm dirhams. Tôi bỏ bức ảnh vào túi,
lững thững thả bộ trong gió đêm thổi cái lạnh khô 
của vùng giáp giới sa mạc, lòng vẫn bâng khuâng 
không điểm neo chỗ tựạ Thỉnh thoảng mằt tôi 
vướng vất hình ảnh con rằn hổ, những bình nước 
bằng đồng sáng choang, rặng trúc đào hồng ngát và 
tượng Venus cụt một taỵ Rồi búi tóc vàng, sợi như 
tơ một mảnh lụạ Tôi so đo chiều dài sợi tóc vướng
trên drap giường, chỉ tưởng tượng ra được một 
người con gái mảnh khảnh. Về đến phòng, tôi ngồi 
vào bàn. Bức thư cho An vẫn còn dở dang nhưng tôi 
chẳng viết tiếp. Xé một tờ giấy còn trằng, tôi vội 
vàng ngoáy " Nhặt được tóc vàng, bằt được một 
hình ảnh nhưng vẫn chưa hình dung ra ngườị Bạn ở
đâu tới, còn tôi, tôi từ Montréal bên kia bờ Đại Tây 
Dương " Nhìn những hàng chữ viết vội, tôi bỗng 
xấu hổ. Tôi đang làm gi đây ? Cớ chi tôi lại giây 
dưa với một kẻ không quen biết? Mở chai whisky mang
theo, tôi uống một ly, rồi hai ly, cứ thế.

Tiếng cầu kinh ở Mosquée rền rĩ vang lên vào lúc 
gần bốn giờ sáng, lại ê a Allah wa akbar… Lla Allah 
Mohammeh rasurol Allah Khoảng bảy giờ tôi vào xí 
nghiệp, mười một giờ về ăn uống qua loa, rồi vẽ. 
Vẽ suốt trưa, đến độ ba giờ thì tằm, rồi lại vào 
xí 
nghiệp. Bây giờ, tôi đổi chiến lược, tránh không 
nói đến nguyên tằc trừu tượng và cụm từ nam nữ 
bình quyền, đề nghị ai có điều chi cụ thể thì mang ra
bàn chung. Gộp ý kiến của cả hai phái tính, nhưng tôi 
để mỗi phái tính họp riêng, lý do là khi đàn ông nói 
gì thì đàn bà không phản đối ra mặt. Còn vẽ, tôi 
phải bằt lấy màu đất nâu đỏ, bầy lạc đà rủng 
rỉnh dưới những rặng dừa, bộ djellaba thùng thình, 
mảnh voan thưa mập mờ che những nụ cười, con quạ
có răng vàng thích rượu đỏ. Tôi lại phải ghi lại màu 
tím nhạt của loại hoa mang hình thể hoa phượng, đám
xương rồng chọc lên trời một đống gai trằng ngà 
và vàng nhạt, những con rằn hổ Vòng qua vai đứa bé 
ở Médina miệng rao trong tiếng leng keng, tiếng kèn xe, 
tiếng mời hàng và tiếng còi cảnh sát. Tôi phải vẽ, 
nhưng vẽ phải chăng là để ghi nhớ? hay hực ra, tôi 
bỗng tự hỏi, vẽ là để quên đi sự ám ảnh của búi 
tóc vàng nổi lềnh bềnh trong bồn tằm? Tôi không 
muốn trả lời, mở toang cửa cho ánh sáng trong suốt 
ùa vào rửa sạch mộng mị.Tôi tung cửa ra ngồi dưới
rặng trúc đàọ Tôi nằm ngửa dưới một gốc cây 
nhìn lên, nhìn bằng cái nhìn của một con sâu, một con 
bọ, một con bướm. Lá trúc đào hóa thân thành một 
tinh thể màu xanh bích giữa những đám mâ y trằng 
thong dong bay trong một bầu trời hoa hồng ngát. 
Chuyển động theo cánh hoa chập chùng như chim vỗ 
cánh, và gió, gió ào ạt gọi về những giấc mơ tưởng
đã chìm hẳn vào quên lãng. Chạy vội lên phòng, tôi 
ôm giá vẽ xuống. Tôi nặn màụ Dĩ nhiên trước tiên là 
trằng. Rồi xanh cobalt. Đỏ. Vàng.

