Trăng vàng tà nung

Tác giả:

Thịnh nhớ mùi mít chín, nhớ mùi khói của củi cà phê và đặc biệt hơn là nhớ mùi tóc Thảo.

***

mat-trang

Ánh trăng vàng vương vương trên hàng cà phê. Có chú chuồn chuồn ớt đậu trên cây đang lim dim ngủ. Tà Nung mùa nay đang vào vụ cà phê. Hàng xoài bên đường không ngừng tỏa mùi hương trái chín. Thịnh bước trên con đường quen thuộc mà lòng không ngừng suy nghĩ. Đã mười năm rồi! Từ ngày Thịnh theo ba mẹ về với Hòn Ngọc Viễn Đông mưu sinh hôm nay mới có dịp quay trở lại thăm Tà Nung, thăm bác Hai. Tà Nung giờ đã thay đổi nhiều! Mười năm trước, Tà Nung chủ yếu chỉ là những căn nhà bằng gỗ xen lẫn đâu đó là những căn nhà tường cấp bốn. Bây giờ Tà Nung rất nhiều nhà tầng, biệt thự khang trang. Thế nhưng, căn nhà bác Hai không đổi khác là mấy. Vẫn dáng nhà xưa cũ nhưng thay vì dựng bằng gỗ thì bây giờ nhà được xây tường quét sơn xanh. Căn nhà xinh xinh nằm dưới tán cây mít nồng nàn mùi hương. Thấy bác Hai trong nhà, Thịnh gõ cửa và cất tiếng :

– Con chào bác Hai, thưa bác con mới tới!

Ôi! con đấy ư! Vào nhà đi con!

Rồi không đợi Thịnh nói thêm, bác Hai liền đưa tay :

– Con đưa đồ đây cho bác rồi đi rửa mặt đi!

– Dạ!

Sau khi rửa mặt xong, Thịnh được bác Hai đưa vào phòng ngủ. Bác Hai bỏ mùng cho Thịnh. Có tiếng ngáy nhè nhẹ của anh họ ở phòng kế bên. Tuy mệt nhưng Thịnh vẫn cảm nhận được mùi thơm nhè nhẹ của hương cà phê quyện lẫn với tiết trời se se của Tà Nung. Thịnh cất mình lên chiếc giường và nhanh chóng chìm vào một giấc ngủ sâu.

Khi ánh mặt trời chênh chếch trên ngọn mít thì Thịnh thức giấc. Bác Hai đang đun nước nấu chè xanh ở dưới bếp. Nhà nào ở Tà Nung bây giờ cũng có bếp ga nhưng hầu như còn có thêm một bếp nấu củi song hành. Củi thường là những cành cây cà phê khô ở trong vườn. Thịnh vẫn thường hay gọi mùi khói của củi cà phê là mùi Tà Nung. Bởi nếu quần áo ám phải khói củi cà phê thì dù đi đâu cũng có mùi rất đặc trưng không lẫn vào đâu được.

Thịnh cầm lấy ly nước chè xanh từ tay bác Hai và uống một ngụm. Nước chè nóng và thơm quá! Đã lâu rồi mới có ly nước chè ngon như thế. Lá chè được hái từ sáng sớm nên đọng được vị sương trời. Cộng thêm chất ngọt của nước vùng đất đỏ ba-zan tạo cho chè xanh Tà Nung có mùi quyến rũ của cô gái dân tộc K’Hor. Thịnh vừa uống nước vừa đắm chìm suy nghĩ về quá khứ …

Hơn mười năm về trước, gia đình Thịnh cũng ở Tà Nung. Bố Thịnh là thanh niên xung phong ở Sài Gòn lên còn mẹ Thịnh là dân di cư ở Thanh Hóa vào. Hai người gặp nhau nên duyên vợ chồng. Thịnh chào đời và lớn lên trên mảnh đất cao nguyên đầy nắng gió này.

Ở gần nhà Thịnh có cô bé hàng xóm có đôi mắt to tròn, long lanh như nước hồ Tà Nung. Cô có tên rất đẹp : Phương Thảo. Nghĩa của tên có nghĩa là cỏ thơm. Thảo là con dì Thu. Thảo nhỏ hơn Thịnh bốn tuổi. Hồi đó, dì Thu và mẹ Thịnh phải đi làm ở nông trường cà phê nên hai đứa thường ở nhà chơi với nhau. Có lúc hai đứa ra vườn hái sim chín về ăn. Cũng có lúc hai đứa lấy đất bỏ vào ống diêm để cho ra đời những viên gạch đất dùng xây nhà đồ chơi của hai đứa. Nhớ có lần, Thịnh rủ Thảo đi xuống thác Voi chơi. Thác Voi là một thác rất đẹp của Tà Nung. Dì Thu và mẹ Thịnh đi làm về không thấy hai đứa đâu. Hai người cuống lên tìm. Một hồi lâu sau mẹ hai đứa mới thấy hai đứa đang chơi bên thác. Thế là hai đứa được một trận đòn nhớ đời.

Thảo luận cho bài: "Trăng vàng tà nung"