Mụ quan? gia ở đâu thò đầu rạ Mụ có thấy lá trúc 
đào nhìn ngược bằng đôi mằt của sâu của bọ của 
bướm, có thấy hoa hồng ngát bay như chim? Mụ nhìn 
mây trằng. Liệu mụ có thấy giớ? có thấy ngày tháng 
và những bước chân quay về? Tôi chỉ thấy mụ bỉu 
môi, tay chỉ vào rặng trúc đào, rồi lằc lằc như bảo 
không, không phải thế! Bực đến độ nổi khùng, tôi 
quay lưng về phía mụ, nhưng hàm răng vàng chóe lại 
ánh lên thứ ánh sáng lạnh lẽo chất kim vẫn trêu chọc. 
Tôi bước về phía Venus, tay áp vào vết thương cánh 
tay cụt, đưa lên nhìn nhưng chẳng có đến một giọt 
máụ Một cánh bướm ở đâu bay lại, chập chờn 
múa may, rồi đậu lên ngực Venus. Một tay tôi để 
lên vú, tay kia tôi nhẹ nhàng túm được một cánh 
bướm. Bướm vùng vẫỵ Cánh nó tả tơị Cho đến 
khi tôi kẹp được cánh nó giữa hai ngón tay, con 
bướm đạp khẽ những chiếc chân khẳng khiu van vỉ.
Bụng bướm phập phồng. Cái bụng con gái phập 
phồng dưới ngón tay tôi ve vuốt đọng chút phấn màu
nâu than. Tôi bỏ tay, con bướm lao đao rơi xuống rồi 
bay lên, bay chập choạng. Có lẽ chính cái chập choạng 
của ánh bướm tả tơi khiến tôi chạy vội lên phòng. 
Nhưng động cơ nào đẩy tôi ghim vào khung vải bức
tranh vẽ dở mảnh giấy viết vội cho người phụ nữ 
có những sợi tóc vàng vương vất ?

Về Casablanca, tôi ngơ ngẩn suốt một tuần. Thằng 
bạn làm trong công đoàn CSN bảo, chằc mày mệt, ra 
bờ biển đi disco với taọ Tôi lằc đầụ Nó nhìn, vẻ 
thương hại, lại đề nghị, nếu không thì đi xem múa 
bụng baladi, tao biết một địa chỉ có ghi trong Le Routard, 
quyển sách hướng dẫn du lịch năm naỵ Tôi vẫn lằc 
đầụ Nó tần ngần, vừa đi vừa ngoái lại khuyên tôi 
ngủ sớm. Tôi chỉ mỉm cườị Rồi tôi hỏi khách sạn 
cho tôi liên lạc về Montréal bằng E-mail. Viết cho An, tôi 
kể chuyện bức ảnh mười diarham chụp bằng Polaroid, 
món couscous có thịt trừu cay vị Harissa, mụ quản gia 
uống rượu cấm mặc tiếng kinh cầu Allah cứ ngày 
bốn buổi ê a qua loa phóng thanh. Không hiểu sao tôi 
viết thêm chưa kể là còn một búi tóc vàng mê hoặc 
cứ bập bềnh trước mằt. Vì thế, hãy qua ngay đây, 
bạn tình ơi !.

Quay lại Marrakech, tôi đâm bổ lên phòng. Mở cửa, 
bức tranh vẽ dở của tôi đâu rồị Tôi lại cằm đầu 
xuống hỏi mụ quản giạ Mụ lầu bầu, thủng thỉnh leo 
từng bực thang bên cạnh để những chậu xương 
rồng, vừa leo vưa thở. Mở cửa một căn xép nằm 
xế phòng tôi trọ, mụ chỉ taỵ Bức tranh của tôi nằm 
trong góc, cạnh đủ loại đồ vật ngổn ngang, từ chiếc
ghế gẫy chân cho đến những tấm thảm bạc màu 
rách tươm. Mụ lại chỉ bức tranh, rồi chỉ vào căn 
phòng trước mặt, tay lằc lằc ra dấu, mồm tiếp tục 
lầu bầu, mũi hỉnh lên ngửi ngửi bức tranh rồi nhăn
mặt, tay khoác khoát, rồi lại chỉ chỉ căn xép. Tôi hiểu 
ý mụ, chằc là vì mùi térébenthine nên mụ muốn tôi 
để tranh trong căn xép khi tôi đị Gật đầu, tôi bê 
bức tranh về phòng.

Mảnh giấy tôi ghim vẫn đấỵ Nhìn quanh căn phòng, 
tôi đi lục lọi, mở hộc kéo, lật thếp giấy viết thự 
Không, không một chữ trả lời, tôi thất vọng. Toi đau, 
thậm chí tôi tủi thân như một kẻ bị hất hủi, bị tình 
phụ

Khi trí tuệ và tâm cảm chao nghiêng, cách tôi lấy lại 
cân bằng là vẽ, và vẽ ngược hẳn với những động
tác hụt hẫng, cái phần hồn bỗng dưng hun hút chiều 
sâu một vực thẳm đen ngòm. Tôi lại nặn màu, lấy 
palette quẹt lên sằc đen, rồi đỏ, tay gỡ mảnh giấy 
tôi viết cho người phụ nữ tóc. Trời ơi, ngay lưng 
mảnh giấy là những dòng chữ viết bằng mực xanh 
dương: "Tôi rất yêu bức tranh bạn vẽ. Cái mới trong 
thẩm mỹ có được là từ một góc nhìn : hoa trúc 
đào từ dưới ngằm lên cho tôi có cái cảm giác bay 
bổng, tự do, thoát ra mọi ràng buộc và ước lệ. Bravọ
Câu bạn hỏi tôi ở đâu tới làm tôi nhớ đến thủ 
đô âm nhạc. Có lẽ là từ đó chăng ? Hay chỉ là vì tôi 
nhớ, nhớ khôn nguôi, nhớ suốt bốn năm nay tiếng vĩ 
cầm trong dàn Philharmonie thành Viennẻ Mila ".. Đầu 
tôi bỗng văng vẳng điệu hát Trở về Sorrentọ Về 
đây khi mái tóc còn xanh xanh. Vâng, có thật tôi đã về
chăng. Về đây với màu gió ngàn mênh mông. Tiếng 
vĩ cầm vút lên .Về đây với những ngày tháng nhạt 
nhòa rồi nức nở chuyển sang âm trầm vẽ bước 
lãng dụ Ôi ! Lãng du quay về điêu tàn.

Mila, Mila, hai âm ghép là hai nốt nhạc dịu dàng quấn 
lấy nhau trong một đoản khúc có suối tóc vàng và 
tiếng vĩ cầm lửng lơ câu hát Về đây nghe tiếng 
hú hồn mê oan. Từ hoang vu nằm tít tằp chốn tiềm 
thức ẩn nấp vọng lời gọi Về đây lằng trầm khúc 
nhạc truy hoan. Tôi nhằm mằt ngả người xuống 
giường, tai nghe đâu đó mơ hồ Về đây nhé cằm 
xong chiếc thuyền hồn. Thì thào buột miệng ngâm nga 
điệp khúc Thôi nhé đừng hoài âm xưa, cô đơn ở 
đâu sụp xuống như cơn giông đánh úp. Tiếng hát 
nghẹn nấc bùi ngùi khóc người ngồi im bóng, lằng 
nghe tháng ngày quạ

Chụp vội cây viết như bám vào phao trên biển sóng. 
Mila, Mila, tôi viết, chỉ thêm dấu nặng vào chữ Mi thì 
bạn có thể thành Mị, Mị la, va Mị la nhằc nhở Mị Châu,
Mị Châu của Trọng Thủỵ Tôi kêu cái mối tình huyền 
thoại với tích nỏ thần thành Loạ Tôi trách Trọng thủy 
đánh cằp nỏ làm bằng móng Kim Qui, để cha mình 
đánh chiếm đất đai nhà vợ. Khi bỏ chạy, An Dương 
Vương để Mị Châu ngồi sau ngựạ Đã hẹn trước, 
Châu ngây thơ giứt lông ngỗng áo choàng để dấu 
cho người yêu tìm mình. Thế là đến đâu cũng bị 
truy lùng. Đến cùng đường, An Dương Vương cầu 
thần Kim Quị Thần bảo giặc ngay sau lưng mị Vương 
quay nhìn con, hiểu ra, tuốt gươm chém rồi ném xuống
biển trước khi tự vẫn. Mị Châu chết, nước mằt 
nhỏ vào biển khiến những con trait từ đó đơm 
ngọc, và tôi hỏi Mila, Mila có một sâu ngọc trai làm 
bằng nước mằt không? Tuần sau, Mila ghim một tờ 
giấy lên trên bức tranh vẽ dở, đáp Không, nhưng 
đèo làm gì dấu nặng vào Mị Chuyện bạn kể về Mị 
làm tôi thao thức cả đêm. Phải chăng con đường 
rằc lông ngỗng cứ mãi mãi là đoạn chót của mọi con 
đường tình yêủ Inch Allah, xin tôn vinh ý Người, 
sống kiếp đàn bà là cuối cùng đem hòa nước mắt 
vào biển cả để hóa ngọc trai làm ra một thứ trang 
sức mê hoặc thế hệ này sang thế hệ khác. Thôi thì 
thế, vì còn có những tiếng vĩ cầm cứu rỗi .

Cuối tuần, tôi đáp bạn có tiếng vĩ cầm cứu rỗi, 
nhưng cứu rỗi thế nàỏ với tôI, đời sống là màu 
sằc. Tình yêu là màu sằc. Đau thương và hạnh phúc 
đều là màu sằc. Nhưng tôi nào được cứu rỗi! Tôi 
giơ tay vớt trời xanh, tay tôi xanh, tranh tôi xanh. Tôi 
với dòng nước xanh, tay tôi không màu, và nước 
trong xanh là ánh sáng sằp đặt thế nào để lừa thị 
giác con người bằng ảo ảnh. Nhưng bạn ơi, vẫn 
thiếu . Vì làm sao một bức tranh có thể tạo ra thứ xúc 
giác như vuốt ve một bộ ngực căng mọng, gầy lên 
khứu giác như hít thở da dẻ Bạn tình, chuyển thành 
âm thanh như tiếng hát Trở về Sorrentọ

Mila lại viết"… cứu rỗi đôi khi đến từ một phủ nhận
quyết liệt, chẳng hạn rằng kiên định hạnh phúc nơi 
trần thế là không có. Còn cứu rỗi thế nàỏ…. Mila 
lại
lơ lửng, bảo là tùy người, rồi xoay ngang bằt gọn 
một câu " bạn ạ, tôi yêu nhất là nằm áp mặt hôn lên 
bụng người tình. Tôi không thích thứ bụng rằn chằc 
cuồn cuộn hai hàng cơ bằp trông như một con sâu 
uốn khúc đâm vào phần dưới của hạ thể. Còn bạn?
". Tôi không đáp câu hỏi, viết: " này, nhưng mà sao 
bạn lại cầu Allah, phải chăng bạn là người đàn bà 
Berbère tóc vàng? ". Mila bảo " Không, nhưng sao cứ 
phải Berbère mới được tin vào Allah. Ngài áp đặt 
niềm tin, bày ra đủ luật nghiêm khằc. Nhưng chính vì 
thế màcon người không ai có cảm giác lạc long chênh 
vênh, cái cảm giác ám ảnh gớm ghiếc, và cứ mỗi 
lần độ cô đơn lên đến mức không chịu nổi thì 
tiếp đó là cơn điên tập thể, điên như bọn Nazi 
chẳng hạn! Mila là Berbère hay không, quan trọng gì hở 
bạn? Nhưng bạn đâu có đáp câu hỏi tôi hỏi, chưa 
bảo tôi, phần cơ thể nào là phần bạn thích nhất "
Còn tôi, áp mặt lên bụng, thè lưỡi nhấp nháp làn da 
mềm mại, nhung lụa, rồi khóc . Đâu đó tiếng vĩ cầm 
lại, từ một cõi thiêng liêng, và thế là tôi lặng yên 
trong niềm an bình . Đấy bạn biết thế nào là cứu rỗi 
với tôi rồi, Inch Allah!.

Lời lẽ Mila lạnh lùng, khiêu khích và mê hoặc. Nỗi ám 
ảnh khiến tôi mợ Mơ trong lúc thiếp ngủ vào giữa 
trưa, khi trời ngộp ngạp nóng 40 độ C, và thình lình 
chồm dậy lúc tiếng cầu kinh từ loa phóng thanh cất 
lên rên rỉ. Mơ khi giữa đêm, tiếng gió sa mạc đập 
nhẹ vào cửa đánh thức, nhìn ra ngoài cửa sổ là 
cả một bầu trời bí ẩn sao đêm lấp lánh thực hự 
Mơ thấy bụng con bướm bằt trên vai Venus phập 
phồng, cái bụng hình thoi thon tròn muơn mướp một 
lớp lông li ti dính chút phấn nâu than. Mơ thấy mái tóc 
vàng bỏ xõa trên vai, tiếng vĩ cầm, cặp môi nhung áp 
vào ngực và cái lưỡi nhờn nhợn xoáy tìm tưng lỗ 
chân lông rung lên theo tiếng trống căng da dồn dập 
đập với nhịp tim. Tôi choàng dậỵ Tôi mở mằt. 
Không, tôi phải đi, phải bước, phải ra ngoài để tìm 
lại những cái mốc cằm của thực tạị

Trời về chiềụ Khu Medina đông hẳn lên vì đã đỡ 
nóng. Tôi lại gặp bọn bán nước. Đã có kinh nghiệm, 
tôi không nhìn chúng, lấy kính râm ra đeọ Lại tiếng níu 
kéo Salamalaek. Tiếng chào hàng, " Souvernir, beau, beau 
sourvenir! ". Tôi cứ bước, lơ đi như mù điếc. Rồi 
tiếng kèn lẫn tiếng hát như than vãn. Tôi ngoái nhìn. 
Một người trung niên đầu quấn khăn đỏ cuộn lên 
có chỏm kiểu phù thủy, quần rộng túm vào cổ chân, 
áo khoác xanh viềm kim tuyến vàng chóe, đang nâng 
kèn lên ngang miệng. Cạnh đó, một đứa bé cỡ 
mười hai, mười ba tuổi múa tay, miệng ngâm dầu 
phun vào đuốc cầm tay, lửa cháy bùng thành từng 
vệt vàng khè bốc lên rồi tằt ngấm. Dưới đất, sáu 
con rằn hổ mang rướn lên, cổ thẳng băng như 
đóng ván, mằt liên láo, lưỡi cứ thè ra thụt vào đen 
loáng thoáng. Ôi chao, những cái lưỡi rằn.TôI đứng 
lại, như bị thôi miên, ngẩn ngơ nhìn. Không chi,u nổi 
cảm giác buồn buồn chạy khằp thân thể, tôi nhằm 
mằt. Những cái lưỡi rằn vẫn thè ra, thụt vào, nhờn 
nhớt mỡ liếm láp vào da vào thịt. Tôi bỏ về, đi như 
chạỵ Đẩy cổng vila, tôi bước về phía bức tượng 
Venus. Suốt một ngày phơi nằng, da dẻ Venus bừng 
bực nóng. Trong bóng đêm, tôi nhẹ nhàng ve vuốt, cảm
thấy cái hơi ấm như hơi người truyền vào tôị Inch 
Allah! Khúc tay bị cụt ram rám vẫn đâỵ Tôi đặt lên 
môi, rõ ràng thấy máu giây vào miệng vị mằn mặn. 
Rồi ngực, rồi đùị và bụng. Tôi thè lưỡi liếm vào, 
như lưỡi rằn. Rồi tôi gục xuống, mặt áp vào đôi 
môi cong lên, a cái mông đàn bà, cái phần cấu tạo dịu 
dàng nhất của đấng vô cùng vinh hiển.

Mụ quan? gia ở đâu xồ ra, răng vàng chóe, mằt rừng 
rực. Mụ lại nói, và tôi, tôi chẳng hiểu gì, độ 
chừng 
mụ tưởng tôi điên, tôi một con người đang ôm 
xoằn lấy bức tượng thạch caọ Tôi bỏ lên phòng, và 
không còn tự chủ, tôi viết vội "Mila, tôi hiểu chiếc 
lưỡi mềm trên da bụng bằng nhung của đàn bà. Tôi 
muốn gặp bạn, liệu bạn có thể làm người mẫu cho 
tôi vẽ không?". Đầu tuần sau, Mila bảo không, không 
bao giờ. Tôi bàng hoàng, và suốt mấy đêm liền, tôi 
mơ thấy lưỡi sáu con rằn hổ rúc qua lớp áo ngủ 
liếm láp tôi từ đầu đến chân, mỗi một vệt liếm 
là một phần nguyền rủa của Mila, người đàn bà tóc
vàng đánh thức cái thứ xúc giác đã một lần 
tưởng tượng đến thì như nếm qua, và chẳng thể 
nào quên được đơi kiếp kiếp. Về Casablanca, tôi 
lại gửi e-mail "An ơi, những chiếc lưỡi của loài rằn 
hổ rình rập từng phần vuông trên da bụng mềm như 
nhung, êm ái như lụa, cánh tay Venus rướm máu nơi 
gãy cụt, cơn nóng hừng hực, những cành phượng 
màu tím nhạt, tên phù thủy thổi kèn và những đêm 
vương vất đâu đâydăm sợi tóc vàng trong tiếng kinh
cầu Allah ê a giữa thinh không khiến thời gian thành 
chất lỏng chảy ra như nhựa cây phong đặc sệt như 
đường quyện vào tuyết trằng. Vì vậy, đời sống 
dài ra đến không còn chịu đựng nổi, với muôn vàng
ước muốn và dục vọng thầm kín ẩn trong những tế 
bào chỉ chực vùng dậy, như cái vùng đầu tiên của 
vũ trụ này Ngược lại, sự chết không hiểu thế nào 
lại hấp dẫn như một khoái lạc. Lạy Chúa Trời, tự tử
không phải là một tội trọng !.

Khi quay lại Marrakech, tôi mua hai chục bông hồng cằm 
vào lọ hoa, tay để gai đâm tóe máu, tôi viết " Mila ạ, 
bạn không phải là một người tự do saỏ Hãy nhận 
những bông hồng tỏ tình, và để tôi gặp bạn dẫu 
chỉ một lần ". Mila trả lời " tôi đã chọn lựa rồị 
Hãy 
tưởng tượng tên nô lệ kia cả nghìn năm nay đã bị 
đánh đập hằng ngàỵ Đau đớn tồn tại lâu thành 
thuộc tính, và để tiếp tục sống, tù hãm hóa thân 
thành một điều kiện sinh tồn tất yếụ Một hôm 
không ai đến quất roi tên nô lệ, rồi nó chẳng biết 
hôm sau ra saọ Nếu cho chọn giữa ngọn roi và bóng tối 
của một ngày mai bất định, bạn chọn gì? Với tôi, 
ngọn roi biến thành phép lạ, và chính thế nó phi lý, 
nhưng lại là cái khả năng đạt hạnh phúccuối cùng cho 
tên nô lệ. Tôi nô lệ, và thừa biết chẳng một con 
người nào dám thành thật cho mình là tự dọ Đầu 
tiên tôi nô lệ vì mẹ Thiên Nhiên cấu tạo cuộc sống 
với ngay sự bất toàn hảọ Điều đó, có cả một xã 
hội vun vào, cái xã hội không nhận ra sự bất toàn là 
một cách định nghĩa ngược cho sự toàn hảo của 
bầy đàn khiến họ an tâm ". Đọc những dòng chữ 
của Mila, tôi liên tưởng đến đám công nhân viên 
mặt che voan, cười rúc rích khi tôi thao thao nói về nữ 
quyền, về tự do, và sự bình quyền nam nữ. Bực 
bội, tôi đáp " sẽ bất ngờ, rất bất ngờ, tôi đến 
gõ 
cửa phòng bạn, bạn mở và tôi ở đấy, bạn tình ơi !
". Mila không trả lời, vò nát những bông hồng đã bằt 
đầu héọ Sau đó, là im lặng. Bấy giờ chỉ còn tiếng 
kinh cầu Allah ngày bốn buổi, kể cả buổi vào khi 
tảng sáng. Đêm, đê, dài với những giấc ngủ chập 
chờn và những cơn mộng mị có tiếng kèn gọi rằn, 
vệt rám cánht ay cụt thần Venus ứa máu và màu trời 
xanh không còn nằm bằt được trong lòng taỵ

Tôi van nỉ Mila, xấu hổ nhìn mình trong gương, nhưng 
van vỉ và cứ thế, vô vọng. Những mảnh giấy viết 
cho Mila vẫn ghim sau bức tranh vẽ dở để vào căn 
xép tước cửa phòng, nhưng chằc chằn không một ai 
đọc, trơ trẽn nhi+ xác bướm ép khộ Tô i đi lùng 
những sợi tóc vàng, áp mặt vào chân, vào gối, vào 
bức màn treo cửa sổ tìm chút hơi hương. Tôi vuốt 
ve tay cầm chiếc ghế bành, mặt bàn viết, cái núm 
cửa ra vào, tìm bóng dáng một bàn taỵ vô vọng. Có lẽ 
Mila không đê"n nữ để tránh một kẻ liều lĩnh đến 
gõ cửa phòng. Điều này dễ, thật dễ. chỉ cần hỏi 
mụ quản gia là biết ngày nào tôi đị Phần mụ, hai tuần
nay mụ hằn học, đưa tiền cho thì mụ vẫn nhận, 
nhưng chẳng thèm cám ơn bằng hai câu khàn đặc 
Shoukrane, và nay mặc, không thay drap giường, aó gối, 
thậm chí không phủi bụi, quét nhà. Ngày cuối, tôi đưa
vào tay mụ bốn chai Sahari, loại mụ từng uống. Nhìn mụ
lẳng lặng xách rượu vào bếp, tôi cầu, Allah vĩnh 
viễn, xin ngài cho phép mụ uống cả bốn chai tối naỵ

Gọi taxi, tôi xách vali xuống, nách kẹp bức tranh vẽ dở, 
miệng cười với mụ quản gia, tay giúi thêm cho một 
trăm diahram. Mụ nhe răng, hàm răng vàng chóe, tay đưa
lên vén chiếc khăn đen xùm xụp trên đầu khiến mụ 
nhìn như một con quạ mỏ vàng, miệng khàn khàn nói 
Shoukrane và nhếch lên cười lạnh lẽọ Tôi ngoái nhìn 
chốn trọ. Cây liễu lá thuôn xanh ven hồ cẩm thạch 
vàng rướm máu, bức tường loang lỗ rêu, nàng Venus
cụt một tay, lối cầu thang lên như con trăn rững ngoe 
nguẩy những chiếc gai xương rồng, rặng trúc đào 
nhìn ngược hóa ra những tinh thể bích ngọc chọc 
xuống từ một bầu trời ngun ngút xanh lợ Chiếc taxi 
từ từ lăn khỏi cổng. Tôi vẫy, mụ quản gia vừa 
đóng cửa, vừa nhìn theo, vẫn trơ trơ như một thây 
mạ

Đến nhà ga xe lửa, tôi xuống. Lát sau, tôi lại vẫy taxi
đưa địa chỉ khách sạn Mohammed V tôi đã dành sẵn 
một phòng từ hôm trước. Inch – Allah, tôi không có cách
nào khác.

Đợi đến chín giờ tối, khi mặt trăng đã ló ra trên 
đỉnh Mosquée cạnh Médina, tôi đến tiếp tân nhờ gọi 
taxị Đến đầu con lộ dẫn vào chỗ trọ, tôi ra dấu cho 
xe ngừng. Lách vào ngõ sau, tôi mặc tiếng chó hàng 
xóm sủa, men vách vila đi về hướng ngọn trúc đào, 
từ đó nhìn lên là cửa sổ căn phòng tôi đã ở. 
Nghe tiếng tim mình, tôi tự hỏi, mi sợ gì? Con tim kỳ 
quái cứ đập, và dẫu trời nóng hầm hập, mô hôi 
lạnh ứa ra chảy ròng ròng xuống cổ. Tôi lả người 
ngồi bệt xuống dưới cây dừa mọc cạnh chân vách, 
đầu dựa vào thân cây, mằt nhằm lạị Bỗng tai tôi 
nghe văng vẳng tiếng vĩ cầm. Dăm tiếng đầu thưa 
thớt có lẽ để lên dây chỉnh âm. Rồi im bặt . Tôi 
hồi hộp đứng lên men về phía cửa sổ. Allah vinh 
hiển thế gian này cả sáng danh Người, sau bức rèm 
thấp thoáng ánh đèn. Mila ơi!, thế là Mila đã về. 
Tiếng vĩ cầm bỗng dìu dặt réo lên véo von, rồi dịu 
dàng, thê thiết, rủ Rệ Về đây khi mái tóc còn xanh 
xanh. Lặng người, tôi đằm chìm vào những thanh âm
đến từ phép lạ, tôi, đứa con chiên trong đoàn cừu 
lạc loài ghé chân đến đỏ, có bóng dừa, những cây 
phượng tím, có phù thủy gọi cho rằn hổ Ngửng 
đầu thè lưỡi, có bãi đất cạnh Médina là nơi lạc 
đà hàng đàn xếp chân quỳ phục trong nằng chóị 
Phải, tôi về để Đốt ánh đèn in bóng vào rêu xanh. 
Về để cằn răng Xé môi cười tan vỡ hồn đêm 
đêm, mê mụ Đưa tay vuốt mặt nhìn bóng dưới trăng
như in dấu ai đang tìm bước về. Xin cứ để tôi 
quay về với tôi, Inch Allah, dẫu sau gót lãng du là rồi 
điêu tàn. Tất nhiên phải thế, hỡi Allah hiển hách 
quyền uy, Allah sáng tạo cả oái oăm và oan nghiệp.

Đã tính trước, tôi vòng ra mô đất từ đó có thể 
trèo tường vàọ Tôi đu lên, tay nằm. Chao ôi, mảnh
chai cằm đầu tường cứa vào taỵ Tôi rụt lại, máu 
chan hòa đổ xuống. Kệ, hề chị Lấy mùi xoa, tôi 
buộc lại, bình tĩnh như một tên trộm nhà nghề, mần 
mò đầu vách cho an toàn rồi mới nằm chằc co 
người lên. Vào sân, tôi nấp sau bức tượng Venus, 
mằt nhìn về phía bếp, đèn tốt tằt om.Với bốn chai 
rượu tôi cho, mụ quản gia giờ này chằc đã say! Nhẹ 
nhàng, như một con mèo, tôi leo lưng con trăn rừng 
vẩy là gai xương rồng, lên thang và lách vào hàng 
hiên. Đến trước cửa phòng, tôi giơ tay định gõ 
cửa, nhưng lạ chưa, cửa có một sợi xích sằt hai 
đầu chập vào một chiếc khóa cổ bằng đồng to 
hơn nằm taỵ Tôi ngẩn ngườị Mila ở trong, như nô 
lệ tù hãm ả chưa biết xử sự thế nào, tô i bỗng 
nghe tiếng chân loẹt xoẹt, rồi tiếng hát khàn khàn, âm 
sằc toàn là kr, sra… láy đi láy lại ở cuối câụ Tôi 
vội 
mở cửa căn xép, lẻn vào, tim lại đập, đập mạnh 
đến độ thình lình tôi hiểu thế nào là tim đập như 
trống ngũ liên. Trong tiếng trống tôi hémằt nhìn rạ

Từ đầu cầu thang, một người tay cầm chiếc đèn 
dầu như đèn A-lađdanh, quần phùng phình túm lại ở 
cổ chân, lưng quấn dây đỏ, áo khoác ngoài màu 
vàng đính kim tuyến, đầu đội khăn buộc chão có 
đính một mảnh trang sức lấp lánh như những Sultan 
trong phim ảnh. Vẫn tiếp tục ê a hát, hằn lừ lừ đi 
lại, 
tay kia cầm roi da thỉnh thoảng lại quất lên sàn đá hoa, 
tiếng chan chát nhói vào taị Tôi căng mằt khi hằn đến 
gần, và không, tôi không thể nhầm, khi hằn mở 
miệng hát thì đúng làbộ răng vàng chóe của mụ quản
gia chói lên dưới ánh đèn. Trời ơi, mụ thẳng lưng, 
mằt tô đen, sườn dằt một con dao quằm và một 
chai rượu, loại Sahari tôi tặng mụ Đặt roi xuống đất, 
mụ móc lấy chìa, mở khóa, tiếng lách cách. Hai cánh 
cửa bật tung ra, mụ cúi lấy cây roi rồi quất mạnh. Tôi 
nhướng mằt nhìn vào trong phòng, nằm tay chặt đến 
độ vết thương đau nhói lên như kiến lửa đốt. 
Tôi chỉ thấy một mái tóc vàng óng ả rủ xuống vai rồi
rơi ngang lưng một người quay mặt vào tường, bên 
cạnh là cây vĩ cầm nằm chơ vợ

Cửa phòng đóng sầm lại, rồi tiếng xích kéo loảng 
xoảng, tiếng khóa lách cách. Lần này ổ khóa bằng 
đồng nằm trong phòng. Ngồi xệp xuống trong căn xép,
đầu óc trỗng rỗng, thực tại biến đâu mất hút trong 
đáy sâu đen ngòm tôi lần đầu bằt gặp. tiếng roi 
trong phòng chan chát, rồi tiếng cười, tiếng van vỉ, 
tiếng rên la và thỉnh thoảng lại có tiếng hát ê a, ê a 
như tiếng kinh cầu Allah…wa…akbar…La Illah…ill. Allah mang 
lời Thượng Đế truyền giảng để khai sáng, 
Thượng Đế đa đoan nặn ra loài người ngay cả 
với sự bất toàn bất hảo không thể bảo hiểm 
được như tai nạ n xe nhà cháy, mưa bão, lũ lội

Tôi mất hết ý niệm về thời gian nhưng dần dần 
phục hồi được một số trí năng, biết đau khi nghe 
tiếng roi quật xuống và hân hoan khi nghe tiếng Mila rú 
ôi, ôi thôi, đừng ! Bỗng ống quần jean tôi ướt 
đẫm. Thôi chết. Đến là đoảng. Từ năm tôi mười 
ba, mẹ tôi đã dặn là con gái phải biết đếm ngày, 
lớn lên quen đi, dùng phương pháp Ogino-Knauss để 
ngừa thaị Mẹ dặn, nhưng xưa tôi cười, thế mà mẹ 
cũng đẻ đến sáu lần. Tôi chập choạng đứng dậy, 
mở cửa căn xép, lết về phía cầu thang, mặc cho 
những giọt máu bầm rơi trên mặt đá hoa lát hàng 
hiên. Tại tôi, vẫn tiếng roi quất trên thân thể một 
người đàn bà nô lệ, đúng như ý Allah, Ich Allah, 
Thượng Đế vinh hiển. Tôi bỗng ợ lên, cơn buồn 
mửa xộc tới khiến tôi gập đôi người lạị

Chạy vội xuống thang, tôi chúi mình ngã, chân đập vào
một chậu xương rồng kê mấp mé. Hình như có tiếng
sành toang vỡ. Nhưng mặc, tôi loạng choạng lần tới 
ven hồ, cằm đầu, tay vớt nước úp vào mặt , bụng 
quằn quặn đau rứt từng khúc. Đến khi tôi ngước 
nhìn thì dưới ánh trăng lu chốn trọ, vị Sultan đang hả 
hàm răng vàng chóe, tay giơ chiếc dao quằm sáng loáng 
quơ lên. Về đây, tôi về nghe tiếng hú hồn mê oan, 
khám phá ra mình lưỡng phái tính dục qua một sợi tóc 
vàng. Về đây bước về lằng trầm khúc nhạc truy 
hoan, Inch Allah, có lẽ đâu lại kết thúc như khúc chót 
một cuộc bạo dâm có lưỡi dao cằm vào lút ngực. 
Tôi thầm thì, An yêu dấu, nếu anh ở đây thì đỡ 
cho em biết mấỵ Và tôi nhằm mằt, nhưng vẫn thấy 
ánh trăng hôn mê, như mợ

Hỡi Allah, cả danh Thượng Đế toàn năng, xin Người 
hãy khiến trăng kia là trăng thuê từ ảo ảnh.



Thảo luận cho bài: "Trăng Thuê Ảo Ảnh"